Bị Anh Chồng "trà Xanh" Bẫy Cưới - 2
Cập nhật lúc: 12/09/2026 16:03
5
Hôm sau tôi vừa bước xuống nhà đã thấy môi anh vẫn còn nhợt nhạt đứng chờ dưới chung cư.Tôi cảm thấy cái anh này đúng là tà hỏa nhập ma rồi.
"Anh thích em đến thế cơ à? Muốn kết hôn với em đến vậy sao?"
Anh ngoan ngoãn gật đầu.
"Anh cho em một lý do xem nào, em cũng muốn biết rốt cuộc anh thích em ở điểm gì."
"Anh thấy em lúc cười rất đẹp, lúc đăm chiêu lạnh nhạt trông lại rất đáng yêu, làm anh chỉ muốn trêu ghẹo em thôi. Mới lại, ngay từ ánh nhìn đầu tiên anh đã cảm thấy em chính là chân mệnh thiên định của đời anh rồi……"
Anh tuôn ra một tràng dài những câu từ mà tôi hoàn toàn không ngờ tới.Tôi bỗng dưng bốc đồng muốn dọa anh một trận:
"Đã muốn thế thì bây giờ chúng mình đi đăng ký kết hôn luôn đi."
Anh không tin vào tai mình, hỏi lại: "Em nói thật đấy à?"
"Ừ."
Tôi không tin nổi anh có thể móc ngay ra sổ hộ khẩu vào lúc này.
Kết quả là giây tiếp theo, anh móc từ trong túi ra thật: "Sổ hộ khẩu anh luôn mang theo trên người đây rồi, đi thôi!"
Tôi hoàn toàn bái phục anh luôn. Làm sao trên đời lại có người lúc nào cũng thủ sẵn sổ hộ khẩu trong người cơ chứ?
"Em lừa anh đấy, em chỉ định trêu anh thôi, ai ngờ anh mang theo thật."
Tống Hủ hụt hẫng tột cùng, nước mắt bắt đầu chực rơi.Anh vừa khóc vừa móp méo trách tôi: "Sao em lại nuốt lời như thế chứ, rõ ràng đã đồng ý rồi mà lại lật lọng."
Tôi vội vàng chữa cháy:
"Không phải…… Em đâu có ngờ anh lại mang theo sổ hộ khẩu bên mình đâu.
"Với lại em mà tự ý thế này thì mẹ em đ.á.n.h gãy chân mất, không phải tại em không muốn đồng ý với anh đâu."
"Để anh đến nói chuyện với bố mẹ em! Nếu bố mẹ đồng ý thì em gật đầu nhé."
Anh chủ động hiến kế, tôi cũng chẳng phản đối vì nghĩ bụng bố mẹ tôi đời nào chịu đồng ý dễ dàng thế.Nhưng người tính không bằng trời tính, anh làm được thật!Hóa ra anh đã âm thầm chạy sang lấy lòng bố mẹ tôi từ đời nào rồi.
"Bố mẹ không có ý kiến gì đâu. Tiểu Hủ đã nói chuyện với bọn mẹ rồi, mẹ với bố con đều thấy nó không phải nói đùa đâu, nó thật lòng thích con đấy."
Tôi chính thức rơi vào bẫy.Chiều hôm đó, tôi ngượng ngùng cùng Tống Hủ đến Cục Dân chính. Sắc mặt anh tuy vẫn còn nhợt nhạt nhưng hoàn toàn không giấu nổi vẻ vui sướng từ tận đáy lòng.Có lẽ tôi thật sự nên thử mở lòng sống cùng anh xem sao.
"Em có thể thoa cho anh chút son được không? Môi anh trông nhợt nhạt quá, tí nữa chụp ảnh e là không đẹp. Em quết cho anh chút son là được rồi."
Thấy thái độ anh nhẹ nhàng ngoan ngoãn, tôi cũng không nỡ từ chối.Tôi lấy thỏi son ra nhẹ nhàng thoa lên môi anh. Tay trót hơi mạnh một chút, tôi liền dùng đầu ngón tay chậm rãi dặm bớt son quanh viền môi cho tự nhiên.
Để phối hợp với tôi, anh hơi cúi thấp người xuống, ánh mắt đăm đắm không rời khỏi tôi dù chỉ một giây.Và thế là, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi chính thức bắt đầu.
6
Tôi đôi lúc bận rộn công việc không kịp ăn cơm, anh lại mang đồ ăn đến cho tôi.Tôi còn bận dở tay nên vẫy vẫy ra hiệu bảo anh đặt xuống đó rồi về trước đi.Tống Hủ gật gật đầu, đặt hộp đồ ăn lên bàn, chỉ chỉ vào góc bàn.
Sau đó tay anh ra hiệu động tác bước đi, rồi lại chỉ vào tôi, làm động tác ăn cơm.Tôi cũng hiểu ý anh:
"Anh để đồ ăn ở đây nhé, anh về đây, em nhớ ăn đấy."
Khoảnh khắc ấm áp này rơi vào mắt đồng nghiệp xung quanh, họ nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn ngưỡng mộ:
"Chồng em tâm lý thật đấy, không làm phiền em làm việc, chỉ lặng lẽ để đồ ăn xuống chào một tiếng rồi về."
Trong mắt người ngoài, anh là một người đàn ông điềm đạm, thẹn thùng và ôn hòa như ngọc.
Thế nhưng chỉ có mình tôi mới biết, sau khi kết hôn, ở nhà anh lại là một kẻ thích diễn trò và dính người đến mức nào.Buổi tối khi tôi nằm nghiêng trên giường, anh liền vươn tay ôm lấy eo tôi, kéo tợn tôi vào lòng anh.
"Anh không thể mặc áo vào rồi mới ngủ được à?"
Tống Hủ rất hay có thói quen cởi trần đi ngủ, ôm tôi thế này cảm giác rất kỳ quặc.Trông cứ như có ý quyến rũ tôi vậy. Để dập tắt cái suy nghĩ đó trong đầu, tôi bảo anh mặc quần áo đàng hoàng rồi mới được ngủ.Anh không chịu thỏa hiệp, đưa ra lý do của mình:
"Anh ôm em ngủ nóng lắm, không mặc áo cho mát.
"Với lại anh làm gì có bộ đồ ngủ nào đâu, hay là em mua cho anh một bộ nhé?"
Cái câu này thốt ra làm tôi nghi ngờ dữ dội là anh đã ủ mưu từ lâu rồi.
"Không có tiền, tự đi mà mua."
Anh thắc mắc: "Thẻ của anh giao hết cho em rồi, sao em lại không có tiền được?"
Sau khi kết hôn, anh quả thực đưa hết thẻ ngân hàng cho tôi. Tôi không lấy thì anh cứ nhét bằng được vào tay.
Có một hôm tối muộn tôi phải tăng ca, đột nhiên nhận được điện thoại của anh.Đầu dây bên kia, giọng anh vô cùng khúm núm:
"Vợ ơi, em chuyển cho anh ít tiền được không? Anh đi ăn với bạn mà trong túi không có đồng nào hết..."
"Biết rồi, lát nữa em chuyển cho."
"Ngoan thế, yêu vợ nhất trên đời!"
Điện thoại còn chưa kịp tắt, tôi đã nghe thấy mấy tiếng thì thầm xì xào bên kia:
"Đúng là cái đồ làm màu, giả vờ sợ vợ..."
Tôi thừa biết Tống Hủ cố tình làm thế để khoe khoang với hội bạn, nghĩ lại vừa buồn cười vừa bó tay.
