Bất Phụ Khanh - Chương 2
Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:04
Tác giả: Trầm Phi Thanh - 沉非清
Editor: Xuân tàn hoa lạc
Ngày thứ tư sau khi Dung Hằng từ chối ta, hắn một mình đến trước cửa phủ Công chúa, tự tay gõ vang đại môn.
Phía sau hắn, là sính lễ với đầy đủ tam môi lục lễ [1], khiến bên ngoài phủ Công chúa nhất thời náo nhiệt vô cùng.
Ta thong thả trang điểm chải tóc.
Đến khi gặp lại Dung Hằng, ta mới phát hiện chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn đã gầy đi rất nhiều. Hắn vẫn mặc bộ áo trắng mà ta yêu thích nhất, chỉ là trong đôi mắt lạnh lùng kia đã giăng đầy tia m.á.u, giọng nói cũng trầm thấp hơn trước rất nhiều.
Hắn nhìn ta, nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Trong nhà, thê thất đã hưu, con cái cũng đã chia lìa. Nay thần một ngày lành tháng tốt, đến cầu hôn Công chúa.”
Ta bật cười thoải mái, chẳng màng trước mặt có bao nhiêu gia nhân, lập tức nhào vào lòng hắn.
Vòng tay Dung Hằng vẫn rộng lớn như ngày trước, mang theo thứ hương lạnh nhàn nhạt chỉ thuộc về hắn. Trong khoảnh khắc ấy, lòng ta chợt dâng lên vô vàn cảm xúc, nước mắt cũng chẳng biết từ lúc nào đã rơi xuống không ngừng.
Ta cảm nhận được cơ thể Dung Hằng cứng đờ.
Vì vậy, ta rất thức thời lùi lại mấy bước, lấy khăn tay chậm rãi lau nước mắt, dịu dàng nói:
“Dung đại nhân đột nhiên đến cầu hôn, khiến bản Công chúa quá mức cảm động. Nhất thời xúc động nên thất lễ, mong đại nhân thứ lỗi.”
Nói xong, ta xoay người trở về ngồi trên chiếc ghế chủ tọa giữa đại sảnh.
Đợi tâm tình bình ổn đôi chút, ta mới lặng lẽ nhìn Dung Hằng đang đứng trước mặt. Hắn vẫn cao lớn, phong thái tao nhã như ngọc, chẳng hề thua kém chàng thiếu niên năm nào.
“Có điều, Dung đại nhân đã nhầm một chuyện rồi.”
Ta cầm lấy chung trà, dùng nắp gạt nhẹ vụn trà nổi trên mặt nước, cúi đầu nhấp một ngụm rồi mới ngẩng lên nhìn hắn.
Ta thong thả nói:
“Hiện giờ đại nhân đã là người ba lần thành thân. Ngươi muốn ta, đường đường là Công chúa của một nước phải hạ mình gả cho ngươi, chẳng phải là nằm mơ giữa ban ngày sao?”
Ta khẽ cười, đôi mắt hạnh hơi cong lên.
“Phải là Dung đại nhân bước vào phủ của ta mới đúng.”
“Bản Công chúa xưa nay rộng lượng, vậy thì cho phép ngươi làm trai lơ của ta. Bản Công chúa nhất định sẽ nâng niu ngươi, yêu thương ngươi.”
Ta không chớp mắt nhìn thẳng vào đôi mắt Dung Hằng.
Trong mắt hắn gần như chẳng có chút cảm xúc nào d.a.o động.
“Thần tuân mệnh.”
Dung Hằng vén vạt áo, chậm rãi quỳ xuống trước mặt ta.
Hắn cúi đầu, trán chạm xuống nền đất.
Dáng vẻ ấy rõ ràng là vô cùng chật vật, vậy mà chẳng hiểu sao vẫn không làm mất đi khí chất vốn có của hắn.
Ta không nhúc nhích. Chỉ là trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, ta chợt nhớ đến năm xưa. Ngày đó, ta thật sự cho rằng mình chính là người mà Dung Hằng cả đời này sẽ không phụ.
Bất phụ Khanh Khanh
Khi ấy, Dung Hằng cũng từng đỏ ngầu đôi mắt nhìn theo bóng ta rời đi, cúi người trước bọn người ác.
