Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 449: Khôi Phục Thi Đại Học
Cập nhật lúc: 23/04/2026 04:42
Cố Vũ Ninh ở lại tứ hợp viện được một tuần thì bị Phan Tuệ Quyên đón về. Về chưa được hai ngày thì Cố Yến Nam đã cùng Điền Hân đi đăng ký kết hôn.
Họ làm hai bàn tiệc mừng ngay tại căn nhà mới, khách mời đều là người trong nhà họ Cố, bạn bè đồng nghiệp không một ai được mời.
Không biết ai đã báo tin Cố Yến Nam kết hôn cho Phương Tĩnh, hại người đàn bà kia lại chạy đến làm ầm ĩ một trận, một mực đòi đón con trai về nhà họ Phương.
Cố Vũ Ninh nhìn thấy mẹ ruột của mình, cậu bé không nói một lời nào mà quay đầu chạy thẳng. Bây giờ cậu cũng chẳng biết phải nói gì với người phụ nữ ấy nữa.
Cậu không thích người mẹ này, bà ấy hoàn toàn khác xa với hình mẫu người mẹ trong tưởng tượng của cậu. Người mẹ lý tưởng trong tâm trí cậu nên giống như bác dâu cả: xinh đẹp, ăn nói dịu dàng, tính tình hiền hậu, vô cùng yêu thương con cái.
Người đàn bà này đâu phải là mẹ cậu, người ta cứ bảo mẹ nào chẳng thương con, vậy những năm tháng qua tại sao bà ấy không màng đến tìm cậu? Bây giờ thấy cậu khỏe mạnh lại rồi mới muốn rước về nhà ngoại để họ có cháu trai nối dõi, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?
Cậu không muốn đổi sang họ Phương, cậu muốn mãi mãi mang họ Cố. Dù bố đã cưới vợ mới, nhưng cậu vẫn khao khát được chung sống cùng bố.
Thấy mẹ chồng và Cố Yến Nam còn đang giằng co với Phương Tĩnh, Lam Mạt vội vàng dặn dò cặp sinh đôi đuổi theo Cố Vũ Ninh.
"Thư Ngôn, Thư Ninh, em Tiểu Vũ chạy rồi kìa, hai đứa mau đuổi theo xem sao."
Cố Thư Ngôn kéo tay em trai lập tức đuổi theo. Cố Thư Ninh biết trước kia Cố Vũ Ninh từng mắc bệnh tim nên vừa chạy vừa gọi vói theo: "Tiểu Vũ, chạy chậm lại đi em."
Bước chân Cố Vũ Ninh khựng lại. Cậu bé ngoái đầu nhìn, thì ra là anh họ. Nghĩ đến chuyện các anh có cả bố lẫn mẹ yêu thương, còn mình thì từ nhỏ đã bị mẹ ruột bỏ rơi, ngay cả người bố thương yêu cậu nhất giờ đây cũng đã thuộc về người khác, nghĩ tới đây, lòng cậu thắt lại.
Nước mắt tuôn rơi như mưa, chảy lã chã rồi cậu òa khóc nức nở. Cố Vũ Ninh không chạy nữa, cậu ngồi xổm xuống ôm lấy hai gối, gục đầu nhỏ vào đầu gối mà thút thít.
Cố Thư Ngôn và Cố Thư Ninh bước tới ngồi xổm bên cạnh em. Cố Thư Ninh dịu dàng an ủi: "Tiểu Vũ, hôm nay là ngày vui của chú hai, em đừng khóc nữa."
Cố Vũ Ninh ngẩng đầu lên, đôi mắt nhạt nhòa lệ đầy uất ức: "Anh Thư Ninh, có phải họ đều không cần em nữa rồi không?"
"Làm gì có chuyện đó. Nếu chú hai không cần em thì từ lúc nhỏ chú ấy đã cho em đi rồi. Cả nhà mình ai cũng thương em cả, em đừng khóc nữa."
"Bố và dì Điền kết hôn, nhỡ sinh ra một em bé khỏe mạnh nữa, liệu bố có hết thương em không?"
"Sẽ không đâu. Em là đứa con đầu lòng của chú ấy, cũng là đứa trẻ chú ấy thương yêu nhất. Cho dù dì Điền sinh em trai hay em gái, chú hai nhất định vẫn thương em nhất."
