Bị Bác Sĩ Cấm Dục Nghe Thấy - Chương 3

Cập nhật lúc: 04/08/2026 14:03

Khoảng mười phút sau, chuông cửa vang lên.

Hạ Tư Niên xách hộp dụng cụ đứng ngoài cửa.

Có vẻ như anh vừa mới tắm xong.

Mái tóc đen vẫn còn hơi ẩm, được vuốt qua một cách tùy ý.

Không biết có phải ảo giác không, tôi cảm thấy mặt anh dường như hơi đỏ.

"Kệ ở đâu?"

Tôi không ngờ anh lại trực tiếp vào giúp mình, ngẩn người một lúc mới nghiêng người tránh sang bên.

"Ở trong."

Hạ Tư Niên ngồi xổm trước chiếc kệ bị hỏng, kiểm tra sơ qua rồi lấy dụng cụ ra sửa ngay.

Tôi đứng bên cạnh nhìn anh từng chút một siết lại những con ốc bị lỏng, sau đó kiểm tra và vặn c.h.ặ.t tất cả các điểm nối khác.

Cơ bắp trên cánh tay hơi căng lên vì dùng sức.

Trên làn da trắng lạnh, những đường gân nổi lên rất rõ.

Sửa xong, anh đứng dậy rồi khẽ lắc thử chiếc kệ.

"Được rồi."

Tôi lập tức cúi người cảm ơn.

Anh cất dụng cụ vào hộp, nhưng ánh mắt lại khựng lại một lát trên bàn làm việc của tôi.

Tôi nhìn theo hướng anh nhìn.

Giây tiếp theo, cả người ngây dại.

Màn hình máy tính tuy đã tắt, nhưng bảng vẽ điện t.ử vẫn còn sáng.

Trên màn hình rõ ràng là bản phác thảo nam chính tôi đang vẽ dở.

Kính gọng bạc.

Môi mỏng.

Ánh mắt lạnh nhạt.

Trên người còn mặc áo blouse trắng.

Ngoài việc bên cạnh không ghi ba chữ Hạ Tư Niên ra thì gần như là bản sao hai chiều một đối một.

Kẻ ngốc cũng nhìn ra được tôi đang vẽ dựa theo anh.

Tôi lập tức lao tới tắt màn hình.

"Cái đó..."

Tôi quay người lại, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào hố chui xuống.

"Em có thể giải thích!"

Hạ Tư Niên nhìn tôi, trên mặt không có biểu cảm gì.

Tôi đành c.ắ.n răng nói:

"Em là họa sĩ truyện tranh, bình thường sẽ tham khảo khí chất và ngũ quan của người thật. Điều kiện ngoại hình của anh thật sự quá xuất sắc nên em có tham khảo một chút."

Ánh mắt anh vẫn bình thản, không lên tiếng.

Tôi càng hoảng hơn, lập tức bổ sung:

"Nhưng anh yên tâm, đây là truyện tranh tình cảm thiếu nữ bình thường. Em tuyệt đối sẽ không lấy anh đi vẽ truyện người lớn đâu."

Vừa nói xong, tôi chỉ muốn tự tát mình hai cái.

Kiều Lật, mày đang nói cái gì vậy!

Tại sao lại phải đặc biệt nhấn mạnh chuyện đó chứ?

Ánh mắt Hạ Tư Niên từ màn hình đã tắt chuyển trở lại gương mặt tôi.

Dường như anh vừa hiểu được hai chữ "truyện người lớn" có ý nghĩa gì, đáy mắt thoáng hiện vẻ u tối trong chốc lát.

Sau đó anh khẽ cười.

"Anh không phải người nổi tiếng."

"Nếu chỉ dùng làm nguồn cảm hứng sáng tác thì chắc không tính là xâm phạm quyền hình ảnh."

Tôi hé miệng nhưng không biết phải đáp lại thế nào.

Anh dừng một chút rồi nói tiếp:

"Còn chuyện em vừa nhắc tới."

Đối diện với ánh mắt anh, mặt tôi bắt đầu nóng lên.

"Thật ra anh cũng không quá để ý."

Đầu óc tôi lập tức nổ tung, trống rỗng hoàn toàn.

Dường như anh chẳng hề nhận ra mình vừa nói ra câu gì kinh người, giọng điệu vẫn bình thản như cũ:

"Chỉ là anh hơi tò mò thôi."

"Em tưởng tượng anh sẽ là kiểu người thế nào?"

Đó là kiểu câu hỏi gì vậy?

Nghe xong m.á.u nóng trong người tôi lập tức dồn hết lên đầu.

Sợ anh hiểu lầm, tôi vội vàng cam đoan:

"Hình tượng của anh trong tưởng tượng của em tuyệt đối xanh sạch lành mạnh, phù hợp mọi lứa tuổi, thuộc khu thuần yêu đương tích cực hướng thiện!"

Tôi thành công chọc anh bật cười.

Khóe môi Hạ Tư Niên hơi cong lên, khẽ "ừ" một tiếng.

Trước khi thu dọn đồ đạc rời đi, anh lại nhìn tôi thêm một lần.

"Ngủ sớm đi."

Sau khi cánh cửa đóng lại, tôi đứng trong phòng khách rất lâu mới hạ được nhiệt độ trên mặt.

