Bất Phụ Khanh - Chương 3

Cập nhật lúc: 21/08/2026 06:04

Tác giả: Trầm Phi Thanh - 沉非清 

Editor: Xuân tàn hoa lạc

Ta bóp lấy gương mặt Diêu Như Ngọc, nghiêm túc nói:

“Năm đó, trong chuyện ta đi hòa thân, phụ thân ngươi là người cực lực chủ trương nghị hòa. Phụ thân ta nào có sợ ra chiến trường g.i.ế.c địch chứ? Là đám thế gia các ngươi chỉ biết sống yên ổn trong chốn phồn hoa, lại cùng một giuộc với nhau, không chịu xuất binh mã, lương thảo, để một nữ t.ử nhỏ bé như ta phải bước vào hang sói hang hổ kia.”

“Dùng thiếp một thân an xã tắc, chẳng biết nơi nào dùng tướng quân?”

Nước mắt ta tuôn xuống như mưa. Diêu Như Ngọc không dám nhìn thẳng vào mắt ta, cả người run rẩy đến mức gần như không đứng vững.

Ta dịu dàng vuốt ve gương mặt mềm mại, trắng nõn của nàng, mấy ngày nay không được rửa mặt chải đầu, vậy mà nàng vẫn xinh đẹp, khiến người ta thương tiếc.

Không giống ta.

Trên người ta có vô số vết sẹo, gần như chẳng còn mấy chỗ lành lặn. Những năm tháng ấy, hầu như không có lúc nào ta không phải chịu đựng nỗi đau da thịt bị xé rách.

“Phu quân của ta đối xử với ngươi có tốt không?”

“Trên giường, hắn có phải rất lợi hại không?”

Giọng ta khàn khàn, trầm thấp, nhẹ nhàng hỏi bên tai Diêu Như Ngọc.

Ta siết mạnh lấy cổ nàng.

“Trả lời ta!”

Diêu Như Ngọc hít sâu một hơi, bị ép phải quay đầu nhìn ta. Trong mắt nàng tràn ngập oán độc.

Nàng dùng giọng nói kiều mị của mình, từng câu từng chữ đáp lại:

“Tốt.”

“Phu quân đối với ta nâng niu như châu như ngọc, ngọt ngào hơn cả mật đường.”

Ta gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

“Có câu này của ngươi, ta biết mình nên làm thế nào rồi.”

Ta cười đến run cả người.

“Những năm qua ngươi sống yên ổn giữa chốn giàu sang phú quý, nay cũng đến lúc nếm thử mùi vị những năm tháng ta từng trải qua.”

Ánh mắt Diêu Như Ngọc lập tức trở nên hoảng sợ tột độ.

Ta gọi người vào.

Đó là hơn mười gã đàn ông lưu manh mà ta đã cẩn thận lựa chọn.

Ta sai người trói hai đứa trẻ của Diêu Như Ngọc đặt bên ngoài phòng, để chúng nghe cho rõ.

Còn ta ngồi ngay ngắn trong phòng, tận mắt nhìn Diêu Như Ngọc bị người ta cưỡng ép lột y phục, sau đó bị đè xuống.

Tiếng phụ nữ khóc thét cùng tiếng trẻ con gào khóc vọng ra từ trong phòng, tựa như một khúc nhạc rót thẳng vào lòng ta.

Ta còn không quên nhắc nhở Diêu Như Ngọc:

“Nếu ngươi dám c.h.ế.t, ta sẽ cắt từng miếng thịt trên người con ngươi xuống, rút cạn m.á.u chúng.”

“Sau đó để Dung Hằng tận mắt nhìn xem thân thể tàn tạ của ngươi.”

Tiếng khóc của Diêu Như Ngọc gần như lập tức ngừng lại.

Chỉ còn nước mắt không ngừng lăn xuống.

Như vậy mới xem như có vài phần giống ta năm đó.

Ta ở biệt viện chờ đến tận chạng vạng mới thần thanh khí sảng trở về phủ.

Vừa bước vào cửa, ta đã nghe người bẩm báo thánh chỉ đã được truyền đến phủ Dung Hằng.

Tối nay, chính là đêm hắn trở thành tân phu quân của ta.

Ta bật cười, trong lòng nhất thời vui sướng vô cùng.

Mối hận sâu như biển trong lòng ta cuối cùng cũng được xoa dịu đôi chút, dẫu rằng từng khoảnh khắc vẫn đau đớn như bị d.a.o cứa.

Trong phủ đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng chiếu lên nụ cười rực rỡ trên môi ta, ta chậm rãi bước vào phòng, muốn cẩn thận tắm rửa, trang điểm thật đẹp, để Dung Hằng nhìn cho rõ.

Ta đang ngồi trước bàn trang điểm, vừa sai người tô xong đôi môi đỏ thắm thì nghe hạ nhân bẩm báo Dung Hằng đã đến ngoài phòng.

“Phu quân.”

Ta vội vàng bước ra, tựa người bên cửa.

Hắn dường như vô cùng mệt mỏi. Trên người vẫn còn mặc bộ quan bào đỏ thẫm chưa kịp thay.

Màu đỏ rực rỡ ấy càng làm nổi bật gương mặt lạnh lùng như tuyết, đường nét sắc bén đến mức khiến lòng người đau nhói.

Ta bước đến, ngẩng đầu giúp hắn chỉnh lại cổ áo.

Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, ta hờn dỗi nói:

“Chàng mặc sai rồi.”