Còn bây giờ, hắn đang quỳ trước mặt ta.
Là vì ta đang nắm trong tay sự bình an của thê t.ử và con cái hắn sao?
Hay là trong lòng hắn vẫn còn một chút tình cũ, một chút áy náy?
Ta nghĩ, Dung Hằng à.
Hôm nay ngươi chịu nỗi nhục này, liệu có thể dùng chính thân thể mình để hiểu được một phần nỗi đau ta từng chịu hay không?
Cổ họng ta chợt dâng lên vị tanh ngọt, nhưng bị ta cố gắng nuốt xuống.
“Được.”
“Rất tốt.”
Ta vỗ tay cười lớn, rồi vội vàng đứng dậy, tự tay đỡ Dung Hằng lên.
“Thánh chỉ của Phụ hoàng ít ngày nữa sẽ đến. Đến lúc ấy, Dung quân sẽ chính thức vào phủ.”
Ta ghé sát bên tai hắn, nhẹ nhàng thổi một hơi, bàn tay còn vỗ lên vai hắn.
“Để ta được tận mắt lĩnh giáo uy phong của phu quân.”
Diêu Như Ngọc bị ta giam tại một biệt viện ở ngoại ô, cùng với đôi nhi nữ của nàng. Nơi này có trọng binh canh giữ, chẳng hề che giấu việc đây là một nơi mà người bình thường tuyệt đối không thể tùy tiện nhìn ngó.
Ta sai người ngày ba bữa đều chuẩn bị thức ăn ngon, cung phụng đầy đủ, chỉ sợ Dung Hằng sẽ đau lòng vì “tâm can” của mình phải chịu khổ. Có điều, ta cũng dặn dò đám hạ nhân không được phép để các nàng bước ra ngoài nửa bước.
Trong phòng không chuẩn bị nhà xí, chỉ đặt một cái bô và chậu nước.
Vì vậy, đến khi ta đến thăm, trong phòng đã tràn ngập mùi hôi thối của chất thải.
Ta lấy khăn tay che mũi, lạnh lùng nhìn Diêu Như Ngọc đang tiều tụy, căng thẳng bảo vệ hai đứa con bên cạnh.
Nàng vẫn mang dáng vẻ yếu đuối, mong manh khiến người ta thương xót.
Ngay cả trong khung cảnh nhếch nhác, bẩn thỉu này, nàng vẫn giống một đóa sen mọc khỏi bùn mà không nhiễm chút bụi bẩn, hoàn toàn chẳng liên quan đến những thứ dơ bẩn xung quanh.
“Dung phu nhân, lâu rồi không gặp.”
Ta ngồi xuống chiếc đôn thêu mà người hầu vừa khiêng vào, lạnh lùng nhìn Diêu Như Ngọc đang gắt gao che chở hai đứa trẻ, như thể trước mặt nàng không phải một con người mà là một con thú dữ.
Diêu Như Ngọc còn chưa kịp nói gì, con gái nàng đã không nhịn được mà khóc nức nở.
Diêu Như Ngọc cuống quýt dỗ dành.
Còn cậu con trai bên cạnh thì hung hăng nhổ một bãi nước bọt về phía ta.
May mà ta tránh kịp.
Chậc. Đúng là chẳng được dạy dỗ t.ử tế.
Có điều, tình mẫu t.ử sâu nặng như vậy cũng khiến ta phải nhìn nàng bằng con mắt khác.
“Diêu Như Ngọc, sao vậy? Không nhận ra ta à?”
Ta chẳng thèm so đo, đứng dậy bước về phía trước.
Cậu con trai kia lập tức sợ hãi, vội vàng trốn ra sau lưng mẫu thân của nó.
Ta bật cười ra tiếng.
Diêu Như Ngọc dỗ dành con, một lúc lâu sau mới đứng dậy, chỉnh trang lại y phục, cung kính hành lễ với ta.
“Bái kiến Công chúa điện hạ.”
Ta chớp mắt.
Sau đó giơ tay tát nàng một cái thật mạnh.