Tại sao tôi cứ có cảm giác người này đang tán tỉnh mình nhỉ?

05

Từ sau hôm đó, mỗi lần nhìn thấy Hạ Tư Niên, tôi đều cảm thấy hơi mất tự nhiên.

Nhưng dường như anh chẳng thấy có vấn đề gì.

Mỗi lần gặp mặt, anh vẫn chào hỏi bình thường, tiện thể hỏi tôi đã ăn cơm chưa, ăn gì rồi.

Ngược lại khiến tôi càng ngượng ngùng hơn.

Chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy, trong đầu tôi lại chỉ còn một suy nghĩ:

Truyện người lớn.

Truyện người lớn.

Truyện người lớn.

Đúng là nghiệp quật mà.

Ban đầu tôi thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện vẽ ảnh nóng của anh, vậy mà bây giờ lại thực sự nảy sinh ý nghĩ đó.

Tôi tìm cơ hội mang chút trái cây sang cho Hạ Tư Niên, xem như cảm ơn anh đã giúp đỡ.

Hạ Tư Niên không nhận.

Nhưng anh lấy điện thoại ra, bình thản nói:

"Thêm WeChat đi. Sau này có việc gì cần giúp, em có thể tìm anh trực tiếp."

Trong lúc quét mã, tôi thuận miệng trêu anh, nói anh tốt bụng đến mức hơi quá đáng rồi. Chỉ là hàng xóm thôi mà cũng nhiệt tình như vậy, chắc hẳn ngoài đời rất được yêu thích.

Về đến nhà, Hạ Tư Niên gửi cho tôi tin nhắn đầu tiên.

[Anh làm ở khoa Ngoại của bệnh viện hạng ba tuyến thành phố. Lịch phẫu thuật thường rất kín, cũng không có nhiều thời gian giao tiếp xã hội.]

Tôi còn đang thắc mắc anh nói chuyện này làm gì thì tin nhắn tiếp theo đã gửi tới.

[Công việc rất bận, chưa từng yêu đương.]

Tôi: [?]

Ai hỏi anh chuyện đó đâu?

Có Hạ Tư Niên làm tư liệu tham khảo sống, tuyến nội dung chính của tác phẩm mới tiến triển vô cùng thuận lợi.

Sau khi thảo luận với biên tập một hồi, chị ấy cũng rất thích thiết lập nam chính này và cho tôi khá nhiều góp ý.

Thế là trong mấy ngày tiếp theo, tôi hoàn toàn chìm trong công việc vẽ truyện, không còn tâm trí để ý chuyện khác.

Đến tận lúc giao bản thảo xong, tôi mới phát hiện dầu gội và giấy ăn trong nhà đều đã hết.

Thế là đành phải ra ngoài mua.

Lúc quay về tòa nhà thì đúng giờ tan tầm cao điểm, trước cửa thang máy chật kín người.

Tôi xách túi lớn chen trong đám đông.

Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Hạ Tư Niên đứng trước mặt mình.

Áo sơ mi trắng.

Quần tây đen.

Dáng người cao ráo, thẳng tắp.

Anh đang cúi đầu nhìn tôi.

Không biết đã nhìn bao lâu rồi.

"Cô Kiều."

Thấy tôi phát hiện, anh khẽ gọi, đôi mắt hơi cong lên, trông tâm trạng rất tốt.

Tôi cố ép hai chữ "truyện người lớn" vừa bật ra trong đầu xuống, chào hỏi anh.

Thang máy nhanh ch.óng tới nơi.

Đám đông lập tức ùa vào.

Ban đầu tôi định đợi chuyến sau, ai ngờ không biết ai phía sau đẩy một cái, thế là tôi bị dòng người nửa đẩy nửa chen đưa luôn vào thang máy.

Hạ Tư Niên cũng bị chen vào theo.

Ngay lúc cửa thang máy sắp đóng, hai bác chuyển nhà lại khiêng thêm một chiếc tủ lạnh bước vào.

Ban đầu giữa tôi và Hạ Tư Niên còn cách nửa bước chân.

Tủ lạnh vừa vào, tôi lập tức bị ép sát vào người anh.

Chân đứng không vững, cả người tôi ngả về phía sau.

Một bàn tay lớn xuyên qua lớp áo khoác nhẹ nhàng đỡ lấy eo tôi.

Hạ Tư Niên cụp mắt nhìn tôi.

Hơi thở ấm nóng phả xuống đỉnh đầu.

"Cẩn thận."

Vừa dứt lời, hai bác chuyển nhà lại dịch chiếc tủ lạnh thêm một chút, đám đông buộc phải tiếp tục lùi ra sau.

Tôi bị ép vào góc thang máy, lưng gần như chạm vào n.g.ự.c anh.

Một tay Hạ Tư Niên chống lên vách thang máy bên cạnh tôi.

Tay còn lại hờ hững che chắn bên hông tôi.

Trên cửa thang máy bằng gương phản chiếu bóng dáng hai người.

Hạ Tư Niên đứng phía sau tôi, hơi cúi đầu.

Cánh tay chống bên cạnh người tôi.

Nhìn từ xa giống như đang ôm trọn tôi vào lòng.

Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ:

Tư thế này cực kỳ thích hợp để vẽ phân cảnh.

...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.