Mặc dù Cố Vũ Ninh có chút hoài nghi, nhưng trong lòng cũng nguôi ngoai phần nào. Dù sao cậu cũng đã dập tắt mọi hy vọng ở mẹ ruột rồi, nhưng cậu vẫn ao ước bố sẽ mãi yêu thương cậu.
Bố thích những đứa trẻ ngoan ngoãn, cậu nhất định phải nỗ lực học hành để trở thành niềm tự hào của bố.
Sau ngày Cố Yến Nam kết hôn, Cố Vũ Ninh càng trở nên trầm tính hơn, việc học hành cũng ngày càng khắc khổ.
Ở nhà bà nội vài hôm, cậu liền dọn về tổ ấm mới của họ. Lúc rảnh rỗi, cậu bé còn giúp Điền Hân quán xuyến việc nhà.
Cố Yến Nam biết con trai nhạy cảm nên cũng không dám vồ vập với người vợ mới cưới, trước mặt con trai, hai vợ chồng ăn nói cũng giữ kẽ khách sáo.
Mùa đông năm thứ hai, Điền Hân hạ sinh cho Cố Yến Nam một cô con gái, đặt tên là Cố Xu Hoa. Nhìn cô em gái nhỏ bé trắng trẻo mũm mĩm, Cố Vũ Ninh cuối cùng cũng rũ bỏ mọi vướng mắc trong lòng.
Nghe đâu về sau Phương Tĩnh cũng sinh được một mụn con trai nên không còn mò đến tìm bọn họ gây phiền phức nữa.
Thấm thoắt đã đến tháng 7 năm 1977, Tới Bảo "một đi không trở lại" rốt cuộc cũng vội vã quay về từ đại lục Thanh Vân.
Năm nay ông ngoại của Cố Yến An đã qua đời, bà ngoại thì liệt giường liệt chiếu. Để có người quán xuyến sinh hoạt hằng ngày cho ông nội, Cố Yến An đã đặc biệt thuê một cựu y tá đã nghỉ hưu về chăm sóc.
Ngày hôm qua cấp trên cử người đến đón Cố Quốc Trung đi họp đại hội. Sáng sớm hôm nay ông đã sai Cố Yến An gọi tất cả con cháu nhà họ Cố về, báo rằng có việc hệ trọng cần tuyên bố.
Lam Mạt biết mười mươi là chuyện liên quan đến thi đại học. Trước đó cô từng dò hỏi Cố Yến Đình xem nếu có cơ hội thi đại học thì cô ấy có muốn thử sức hay không.
Cố Yến Đình không cần suy nghĩ đã từ chối thẳng thừng. Cô ấy đang có một công việc chính thức ổn định tại Cục Đường sắt, trong nhà lại có tận ba đứa con nheo nhóc cần chăm nom, lấy đâu ra thời gian mà dùi mài kinh sử.
Cô ấy bảo nếu có cơ hội thì hãy nhường cho Trang Tư Minh vào đại học, như vậy con đường công danh sự nghiệp của anh ấy sẽ tiến xa hơn.
Lam Mạt dặn dò cô ấy, muốn vào đại học thì lúc nào cũng phải trong tư thế sẵn sàng, chẳng biết những lời ấy Cố Yến Đình có lọt tai không.
"Nhân dịp mọi người tề tựu đông đủ ở đây, hôm nay ông muốn thông báo một tin vui. Nhà nước chuẩn bị khôi phục kỳ thi đại học, nếu các cháu có ý định thi thì bây giờ ôn tập trước đi là vừa."
Lòng Cố Yến Bắc có chút xao xuyến. Mặc dù hiện tại anh cũng có công ăn việc làm ổn định, nhưng anh luôn cảm thấy học vấn của mình vẫn chưa tới đâu. Chị dâu cả cũng nhờ có tấm bằng đại học trong tay nên mới trụ vững không bị điều chuyển khỏi viện nghiên cứu đó thôi.
Tri thức thay đổi vận mệnh, anh phải cầm sách vở lên và tham gia thi đại học mới được.
"Ông nội ơi, thật sự sẽ khôi phục thi đại học sao ạ? Cháu lớn tuổi thế này rồi liệu có còn được tham gia không?"