Diêu Như Ngọc giống như một cành liễu mảnh, dễ dàng bị ta đ.á.n.h lệch sang một bên.
Con nàng lập tức bật lên tiếng khóc ch.ói tai.
Ta chỉ nghĩ, chẳng biết trước mặt Dung Hằng, Diêu Như Ngọc có phải cũng mang bộ dạng yếu đuối đáng thương này hay không?
Phụ thân ta vốn là tướng quân của tiền triều, từng dẫn cả gia đình trấn thủ biên cương suốt nhiều năm, mãi đến khi ta mười tuổi mới trở về kinh thành.
Mẫu thân từng tổ chức một buổi yến ngắm hoa.
Cũng trong lần đó, ta lần đầu tiên gặp Diêu Như Ngọc.
Nàng dẫn theo một đám tiểu thư thế gia, cười nhạo ta là cô nương từ nơi thôn dã mới tới.
Ta khi ấy còn không hiểu.
Một tiểu thư vừa có học thức, vừa hiểu lễ nghĩa, lại xinh đẹp như nàng, tại sao sau lưng người khác lại có thể nói những lời chua ngoa đến vậy? Nàng nói phụ thân ta xuất thân võ tướng, mà Thánh thượng vốn không thích đám binh tướng thô lỗ. Triều đình trọng văn khinh võ đã lâu, địa vị của phụ thân ta vì thế mà ngày một sa sút.
Thậm chí đến mức có thể bị đám con cháu quan lại đem ra cười nhạo.
Khi ấy ta nước mắt lưng tròng, nhỏ giọng nói với Diêu Như Ngọc:
“Diêu tiểu thư, có thể cho ta một chút thời gian để nói chuyện không?”
“Trong kinh thành có quá nhiều quy củ của thế gia, Khanh Khanh không hiểu. Mong Diêu tỷ tỷ chỉ dạy cho ta.”
Ta cùng nàng đi đến bên hồ.
Ta nhận chén trà từ tay nha hoàn, cung kính dâng cho Diêu Như Ngọc.
Nhưng ngay khoảnh khắc cuối cùng, ta bất ngờ hất cả chén trà nóng lên mặt nàng.
Trong tiếng hét ch.ói tai của nàng, ta nhẹ nhàng đá nàng một cái.
Sau đó cũng hét lên:
“Tỷ tỷ!”
Rồi cùng nàng rơi xuống hồ.
Một trận hỗn loạn lập tức xảy ra.
Đám người xung quanh cuống cuồng kéo chúng ta lên. Diêu Như Ngọc còn bị túm tóc, chìm nổi trong làn nước lạnh buốt.
Ta ghé sát bên nàng, nhỏ giọng nói:
“Nói sai thì phải chịu phạt.”
Mãi đến khi cả hai được cứu lên bờ, ta nhìn thấy nỗi sợ hãi bị chôn sâu trong mắt Diêu Như Ngọc.
Lúc ấy, ta mới hài lòng ngã vào lòng mẫu thân rồi ngất đi.
Ta không sợ c.h.ế.t.
Nhưng Diêu Như Ngọc lại sợ kẻ điên.
Ta thầm nghĩ, trông vẫn giống hệt năm xưa
[1] Tam môi lục sính (hoặc tam mối lục sính) là thành ngữ chỉ các lễ nghi hôn nhân truyền thống Á Đông (bắt nguồn từ phong tục Trung Hoa cổ đại). Cụm từ này khẳng định một cuộc hôn nhân chính thất đàng hoàng, được đôi bên gia đình và xã hội thừa nhận qua đầy đủ người mai mối và sính lễ.
Tam môi (ba người làm mối): Gồm ba người mai mối hoặc trung gian đại diện cho hai bên gia đình (có thể phân chia theo bên nam mời, bên nữ mời và người làm chứng chung) để lo việc tơ hồng, dò hỏi tin tức và thúc đẩy hôn sự.
Lục sính (sáu lễ vật/sáu bước sính lễ): Sáu nghi thức sính lễ và giai đoạn quan trọng trong quá trình cưới hỏi (tương đồng với khái niệm lục lễ như nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp tệ/nạp trưng, thỉnh kỳ và thân nghinh)
