Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Chương 3
Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:00
Buổi tối trở về khách sạn, Tân Địch tắm rửa sạch sẽ rồi lười biếng nằm trên giường lướt điện thoại. Cậu đã nhấn theo dõi hơn ba mươi blogger chuyên dạy cách "phú bà, phú ông hóa" để thâm nhập vào giới thượng lưu — từ việc ăn uống thế nào cho sang, cưỡi ngựa ra sao đến cách thưởng thức xì gà đúng điệu, không thiếu một thứ gì. Cậu còn bấm bụng đăng ký một khóa học tiếng Anh thương mại trực tuyến, mỗi tuần ba buổi, mỗi buổi một tiếng. Giáo viên là một người Philippines có chất giọng tương đối nặng, nhưng được cái giá cả hạt dẻ. Cậu vô tình lướt trúng một bài đăng có tiêu đề: 《 Làm sao để lọt vào mắt xanh của những kẻ lắm tiền nhiều của? 》 Ấn vào xem, điều luật đầu tiên đập vào mắt là: Đừng diễn, đừng l.i.ế.m, hãy cứ giữ lấy cái chất riêng ngạo nghễ của bạn. Xung quanh người giàu không thiếu nhất là lũ nịnh bợ, thứ họ thiếu chính là sự chân thật và khác biệt. Cậu bật cười nghĩ thầm: Cái chất riêng của mình là gì nhỉ? Là cái nghèo rớt mồng tơi chăng? Cậu úp điện thoại lên n.g.ự.c, thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Trên đó có một vệt nước ố vàng loang lổ, nhìn qua khá giống một chú chim đang sải cánh bay. Cậu chợt nhớ đến lời khen của Hoa Cẩn Châu chiều nay trên đài ngắm cảnh. Đó là khoảnh khắc cậu cảm thấy mình chạm gần đến thế giới hào nhoáng kia nhất. Nhưng tiếc thay, đó cũng chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua.
Ngày thứ hai trôi qua khá nhẹ nhàng, buổi sáng đi dạo quanh một cổ trấn, buổi chiều là thời gian tự do hoạt động. Phương trợ lý báo bận phải ra ngoài giải quyết công việc, vệ sĩ ở lại trông xe tại khách sạn, còn Hoa Cẩn Châu thì một mình thả bộ đến phòng trà của khách sạn. Tân Địch vốn dĩ có thể tranh thủ nghỉ ngơi không cần đi theo, nhưng cuối cùng chân cậu vẫn tự động bước đi. Cậu tự biện hộ với bản thân rằng đây là trách nhiệm công việc, du khách hoạt động đơn lẻ thì hướng dẫn viên phải túc trực bên cạnh để đề phòng tình huống bất ngờ. Nhưng sâu trong thâm tâm, cậu biết thừa đó chỉ là cái cớ. Phòng trà vô cùng yên tĩnh, Hoa Cẩn Châu ngồi ở vị trí sát cửa sổ, trước mặt đặt một tách trà Long Tỉnh khói bay nghi ngút. Anh không uống trà, cũng chẳng buồn ngó ngàng đến điện thoại, chỉ đơn giản là ngồi thẫn thờ ở đó. Tân Địch đi tới quầy thu ngân gọi một ly trà xanh rẻ nhất, rồi bưng ly nước tiến về phía bàn đối diện chếch với chỗ Hoa Cẩn Châu ngồi xuống. Khoảng cách cách nhau hai chiếc bàn — không quá gần để khiến người ta cảm thấy bị mạo phạm, nhưng lại vừa đủ để bắt chuyện. Hoa Cẩn Châu khẽ liếc mắt nhìn cậu một cái.
"Em sợ Hoa tổng ngồi đây có nhu cầu gì cần giúp đỡ, nên xin phép ngồi ở bên cạnh đợi lệnh ạ." Tân Địch khẽ nhấc ly trà, nở nụ cười giải thích.
Hoa Cẩn Châu lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bẵng đi vài phút, anh đột nhiên phá vỡ bầu không khí im lặng bằng một câu hỏi:
"Cậu tên là gì?"
Tân Địch suýt chút nữa thì nghi ngờ thính giác của mình. Rõ ràng hôm qua lúc đón sân bay Phương trợ lý đã giới thiệu rất rành mạch rồi mà? Nhưng nghĩ lại thì một nhân vật tầm cỡ như Hoa Cẩn Châu không nhớ cũng là chuyện thường tình. Trong mắt những người như anh, hướng dẫn viên du lịch chắc cũng chỉ giống như một cái app chỉ đường bằng giọng nói có sẵn trên điện thoại, dùng được là tốt rồi, ai rảnh đâu mà đi nhớ tên làm gì.
"Em tên Tân Địch. Tân trong vất vả, Địch trong cây sáo ạ."
"Tân Địch? Hôm qua cậu nói, chiếc áo khoác đó là đồ second-hand, mua với giá một triệu hai?"
"Dạ đúng thế ạ."
"Tại sao lại thẳng thắn nói ra điều đó?"
