Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 9: Sau Đêm Nói Thật

Cập nhật lúc: 25/07/2026 02:01

Sáng hôm sau, mọi thứ trong phủ Lâm vẫn như cũ.

Hồng Đào rót trà, A Tuyết chải tóc, Phó ma ma đến đúng giờ để bàn việc nội vụ. Nắng sớm chiếu qua cửa sổ Trường Phong viện theo đúng góc quen thuộc. Phủ Lâm buổi sáng — tiếng chim, tiếng chổi quét sân, tiếng người gọi nhau từ xa — tất cả bình thường đến mức nếu không có chuyện đêm qua, Tề Uyên Nhi gần như có thể tưởng đó là giấc mơ.

Nhưng trên bàn đầu giường, tập mật thư đã đủ hai nửa nằm dưới chiếc gối nhỏ, và điều đó không phải giấc mơ.

Tề Uyên Nhi uống trà, nhìn Hồng Đào.

Hôm nay nàng ta bình thường hơn mấy ngày trước — tay không run, mắt không có quầng thâm. Hoặc là nàng ta không biết mật thư đã được lấy lại, hoặc là người sai nàng ta đã thay đổi kế hoạch.

Dù theo hướng nào, Hồng Đào vẫn là mắt của người khác trong phòng này. Tề Uyên Nhi không quên điều đó — chỉ là giờ nàng biết cách sống chung với nó thay vì cố loại trừ.

"Hồng Đào," nàng nói, đặt chén trà xuống, "hôm nay ta muốn ra vườn phía tây ngồi một lúc. Em chuẩn bị áo choàng cho ta nhé."

"Dạ, thiếu phu nhân."

Vườn phía tây không phải điểm đến thật sự. Đường đi qua vườn phía tây có một ngã rẽ nhỏ dẫn đến khu nhà của người hầu — và người lạ mà A Tuyết nhìn thấy Hồng Đào nói chuyện mấy hôm trước thường đứng ở khu đó.

Nàng muốn nhìn tận mắt một lần.

❖ ❖ ❖

Vườn phía tây trồng toàn mai trắng, mùa này chưa nở nhưng cành khẳng khiu trên nền trời xám cũng có cái đẹp riêng. Tề Uyên Nhi đi chậm, A Tuyết theo sau, Hồng Đào đi sau cùng.

Đến chỗ ngã rẽ, Tề Uyên Nhi dừng lại như thể nhìn thấy điều gì thú vị trên cành mai — cúi xuống, nhặt một cành khô rơi xuống đất, xoay xoay trong tay.

Trong khi đó, mắt nàng quan sát góc khuất phía sau bức tường thấp bên phải.

Có người đứng đó.

Không phải người hầu của phủ — y phục sai màu, đứng theo tư thế không phải người quen việc nhà. Người đó nhìn về phía Tề Uyên Nhi , rồi nhanh ch.óng rút vào bóng tối khi thấy nàng nhìn sang.

Không đủ nhanh.

Tề Uyên Nhi đã kịp thấy mặt.

Người đó không lạ hoàn toàn — nàng đã thấy ở đâu đó, nhưng chưa kịp nhớ ra. Chỉ biết đó là người trung niên, có vết sẹo nhỏ dưới mắt trái, đứng như người quen ra lệnh hơn quen nhận lệnh.

Tề Uyên Nhi đặt cành mai xuống, tiếp tục đi như không có gì xảy ra.

"A Tuyết," nàng nói khẽ khi đi đủ xa, "tối về nhớ nhắc ta chuyện này."

"Dạ." A Tuyết đủ thông minh để không hỏi thêm.

❖ ❖ ❖

Buổi trưa, Lâm Tĩnh cho người nhắn — không phải nhắn Tề Uyên Nhi sang thư phòng, mà nhắn rằng hôm nay có khách, tối ăn cơm muộn, phu nhân không cần đợi.

Tin nhắn bình thường. Nhưng người đưa tin — một tiểu tư không phải người thường chạy việc — đứng đủ lâu sau khi nói xong để Tề Uyên Nhi hiểu có điều gì đó thêm.

"Khách là ai?" nàng hỏi nhẹ.

"Bẩm thiếu phu nhân, khách từ Bộ Lại đến." Tiểu tư cúi đầu. "Gia chủ dặn nếu thiếu phu nhân hỏi thì thưa vậy."

Tề Uyên Nhi gật đầu cho lui.

Bộ Lại — bộ phụ trách bổ nhiệm quan lại. Nếu Phái Bắc đang muốn đưa người vào Bộ Lễ như Lâm Tĩnh đề cập hôm bữa cơm, thì người từ Bộ Lại đến gặp hắn có thể liên quan đến chuyện đó.

Hắn đang xử lý chuyện triều đình trong khi nàng xử lý chuyện trong phủ — không phải phân công, chỉ là hai người tự nhiên đi theo đúng chỗ của mình.

Tề Uyên Nhi nhìn ra cửa sổ, nghĩ đến khuôn mặt người đứng sau bức tường thấp sáng nay.

Vết sẹo dưới mắt trái. Đứng như người quen ra lệnh.

Nàng đã thấy người đó ở đâu?

❖ ❖ ❖

Câu trả lời đến vào buổi tối, khi Tề Uyên Nhi đang ngồi đọc sách và đầu óc thả trôi tự do theo kiểu nàng hay làm khi cần nhớ lại điều gì đó.

Đó là người đứng sau lưng Thái sư Hoàng trong buổi lễ ở Đàm Châu — ba năm trước, khi Tề Uyên Nhi còn chưa lên kinh. Cha nàng dẫn nàng đến dự một buổi tiệc do quan phủ tổ chức, nàng thấy Thái sư từ xa, và người đứng sau lưng ông ta hôm đó có vết sẹo dưới mắt trái.

Thái sư Hoàng.

Nàng đặt sách xuống.

Thái sư Hoàng — người mà cả hai phái đều không dám đụng đến. Người trong mật thư.

Người đó đang có mắt trong phủ Lâm.

Tề Uyên Nhi ngồi yên một lúc, để sự thật đó ngấm vào. Rồi nàng đứng dậy, đi đến bàn, lấy ra tờ giấy — không phải để viết mật mã lần này, mà để viết thẳng bằng chữ thường, cho mình đọc lại.

Nàng viết: Thái sư Hoàng có người trong phủ Lâm. Người đó tiếp cận qua Trịnh tỷ nương. Mục tiêu — mật thư, hoặc ta, hoặc cả hai.

Nhìn lại những gì vừa viết, nàng thêm một dòng: Lâm Tĩnh có biết không?

Rồi đốt tờ giấy đi.

Cần nói chuyện với Lâm Tĩnh . Nhưng không phải tối nay — tối nay hắn đang tiếp khách, và cuộc gặp giữa đêm lần thứ hai sẽ khiến người trong phủ chú ý.

Nàng sẽ chờ đến sáng.

Nhưng trong khi chờ, nàng cần một điều chắc chắn — nếu Thái sư Hoàng đã biết nàng ở đây và đã có người trong phủ, thì tại sao đến giờ chưa có hành động rõ ràng hơn là lấy mật thư?

Một khả năng: họ đang chờ nàng dẫn đến thứ gì đó lớn hơn.

Khả năng đó không làm nàng yên tâm hơn. Nhưng nó cho nàng biết mình còn thời gian — dù không nhiều.

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 9: Chương 9: Sau Đêm Nói Thật | MonkeyD