Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Chương 2

Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:00

"Tân Địch?"

Một người phụ nữ mặc đồ công sở từ bên cạnh bước tới. Chị ấy là Phương trợ lý của Hoa Cẩn Châu:

"Giới thiệu với cậu, đây là Hoa tổng của chúng tôi. Còn đây là Tân Địch, hướng dẫn viên du lịch của chuyến đi này."

Tân Địch lịch sự chủ động vươn tay ra, nhưng Hoa Cẩn Châu chỉ liếc nhìn một cái chứ chẳng hề có ý định đáp lại, anh khẽ gật đầu coi như chào hỏi. Phương trợ lý thấy bầu không khí hơi sượng trân liền vội vàng cười xòa hòa giải:

"Hoa tổng nhà chúng tôi không quen tiếp xúc cơ thể với người lạ lắm, cậu Tân đừng để bụng nhé."

Tân Địch tự nhiên thu tay về, nở nụ cười chuẩn mực:

"Dạ không sao đâu ạ. Hoa tổng, mời anh đi lối này, xe đã chờ sẵn ở bên ngoài rồi."

Suốt cả buổi sáng hôm đó, Tân Địch hoàn toàn nhập vai một hướng dẫn viên chuyên nghiệp, dẫn đoàn đi đúng quy trình. Từ lịch sử hào hùng của núi Thanh Thành, dọc đường là loại cây gì, cho đến mấy giờ ăn trưa, ăn ở đâu và thực đơn có ai kiêng kị gì không... cậu đều thuộc làu làu, thậm chí nói năng cực kỳ lưu loát và cuốn hút. Những lời thuyết minh mà cậu đã thuộc lòng đến mức nằm lòng ấy cứ thế tuôn ra từ khuôn miệng xinh đẹp, độ ấm vừa vặn, không quá xa cách nhưng cũng chẳng vồ vập, vồn vã. Phương trợ lý thỉnh thoảng lại hỏi vài câu, còn người đồng hành còn lại là vệ sĩ riêng của Hoa Cẩn Châu thì câm như hến suốt chặng đường. Hoa Cẩn Châu ngồi ở hàng ghế sau ngay cạnh cửa sổ, đeo kính râm bản to, mặt hướng ra ngoài, trông chẳng khác nào một pho tượng nam thần được người ta khuân lên xe. Tân Địch không kiềm được mà lén nhìn anh qua kính chiếu hậu vài lần. Đến lần thứ ba, Hoa Cẩn Châu bỗng nhiên tháo kính râm ra, ánh mắt anh vừa vặn bắt quả tang tầm mắt của Tân Địch trong gương. Cậu không hề chột dạ né tránh, ngược lại còn nương theo kính chiếu hậu tặng anh một nụ cười chuyên nghiệp:

"Hoa tổng, khúc cua phía trước có một đài ngắm cảnh, mình có muốn dừng lại một chút không ạ? View núi non ở đó được mệnh danh là đỉnh nhất dọc tuyến đường này đấy."

Hoa Cẩn Châu dán c.h.ặ.t mắt vào cậu, kiệm lời nhả ra đúng một chữ:

"Dừng."

Đó là câu nói đầu tiên mà Hoa Cẩn Châu nói với cậu. Trên đài ngắm cảnh, từng đợt gió núi ùa về, thổi tung vạt áo khoác dạ len cừu của Tân Địch. Hôm nay cậu đã cố ý xịt một loại nước hoa unisex. Không phải hàng nhái của các thương hiệu lớn, mà là loại cậu tự tay điều chế từ tinh dầu, tuy rẻ tiền nhưng ngửi vào lại có gu, hoàn toàn không có mùi rẻ tiền.

"Cậu Tân làm hướng dẫn viên lâu chưa?" Phương trợ lý vừa ngắm cảnh vừa thuận miệng bắt chuyện.

"Dạ được ba năm rồi ạ."

"Trước đó cậu làm nghề gì thế?"

"Ôi, em cái gì cũng từng kinh qua rồi chị ạ." Tân Địch cười tự giễu, "Từ sale, nhân viên văn phòng, cho đến chân chạy vặt ở tiệm trà sữa... hai năm đầu sau khi tốt nghiệp em nhảy việc tới tận bảy lần."

Phương trợ lý nghe vậy liền lộ ra vẻ mặt kiểu "cuộc sống mưu sinh thật chẳng dễ dàng gì", khéo léo mỉm cười đồng cảm. Tân Địch thừa biết chị ấy đang nghĩ gì. Một Beta chính hiệu, không có tin tức tố vạn người mê, không có gia thế hiển hách chống lưng, đến mức một công việc ổn định cũng chật vật không giữ nổi — đây chính là kịch bản chuẩn chỉnh của một kẻ thất bại trong mắt người đời. Nhưng cậu không có ý định bán t.h.ả.m để câu nước mắt. Bán t.h.ả.m không giúp cậu đổi lấy sự tôn trọng, nó chỉ mang lại sự thương hại mà thôi, mà lòng thương hại lại là thứ thiện ý có khoảng cách xa xôi nhất trên đời. Hoa Cẩn Châu đã đi tới bên lan can từ lúc nào. Anh đứng cách cậu vài bước chân, cầm điện thoại chụp lại biển mây phía xa. Động tác của anh tùy hứng đến mức chẳng buồn căn chỉnh khung hình, cứ giơ lên là bấm tách một cái. Tân Địch tiến lại gần, khẽ nói:

"Hoa tổng, đỉnh núi phía bên trái kia kìa, nếu vào ngày nắng đẹp là có thể ngắm được tuyết sơn đấy ạ. Tiếc là hôm nay nhiều mây quá nên bị che mất rồi."

Hoa Cẩn Châu hạ điện thoại xuống, nghiêng đầu nhìn cậu. Ánh mắt anh từ từ dời từ đôi lông mày xuống đến cổ áo sơ mi, lướt qua chiếc áo khoác dạ len cừu, khiến Tân Địch cảm thấy như một thế kỷ vừa trôi qua.

"Cậu mặc chiếc áo khoác này rất hợp." Hoa Cẩn Châu lên tiếng.

Tân Địch nhận ra, khi Hoa Cẩn Châu nói câu này, tông giọng của anh y hệt như lúc anh nói chữ "Dừng" lúc nãy, phẳng lặng không một chút gợn sóng. Đây hoàn toàn không phải một lời khen ngợi chân thành, nó chỉ đơn thuần như một lời cảm thán kiểu "Hôm nay thời tiết đẹp nhỉ" hay "Cốc nước này nóng đấy". Thế nhưng Tân Địch vẫn thản nhiên đón lấy:

"Cảm ơn Hoa tổng đã khen. Đồ second-hand em săn được với giá một triệu hai đấy ạ."

Vẻ mặt Phương trợ lý lập tức xuất hiện một vết nứt vi diệu, anh chàng vệ sĩ thì vẫn đeo kính đen ngầu lòi nên chẳng rõ biểu cảm. Ngược lại, Hoa Cẩn Châu lại nhìn cậu thêm một cái, buông một câu đ.á.n.h giá:

"Đáng tiền."

Sau đó liền dứt khoát quay người bước lên xe.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.