
Tâm Sự Của Lệnh Thu
Có ba vị biểu tiểu thư đến nương nhờ Bá phủ.
Thế tử chỉ duy nhất không vừa mắt ta, Lục Lệnh Thu.
Trong cung ban thưởng gấm Phù Quang, hai người còn lại đều có phần.
Đến lượt ta, lại chỉ được một cây lụa tầm thường.
Ta hỏi nguyên do, tiểu tư bên cạnh Thế tử đáp rằng đã chia hết rồi.
Nhưng rõ ràng ta vừa nhìn thấy trong kho vẫn còn không ít.
Tiệc xuân ở phủ Công chúa, ai cũng được đưa đi.
Ta dày công trang điểm, vậy mà lại chẳng có lấy một cỗ xe ngựa đến đón.
Đợi mọi người trở về phủ, Thế tử mới nói rằng mình nhất thời sơ suất, quên mất việc sắp xếp.
Ta mãi không hiểu rốt cuộc mình đã đắc tội với Thế tử ở điểm nào.
Vì muốn có một mối hôn sự tốt đẹp, ta chỉ đành tìm đủ mọi cách lấy lòng hắn.
Không ngờ lại vô tình nghe được hắn nói với thư đồng:
"Lục Lệnh Thu là hạng nữ nhân chỉ mong trèo cao bám cành quý. Ngoài dung mạo ra thì chẳng có gì đáng nói. Ta vốn đã chướng mắt cái trò lấy lui làm tiến của nàng ta."
"Nhưng nể tình sau này nàng ta hầu hạ bản Thế tử cũng xem như tận tâm, nâng làm trắc thất cũng chẳng phải không được."
Ta khinh!
Ai thèm làm thiếp của hắn chứ.
Nhân lúc Thế tử rời kinh để xem mắt chính thê, ta lập tức gả mình đi.
Kẻo lại bị hắn nhớ thương.






![Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69f4176de5721bdaae511541.jpg%3Ftime%3D1777604462827&w=3840&q=75)