Tân Địch khựng lại một chút để cân nhắc xem nên nói thật hay nên dùng những lời hoa mỹ dối lòng. Những lời xã giao bùi tai cậu đã học thuộc lòng cả rổ, đại loại như "Em nghĩ sự chân thành là chìa khóa mở cửa mọi mối quan hệ", ngày trước Chu lão sư ở khóa học danh viện đã dạy đi dạy lại rằng kiểu nói này sẽ khiến người giàu cảm thấy cậu là người có tầm nhìn và cốt cách. Nhưng cuối cùng, cậu lại chọn nói ra sự thật trần trụi:
"Bởi vì em biết Hoa tổng đã nhìn thấu rồi. Lúc anh khen em mặc chiếc áo đó đẹp, thực chất anh đã nhận ra nó là đồ cũ. Nếu em cố tình vờ vịt bảo đó là đồ mới, hoặc nói dối quanh co cho qua chuyện, thì trông phèn và mất mặt lắm ạ."
Hoa Cẩn Châu nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống.
"Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Em 26 ạ."
"Công việc chính của cậu là gì?"
"Dĩ nhiên là làm hướng dẫn viên du lịch rồi anh." Tân Địch mỉm cười khéo léo nhắc nhở, "Hoa tổng quên là hôm qua em đã giới thiệu rồi sao?"
Đôi chân mày của Hoa Cẩn Châu khẽ nhướn lên một biên độ cực nhỏ, nếu không phải vì Tân Địch vẫn luôn nhìn chằm chằm vào anh thì chắc chắn sẽ không thể phát hiện ra. Đúng vậy, cậu đã quan sát anh không rời mắt, từ lúc đón ở sân bay cho đến tận giây phút này, chưa từng bỏ sót một cử chỉ nào.
"Cậu nhìn không giống một hướng dẫn viên du lịch cho lắm." Hoa Cẩn Châu nhận xét.
"Vậy nhìn em giống cái gì ạ?"
Ánh mắt Hoa Cẩn Châu dời khỏi gương mặt Tân Địch, một lần nữa hướng ra ngoài cửa sổ. Phía ngoài phòng trà là một khoảng sân nhỏ, giữa sân trồng một cây hoa quế, đang là tháng Chín nên hoa chưa kịp nở, những chiếc lá xanh thẫm đung đưa trong gió. Tân Địch cứ ngỡ cuộc hội thoại này đã đi vào ngõ cụt, bỗng nhiên Hoa Cẩn Châu lại buông một câu bâng quơ:
"Cậu nhìn giống một kẻ đang muốn chạy thật nhanh để đổi đời."
Bàn tay đang cầm tách trà của Tân Địch vô thức siết c.h.ặ.t lại. Hành trình ngày thứ ba khép lại, Tân Địch tiễn đoàn của Hoa Cẩn Châu ra sân bay. Phương trợ lý nhanh ch.óng quyết toán nốt khoản tiền còn lại, còn tâm lý gửi thêm cho cậu bốn triệu tiền tips. Tân Địch khéo léo nói lời cảm ơn, mắt nhìn theo bóng lưng của Hoa Cẩn Châu đang thong thả bước vào lối đi dành cho khách VIP. Anh không hề quay đầu lại lấy một lần. Mà cũng đúng thôi, dĩ nhiên là anh sẽ không quay đầu rồi. Một hướng dẫn viên du lịch nhỏ bé chỉ là một trong số vô vàn nhân viên dịch vụ xuất hiện trong các chuyến đi của anh, chẳng có gì khác biệt so với nhân viên lễ tân khách sạn, phục vụ bàn hay nhân viên mặt đất ở sân bay cả.
Cậu bắt xe trở về căn phòng trọ nhỏ hẹp của mình, mở máy tính lên và bắt đầu gõ một bản kế hoạch 5 năm vô cùng chi tiết. Năm thứ nhất: tiết kiệm được một trăm triệu. Năm thứ hai: tích lũy lên hai trăm triệu. Năm thứ ba: nộp đơn xin nghỉ việc để tự ra ngoài khởi nghiệp. Năm thứ tư: đưa công ty lọt vào top 10 của ngành. Năm thứ năm: chính thức bước chân vào giới thượng lưu. Năm thứ sáu: tự tin đứng trước mặt Hoa Cẩn Châu, khiến anh phải dùng ánh mắt nhìn một người cùng đẳng cấp để nhìn cậu. Khi gõ đến cột mốc năm thứ sáu, cậu khựng lại một chút, rồi dứt khoát xóa cụm từ "đứng trước mặt Hoa Cẩn Châu" đi, thay bằng "đứng ở tầng lớp thượng lưu đó". Đừng bao giờ biến bất kỳ một cá nhân nào thành mục tiêu tối thượng của mình. Mục tiêu phải là một vị trí, một đẳng cấp vững chãi chứ không phải là một con người. Con người chỉ là thứ mà cậu sẽ gặp được sau khi đã leo lên đến vị trí đó mà thôi. Cậu in bản kế hoạch ra giấy, trang trọng dán lên bức tường ngay đầu giường, sau đó đi vào phòng tắm. Dòng nước ấm áp dội từ trên đầu xuống, căn phòng tắm nhỏ chẳng mấy chốc đã ngập tràn hơi nước. Cậu nhắm nghiền mắt, trong đầu lại hiện lên cơn gió núi thét gào trên đài ngắm cảnh, cây hoa quế ngoài phòng trà và cả đôi mắt sâu hoắm như đáy đại dương của người đàn ông ấy.