Ta vẫn nhớ năm đó, khi Dung Hằng cưới ta, hắn cũng mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm.

Hai chúng ta nhìn nhau, cùng uống chén rượu giao bôi.

Khi ấy, vành tai hắn còn vương một màu đỏ nhạt.

Đó là lần đầu tiên hắn cười với ta rạng rỡ đến vậy, khiến ta cả đời chẳng thể nào quên.

Khi ấy, hắn sẽ không nói những lời khiến ta không thích nghe, cũng sẽ không khiến ta đau lòng.

“Đến lúc đi ngủ rồi.”

Ta nắm lấy tay Dung Hằng.

Mười ngón tay đan vào nhau, siết c.h.ặ.t lấy nhau, vậy mà ta chẳng thể cảm nhận được hơi ấm từng tồn tại trong ký ức.

Tay hắn lạnh như tay ta vậy, dù có nắm c.h.ặ.t đến đâu cũng chẳng thể sưởi ấm nổi.

Dung Hằng giống như một con rối chỉ biết mặc ta sắp đặt, hắn không chống cự bất cứ động tác nào của ta, cứ từng bước từng bước theo ta vào phòng.

Bên trong, nến đỏ cháy sáng, cách bài trí chẳng khác gì một tân phòng thực sự.

Dung Hằng ôm ta ngã xuống chăn gấm.

Ta nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.

Lạnh lẽo mà mềm mại.

“Ta nhớ chàng lắm.”

Ta tựa vào vai hắn, nước mắt lập tức tuôn xuống không ngừng.

Mặc cho nước mắt cứ chảy, ta vẫn không hề nhân nhượng.

Ta ra lệnh cho Dung Hằng gần gũi với ta.

Hắn ôm lấy eo ta, từng chút từng chút hôn lên mỗi vết sẹo trên người ta, những nụ hôn ấy khiến ta run rẩy không ngừng.

Hơi thở của hắn cũng dần trở nên hỗn loạn, phả lên làn da ta, mang theo cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ.

Ta đưa tay che mắt hắn lại, rồi xoay người ngồi lên người hắn.

Từng chút một cảm nhận lấy hắn, từng chút một để hắn thuộc về mình.

Cả người ta không kìm được mà run lên.

Ta nhắm mắt lại.

Ta không muốn Dung Hằng nhìn thấy dáng vẻ phóng đãng của ta.

Càng không muốn nhìn thấy sự chán ghét trong mắt hắn.

Hắn dường như thật sự rất không vui. Toàn thân lạnh lẽo, cứng đờ như sắt.

Hai tay hắn siết c.h.ặ.t eo ta, khiến ta chỉ có thể theo động tác của hắn mà lay động.

Ta nghe thấy hắn nghiến răng gọi tên ta.

“Ninh Khanh Khanh.”

Ta rõ ràng đã bị hắn khiến cho cả người mềm nhũn như nước, vậy mà vẫn gắt gao che kín đôi mắt hắn.

Hắn thật sự quá mức lạnh lùng, lạnh đến mức nước mắt ta không thể ngừng rơi.

Mây tan mưa tạnh.

Ta c.ắ.n lên vai hắn, để lại một dấu răng đỏ thẫm, m.á.u còn rỉ ra.

Dung Hằng lại ngồi dậy.

Hắn quay lưng về phía ta.

Mái tóc đen như thác nước che khuất vòng eo gầy gò còn vương mồ hôi, nhưng ta vẫn mơ hồ nhìn thấy những đường gân xanh nổi lên trên cổ hắn.

Ta chỉ muốn dựa vào hắn một chút.

Muốn nói hết những uất ức trong lòng mà bao năm nay ta chưa từng kể với bất kỳ ai.

Nhưng hắn lại không muốn chạm vào ta nữa.

Ta nhất thời sững người.

Ta chợt cảm thấy, dù mình có tắm rửa bao nhiêu lần, dù y phục có được xông biết bao nhiêu loại hương, cuối cùng vẫn chỉ là một người khiến hắn ghê tởm.

Ta nghe thấy giọng hắn vẫn bình thản, vững vàng, giống như chưa từng nhiễm chút d.ụ.c vọng nào.

Hắn nói:

“Như Ngọc vô tội.”

Máu nóng trong người ta lập tức lạnh ngắt.

Mấy nhịp thở sau, ta mới lại vòng tay qua vai hắn, l.i.ế.m nhẹ lên vành tai hắn, khẽ cười nói:

“Khanh Khanh biết. Chỉ cần phu quân còn thương ta.”

Ngọn lửa trong lòng ta lại bùng lên.

Cơ thể Dung Hằng cứng đờ.

Một lúc lâu sau, hắn chậm rãi xoay người ôm lấy ta.

Ta bị động cảm nhận cái lạnh và cái nóng trên người hắn.

Rõ ràng hai cơ thể đang kề sát, thân mật đến mức không thể gần hơn. Vậy mà ta lại nhắm mắt, chỉ nghĩ về những ngày tháng trước kia.

Giống như bản thân vẫn còn đang ở nơi địa ngục ấy.

Tê dại, chìm đắm trong chính giấc mộng của mình.

Dung Hằng.

Phu quân của ta.

Có lẽ chúng ta không nên gặp lại nhau.

Gặp lại rồi, cũng chỉ có thể trở thành hai người nhìn nhau mà chán ghét.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bất Phụ Khanh - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD