Bị Anh Chồng "trà Xanh" Bẫy Cưới - 3
Cập nhật lúc: 12/09/2026 16:03
7
Hôm sau đi siêu thị mua đồ, lướt qua một cửa hàng quần áo, tôi chợt nhớ đến chuyện bộ đồ ngủ.Ngẫm đi ngẫm lại thôi thì mua đại cho anh một bộ, chứ không lần nào cũng cởi trần lượn qua lượn lại trước mặt tôi, nhức cả mắt.
Buổi tối khi tôi nhét bộ đồ ngủ vào tay anh, Tống Hủ hơi nhíu mày, kinh ngạc nhìn túi đồ, giọng điệu đầy vẻ ngỡ ngàng:
"Em mua cho anh thật đấy à?"
Tôi chẳng buồn giải thích nhiều, dứt khoát ném thẳng túi đồ vào lòng anh:
"Lần sau làm ơn mặc quần áo t.ử tế vào rồi hãy đi ngủ."
Lúc ngủ, tôi cảm nhận được anh nhích lại gần lưng mình, cằm tựa nhẹ trên đỉnh đầu tôi, tiếng thở đều đặn vang lên bên tai rõ mùng một.Hình như chợt nhớ ra điều gì, anh ghé sát tai tôi thì thào:
"Anh biết ngay là em yêu anh mà, đến bộ đồ ngủ em mua cũng là đồ đôi với em."
Tôi thực sự bó tay với cái logic tự ti-tự giác-tự luyến này của anh.
Tôi cứng miệng chống chế: "Anh nghĩ nhiều rồi, cái đó là nhân viên bán hàng lấy đại cho em thôi, em còn chẳng buồn nhìn màu."
"Anh chẳng tin, rõ ràng là em thích anh……"
Anh rúc đầu vào vai tôi dụi qua dụi lại như một đứa trẻ đang nũng nịu.
"Rồi rồi rồi, anh nói cái gì cũng đúng hết."
Mọi người toàn bảo vợ chồng tôi bị đảo ngược vai diễn: Vợ bá đạo và chồng bánh bèo.Giờ ngẫm lại đúng là chẳng sai chút nào.
Đến ngày Hoắc Lẫn kết hôn, anh hỏi ý kiến tôi: "Ngày mai anh đi làm phù rể cho Hoắc Lẫn nhé."
Tôi thản nhiên:
"Thì anh cứ đi đi, em có cấm đâu."
"Thế thì tốt rồi, mai mình gặp nhau ở sảnh cưới nha. Anh không có tiền mừng đâu, em nhớ chuẩn bị sẵn phong bao đấy."
"Trong thẻ của anh không có tiền chắc, sao anh không tự mừng?"
"Lúc em đến rồi mừng luôn thể, được không em?……"
"Được rồi, biết rồi." Tôi đành ngậm ngùi nhận lời.
Anh mới chịu ngoan ngoãn ôm lấy tôi chìm vào giấc ngủ.
8
Ngày diễn ra lễ cưới.Lúc sang nhà gái đón dâu, có cô bạn dâu bên phía nhà gái lỡ cảm nắng Tống Hủ.Họ định bụng lân la hỏi Hoắc Lẫn về gia cảnh và tình trạng của Tống Hủ.Hoắc Lẫn nghe xong liền bật cười thành tiếng, tạt ngay một gáo nước lạnh:
"Mấy cô bỏ ý định đó đi, người ta cưới vợ rồi. Không thấy gã đang dán mắt vào điện thoại vừa cười vừa nũng nịu với vợ kia kìa?"
Mấy cô gái nghe xong ngậm ngùi thất vọng.Lúc này, Tống Hủ quả thực đang liên tục nhắn tin cho tôi:
【Vợ ơi bao giờ em mới đến?】
【Em mà không đến nhanh là chỗ ngồi bên cạnh anh bị chiếm mất đấy!】
【Nhớ em quá đi, hu hu hu……】
【……】
Anh giội một tràng tin nhắn như oanh tặc bốt điện thoại của tôi.Tôi thẳng tay quăng lại một cái sticker b.ắ.n s.ú.n.g ghê rợn:
【Đừng nhắn nữa, đến nơi ngay đây.】
Lúc lên trao tiền mừng, Hoắc Lẫn bảo tôi:
"Tống Hủ bảo cậu ấy không có tiền, chờ cô đến rồi mới mừng."