"Chỉ cần không quá 30 tuổi thì đều có cơ hội. Nếu cháu muốn thi thì mau ch.óng ôn tập đi."
Những người khác nghe tin này chẳng có phản ứng gì đáng kể. Kẻ thì quá tuổi, người thì đã nguội lạnh tâm trí học hành.
Con cái đã đuề huề, công việc cũng khấm khá, còn lóc cóc tới trường đọc cái thứ sách vở gì nữa?
Đi thi đại học, thi đỗ thì còn đỡ, lỡ trượt vỏ chuối chẳng phải tốn thời gian lại còn chuốc lấy tiếng cười chê sao?
Thấy không ai mấy mặn mà, Cố Quốc Trung tóm lấy Cố Yến Đình gặng hỏi: "Yến Đình à, anh trai cháu muốn báo danh thi đại học, còn cháu thì sao?"
"Ông nội, nhà cháu con mọn chẳng ai trông nom nên thôi cháu không thi đâu. Cháu bảo Tư Minh đi ghi danh ạ."
Cố Yến Đình cảm thấy có bằng cấp ba là đủ xài rồi. Giá mà cô trẻ lại vài tuổi, nhà cửa chưa vướng bận con cái thì chắc chắn cô sẽ liều mình đi thi thật. Thôi thì phận làm công ăn lương ngoan ngoãn đi làm, tối về yên bề gia thất chăm sóc con cái vẫn hơn.
Cố Yến Ni không có năng khiếu học hành từ trong trứng nước, dĩ nhiên chẳng tơ tưởng đến chuyện thi cử. Cố Yến Tây thì khá hài lòng với hiện trạng của bản thân nên cũng lười ghi danh.
Học sinh các khóa đông nhan nhản, mấy người luống tuổi như bọn họ sao địch lại lũ trẻ! Thôi đừng lãng phí thời gian vô ích.
Cố Yến Nam và Cố Yến An thì quá lứa lỡ thì, công việc hiện tại cũng vẻ vang đàng hoàng nên cũng chẳng tha thiết gì cái chuyện thi đại học.
Lam Mạt thấy chỉ có mỗi Cố Yến Bắc là sốt sắng với kỳ thi đại học, bèn kéo Cố Yến Đình vào phòng tiếp tục đả thông tư tưởng.
"Yến Đình, cơ quan của em chắc hẳn cũng có chỉ tiêu thi đại học, hay là em cũng đăng ký thử xem? Hồi trước em chẳng muốn làm giáo viên đó sao?"
"Từ ngày sinh con xong, ước mơ làm giáo viên của em bay biến đi đâu mất rồi, lũ trẻ ranh khó dạy lắm."
"Thế ước mơ bây giờ của em là gì?"
"Là được như chị dâu cả, theo ngành y, chị thấy sao? Khổ nỗi học y dài đằng đẵng, em lại không muốn bỏ ngang công việc đi thi. Thi đỗ thì còn tốt chán, nhỡ trượt thì sao đây?"
Thấy anh ba muốn đi thi, lòng Cố Yến Đình cũng nhen nhóm chút khao khát. Chỉ là nhà có ba đứa con nhỏ, em không đành lòng bỏ mặc. Nhỡ em cùng Trang Tư Minh dắt tay nhau đi thi đại học thì ai đứng ra kiếm tiền lo toan? Ba đứa con ai nuôi?
Chẳng lẽ phải đào hố ăn lạm vào tiền tiết kiệm sao?
"Yến Đình à, chị nghĩ nếu em thực tâm muốn học y thì cứ thử sức một phen xem sao. Nhỡ đâu đỗ thì sao? Nếu em quyết chí, chị sẽ lo toan từ sách giáo khoa đến tài liệu ôn tập. Mấy tháng này em chịu khó tranh thủ ôn luyện nhé.
Thi đại học năm nay, em chỉ cần học một kỳ là xong, như vậy còn tiết kiệm được nửa năm so với khóa sau."
Lam Mạt rỉ tai khuyên nhủ nửa ngày trời, cuối cùng Cố Yến Đình cũng mủi lòng. Cô ấy quyết định về nhà bàn bạc chuyện này với chồng trước. Nếu mẹ chồng sẵn lòng giúp họ trông con, hai vợ chồng sẽ cùng nhau đi báo danh dự thi.
