Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 8: Nói Thật Lần Đầu

Cập nhật lúc: 25/07/2026 02:01

Lâm Tĩnh bước vào, đặt đèn l.ồ.ng xuống bàn.

Tề Uyên Nhi đứng giữa phòng, không mời hắn ngồi, không rót trà. Hai người nhìn nhau trong ánh đèn vàng nhạt — không phải ánh nhìn của vợ chồng, cũng không phải ánh nhìn của kẻ thù. Là ánh nhìn của hai người lần đầu tiên đứng trước nhau mà không có lớp vỏ bọc nào ở giữa.

"Gia chủ biết từ bao giờ?" Tề Uyên Nhi hỏi trước.

"Từ trước khi phu nhân vào phủ."

Câu trả lời đó nặng hơn nàng nghĩ. Nàng đứng yên một lúc, để nó chìm xuống.

"Gia chủ biết ta là con gái của Tề Minh Chính."

"Biết."

"Biết gia tộc họ Tề đã bị diệt."

"Biết."

"Và gia chủ vẫn đồng ý hôn sự này."

Lâm Tĩnh không trả lời ngay. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài — sân vắng, bóng tối, tiếng gió thổi qua mái ngói.

"Không phải ta đồng ý," hắn nói cuối cùng. "Là ta sắp xếp."

Tề Uyên Nhi nhìn thẳng vào lưng hắn.

"Gia chủ sắp xếp để ta vào đây."

"Cha phu nhân nhờ ta." Hắn quay lại. "Trước khi ông mất, ông biết chuyện gì sẽ xảy ra. Ông nhờ ta bảo vệ phu nhân theo cách duy nhất có thể — đưa phu nhân vào chỗ mà kẻ thù của họ Tề khó với tới nhất."

"Phủ Lâm."

"Phủ Lâm." Hắn gật đầu. "Và ta đồng ý vì ta nợ cha phu nhân một điều không thể trả bằng cách nào khác."

Tề Uyên Nhi đứng yên, trong đầu nhiều thứ đang sắp xếp lại — những mảnh ghép rời rạc từ mấy ngày qua đột nhiên khớp vào nhau theo cách nàng không lường trước. Cha nàng đã biết. Đã tính. Đã gửi nàng đến đây không phải chỉ để trốn thoát — mà vì đây là nơi an toàn nhất, và người giữ nơi này là người cha nàng tin.

"Cuốn sách trong thư phòng — chữ của cha ta."

"Ông để lại khi đến đây lần cuối. Ba tháng trước khi gia tộc họ Tề gặp biến."

"Cha ta biết chuyện gì sắp xảy ra."

"Biết một phần." Lâm Tĩnh nhìn thẳng vào nàng. "Ông biết có người trong Phái Bắc đang nhắm vào họ Tề. Không biết ai, không biết khi nào. Và ông không kịp tìm ra trước khi quá muộn."

Tề Uyên Nhi quay người, ngồi xuống ghế.

Không phải vì mệt — nàng không mệt. Mà vì cần ngồi xuống để suy nghĩ cho rõ ràng.

"Nửa tập mật thư," nàng nói khẽ. "Cha ta giao cho gia chủ giữ nửa kia."

Lâm Tĩnh bước đến bàn, đặt cuốn sách bọc da xuống trước mặt nàng, rồi lấy từ trong áo ra một vật nhỏ — cuộn giấy mỏng, buộc bằng dây lụa đỏ.

"Đây là nửa còn lại. Ta giữ từ hôm ông Tề trao."

Tề Uyên Nhi nhìn cuộn giấy, không cầm lên ngay.

"Gia chủ đọc chưa?"

"Chưa." Giọng hắn bằng phẳng, không có lý do để nghi ngờ cũng không có lý do để tin. "Ông Tề dặn chỉ mở khi phu nhân tự tay mở cùng."

❖ ❖ ❖

Họ ngồi xuống — Lâm Tĩnh đối diện Tề Uyên Nhi , trên bàn là cuốn sách bọc da và cuộn giấy lụa đỏ.

Tề Uyên Nhi cầm cuốn sách lên, mở ra. Những trang giấy bên trong không trống như nàng nhớ — nàng nhìn kỹ hơn, ngón tay lần theo gáy sách. Có một ngăn nhỏ được khâu vào trong bìa, mỏng đến mức chỉ thấy khi biết tìm. Bên trong là một tờ giấy gấp tư.

Nàng lấy ra, mở ra.

Chữ của cha. Nét b.út quen thuộc đến mức nàng phải dừng lại một nhịp trước khi đọc.

Không nhiều — chỉ vài dòng ngắn. Nhưng đủ để Tề Uyên Nhi hiểu tại sao cha nàng không nói thẳng khi còn sống, tại sao ông chọn để lại theo cách này thay vì cách khác.

Vì nếu nói thẳng, người nghe sẽ gánh theo. Và cha nàng không muốn ai gánh thêm điều không phải của họ.

Lâm Tĩnh ngồi yên đối diện, không hỏi. Hắn chờ — không phải chờ theo kiểu sốt ruột, mà chờ theo kiểu của người hiểu có những khoảnh khắc cần giữ yên.

Tề Uyên Nhi đọc xong, gấp tờ giấy lại. Rồi nhìn lên.

"Cha ta nói gia chủ là người duy nhất ông tin trong kinh thành."

"Ông nói quá."

"Cha ta không nói quá bao giờ." Nàng đặt tờ giấy xuống. "Gia chủ và cha ta quen nhau từ bao giờ?"