Tôi không ngờ cái vỏ bọc "sợ vợ" của anh lại diễn tròn vai đến thế, làm cho đám bạn ai nấy đều biết sạch.Tôi mỉm cười nhè nhẹ: "Anh ấy đúng là chẳng có đồng nào trên người thật."
Tại buổi tiệc, tôi tình cờ gặp lại Cố Trừng - bạn học thời đại học, hai chúng tôi đứng nói chuyện một lúc.Trong lúc đó, Tống Hủ ở bên cạnh chẳng khác gì một đứa trẻ đang mè nheo đòi bố mẹ đưa về nhà.
Anh hết nắm lấy ngón tay tôi nghịch ngợm, bị tôi gạt ra lại lôi tóc tôi ra vò vò.Tôi chịu hết nổi, phóng cho anh một ánh mắt sắt bén cảnh cáo.Dù trong lòng ấm ức nhưng anh vẫn ngoan ngoãn tiết chế lại.
Thế nhưng chỉ vài phút sau, anh lại gục đầu lên vai tôi, giọng nghèn nghẹn:
"Vợ ơi, vừa nãy anh uống nhiều rượu quá, khó chịu lắm, mình về nhà đi."
Lúc tôi đứng dậy, Tống Hủ cũng vội đứng vỗ về đi theo, khoác tay lên vai tôi.
"Đi thôi vợ, trong này ngột ngạt quá."
Trước khi đi, Tống Hủ còn cố tình nháy mắt ra hiệu với đám bạn:
【Tao về nhà với vợ đây, bọn mày cứ ở lại mà chơi nhé.】
Hội bạn thân cạn lời toàn tập:
"Đúng là cái đồ lắm mưu nhiều kế, trước mặt vợ diễn như ảnh đế, làm gì có chuyện say đến mức đấy..."
"Lại để nó làm màu thành công rồi, làm tao cũng muốn có vợ quá."
9
Trên xe taxi, Tống Hủ tựa đầu vào vai tôi, giọng điệu chua lè chua nét:
"Cái tên Cố Trừng đó chẳng có ý tốt đâu, đừng tưởng anh không biết em trai hắn thích em."
Tôi quay sang nhìn anh, anh lại biết được cơ đấy?
"Hừ, lần trước anh nghe thấy hết rồi."
Tôi: "……"
"Chị ơi, cái này làm thế nào, chị dạy em với~" Tống Hủ nhại lại bằng chất giọng dẻo quẻo, câu nào câu nấy ngập tràn mùi giấm chua.
Tôi đẩy đầu anh ra: "Anh suy nghĩ nhiều rồi."
Tống Hủ thở dài một tiếng, vờ như rộng lượng lắm: "Anh nghĩ nhiều á? Thế vừa rồi không biết là ai cứ đứng buôn chuyện với người ta rồi nhắc tới em trai nhà người ta cơ đấy."
Hóa ra nãy giờ anh đứng bên cạnh ngứa tay ngứa chân là vì đang ghen tuông vớ vẩn.Tống Hủ siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, lại ngoẹo đầu dựa vào vai tôi, giọng điệu yếu ớt:
"Em dỗ anh một tí đi, em dỗ là anh hết giận ngay."
"Không dỗ, có chuyện gì to tát đâu mà phải dỗ."
Nghe tôi bảo không dỗ, Tống Hủ lập tức dời đầu khỏi vai tôi, giận dỗi quay mặt chèn ép sát vào cửa kính xe.Suốt cả quãng đường, anh ấm ức nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng buồn thốt ra một lời nào với tôi.Lúc xuống xe, anh còn đùng đùng giận dỗi bước phăm phăm ở phía trước.Bác tài taxi lúc tôi chuẩn bị bước xuống còn cất lời khuyên bảo:
"Cô em này, đàn ông đôi khi cũng cần được dỗ dành đấy."