"Mười hai năm." Lâm Tĩnh nhìn xuống mặt bàn. "Khi ta mới vào triều, chưa ai biết ta là ai. Ông Tề là người đầu tiên nói chuyện với ta như nói chuyện với người bình thường — không vì địa vị, không vì tính toán." Hắn dừng lại. "Loại người đó hiếm."

Tề Uyên Nhi nhìn hắn — khuôn mặt nghiêm quen thuộc, nhưng lúc này có gì đó khác. Không phải mềm hơn — mà thật hơn. Như thể lớp kiểm soát bên ngoài hé ra một khe nhỏ và bên trong là người không hoàn toàn giống người nàng tưởng.

"Gia chủ nợ cha ta điều gì?"

Lâm Tĩnh nhìn lên.

"Mạng sống." Hắn nói, không giải thích thêm.

Tề Uyên Nhi không hỏi thêm. Có những chuyện người ta chỉ nói được một lần, và đêm nay hắn đã nói đủ rồi.

Nàng cầm cuộn giấy lụa đỏ lên, nhìn vào. "Ta mở bây giờ được không?"

"Đó là của phu nhân."

Nàng tháo dây lụa, mở ra.

Đọc xong, nàng ngồi yên rất lâu.

"Người đứng sau vụ diệt tộc họ Tề," nàng nói cuối cùng, giọng bằng phẳng hơn nàng tưởng mình có thể giữ được, "không phải người trong Phái Bắc."

"Không phải," Lâm Tĩnh xác nhận.

"Là người trong triều đình. Người mà cả hai phái đều không dám đụng đến."

"Đúng."

Tề Uyên Nhi nhìn xuống tập mật thư đã đủ hai nửa trước mặt, và lần đầu tiên từ khi vào phủ Lâm, nàng cảm thấy trọng lượng thật sự của điều mình đang mang theo.

Không phải nhẹ hơn khi biết sự thật. Nặng hơn.

Nhưng nặng theo cách khác — nặng vì biết, không phải nặng vì không biết.

❖ ❖ ❖

"Bây giờ phu nhân biết rồi," Lâm Tĩnh nói, "phu nhân muốn làm gì?"

Câu hỏi thẳng. Không gợi ý, không dẫn dắt.

Tề Uyên Nhi nhìn hắn. "Gia chủ hỏi thật hay hỏi để xem ta trả lời gì?"

"Cả hai."

Nàng khẽ cười — lần đầu tiên trong buổi tối này, một nụ cười nhỏ không phải nụ cười được kiểm soát. "Ít nhất gia chủ thành thật."

"Ta thấy không cần thiết phải không thành thật với phu nhân nữa."

"Vì ta đã biết hết rồi?"

"Vì phu nhân sẽ tự tìm ra dù ta có nói hay không." Hắn nhìn thẳng vào nàng. "Chỉ là tìm ra sớm hơn sẽ ít nguy hiểm hơn."

Tề Uyên Nhi cầm tập mật thư lên, suy nghĩ một lúc, rồi đặt xuống.

"Ta muốn tìm ra người đó. Và ta muốn họ chịu trách nhiệm." Nàng nhìn thẳng vào hắn. "Không phải bằng cách đưa mật thư ra giữa triều đình — thời điểm chưa đúng, làm vậy chỉ c.h.ế.t thêm người. Mà bằng cách xây dựng đủ bằng chứng, đủ đồng minh, đủ thời điểm. Chậm nhưng chắc."

Lâm Tĩnh nhìn nàng không chớp mắt.

"Cha phu nhân cũng nói y chang câu đó."

Tề Uyên Nhi không biết mình nên cười hay không. Cuối cùng nàng chỉ gật đầu.

"Vậy thì," hắn đứng dậy, "ta và phu nhân cùng hướng."

"Gia chủ muốn hợp tác?"

"Ta đã hợp tác với cha phu nhân mười hai năm." Hắn nhìn xuống nàng. "Giờ ông không còn nữa."

Câu đó không cần thêm gì.

Tề Uyên Nhi đứng dậy, nhìn thẳng vào hắn — hai người đứng đối diện nhau trong phòng nhỏ, ánh đèn vàng chiếu nghiêng, bên ngoài là đêm khuya yên tĩnh của phủ Lâm.

"Được," nàng nói. "Nhưng có một điều ta cần gia chủ biết trước."

"Gì vậy?"

"Ta không làm theo lệnh của ai — kể cả người ta hợp tác." Nàng nói thẳng, không xin lỗi. "Nếu gia chủ chấp nhận điều đó, ta sẵn sàng."

Lâm Tĩnh nhìn nàng một lúc. Rồi, lần đầu tiên từ đầu đến cuối buổi tối này, khóe miệng hắn thoáng nhếch lên.

"Cha phu nhân cũng nói y chang câu đó luôn."

Hắn cầm đèn l.ồ.ng lên, đi ra cửa.

"Ngủ ngon, phu nhân."

Cửa khép lại.

Tề Uyên Nhi đứng một mình trong phòng, nhìn tập mật thư trên bàn.

Đêm nay nhiều thứ thay đổi.

Không phải tất cả đều theo hướng nàng tính. Nhưng lần này — lần đầu tiên từ khi đặt chân vào phủ Lâm — nàng cảm thấy mình đang đứng trên mặt đất thật, không phải mặt đất nàng tưởng tượng.

Đó là khởi đầu tốt hơn nàng dám mong.

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bí Ẩn Diệt Môn Và Nửa Tập Mật Thư - Chương 8: Chương 8: Nói Thật Lần Đầu | MonkeyD