Bị Bác Sĩ Cấm Dục Nghe Thấy - Chương 4

Cập nhật lúc: 04/08/2026 14:03

Tôi còn đang nghiên cứu nên vẽ cấu trúc cơ thể thế nào cho có sức căng thì hơi thở trên đỉnh đầu đã ngày càng nặng hơn.

Tần suất hô hấp của Hạ Tư Niên cũng nhanh hơn đôi chút.

Khoảng cách quá gần khiến tôi cảm thấy hơi nóng.

Tôi thử đổi tư thế.

Mái tóc khẽ lướt qua môi anh.

Ngón tay đang chống trên vách thang máy của Hạ Tư Niên lập tức siết c.h.ặ.t.

Qua tấm gương, tôi nhìn thấy yết hầu anh khẽ chuyển động.

Đường quai hàm cũng căng cứng hơn hẳn, giống như đang cố kiềm chế điều gì đó.

Tôi ngẩng đầu:

"Bác sĩ Hạ?"

Anh cúi mắt nhìn tôi.

Ánh mắt phía sau cặp kính sâu thẳm.

Vài giây sau, anh dời tầm mắt, giọng nói trầm hơn bình thường.

"Đừng động."

Tôi cũng muốn động lắm chứ.

Ngoài phía trên đầu và dưới chân ra, trước sau trái phải đều là người.

Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn đứng trước mặt anh.

Tôi càng lúc càng cảm thấy anh có gì đó không ổn.

Hơi thở nặng nề.

Đường nét cánh tay cũng rõ hơn vì dùng sức.

Thang máy đến tầng năm.

Hai bác chuyển nhà cuối cùng cũng khiêng tủ lạnh ra ngoài, không gian lập tức rộng rãi hơn hẳn.

Hạ Tư Niên gần như thu tay lại ngay lập tức, lùi về sau nửa bước, xoay lưng về phía tôi đứng sang một bên thang máy.

Trong tay anh vốn cầm một túi hồ sơ.

Lúc này anh đang nắm rất c.h.ặ.t, đặt trước người.

Tôi còn thấy vành tai anh đỏ lên một mảng lớn.

"Anh không sao chứ?"

Tôi nhỏ giọng hỏi.

Anh không quay đầu lại.

Giọng nói hơi khàn.

"Không sao."

Cuối cùng cũng đến tầng sáu.

Cửa thang máy vừa mở, Hạ Tư Niên lập tức bước nhanh ra ngoài.

Ban đầu lưng anh vẫn thẳng tắp.

Nhưng mới đi được hai bước, eo lưng đã hơi cong xuống thấy rõ.

Sau đó anh đưa túi hồ sơ chắn trước người, bước chân càng lúc càng nhanh, gần như chạy trốn về căn hộ 602.

Tôi nhìn theo bóng lưng ấy.

Trong lòng bỗng sinh ra một sự lo lắng chân thành.

Bác sĩ ngoại khoa vất vả đến vậy sao?

Còn trẻ thế này mà lưng eo đã không tốt rồi?

06

Ngày hôm sau, số đầu vịt giao lạnh tôi đặt trên mạng đã đến nơi.

Vì quá đắt nên tôi chỉ mua bốn cái.

Cũng vì quá thèm nên dù đắt vẫn c.ắ.n răng mua hẳn bốn cái.

Tôi vừa nhận thùng hàng từ tay nhân viên giao hàng thì cửa thang máy mở ra.

Hạ Tư Niên bước ra ngoài.

Sắc mặt anh có hơi mệt mỏi, giống như ngủ không ngon.

Trong tay xách một chiếc túi nhựa bán trong suốt.

Bên trong là một chiếc hộp nhỏ.

Dòng chữ trên bao bì vô cùng nổi bật.

Nút tai chống ồn.

Thấy tôi đứng ngoài cửa, Hạ Tư Niên chậm bước lại.

Tim tôi lập tức thắt lại.

Không lẽ mấy ngày nay tôi thức đêm vẽ truyện làm ồn đến anh rồi?

Dù động tĩnh không lớn, nhưng cho dù cách âm tốt đến đâu cũng có thể vẫn nghe thấy đôi chút.

Càng nghĩ tôi càng chột dạ, cẩn thận hỏi:

"Bác sĩ Hạ, có phải bình thường em ở nhà hơi ồn, làm phiền anh rồi không?"

Hạ Tư Niên nhìn tôi, dừng bước.

"Không phải."

Giọng anh rất bình tĩnh.

Nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt lại hơi né tránh, giống như đang cân nhắc cách dùng từ.

"Chỉ là gần đây anh có chút... không thể tập trung được."

Tôi lập tức hiểu ra.

Bác sĩ mà.

Áp lực công việc lớn, ngủ không ngon, tinh thần suy nhược, khó tập trung cũng rất bình thường.

Xem ra sau này ở nhà tôi vẫn nên nhẹ tay nhẹ chân hơn mới được.

Vừa nghĩ đến chuyện mình có thể vô tình làm phiền anh, cảm giác áy náy lập tức dâng lên.

Tôi ôm thùng hàng chủ động nói:

"Anh có muốn ăn đầu vịt không? Vừa giao tới đấy."

Thật ra tôi chỉ khách sáo thôi.

Bởi bình thường ai nghe cũng sẽ đáp một câu "không cần đâu, cảm ơn".

Kết quả Hạ Tư Niên nhìn vào mắt tôi vài giây rồi không chút do dự trả lời:

"Được."

Tôi đã chuẩn bị sẵn câu tiếp theo.

Lời vừa ra đến nửa chợt nhận ra có gì đó không đúng.

"Không ăn à? Vậy tiếc quá, đầu vịt nhà này nổi tiếng lắm... ơ?"

Tôi chớp mắt thật chậm.

Hạ Tư Niên nhếch môi cười.

"Cảm ơn."

"Anh muốn ăn."

Tôi cúi đầu nhìn chiếc thùng trong lòng.

Trái tim đang rỉ m.á.u nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ thể diện cuối cùng của người trưởng thành.

"Vậy... sang nhà em ăn nhé?"

Ý cười trong mắt Hạ Tư Niên càng đậm hơn.

"Được."

Không phải chứ.

Anh thật sự chẳng khách sáo chút nào luôn à?

Sao hoàn toàn không làm theo kịch bản vậy?

Tôi gần như nghiến nát cả răng nhưng vẫn phải mỉm cười đón anh vào nhà, rót nước mời khách.

Tôi nhìn Hạ Tư Niên ngồi trên sofa nhà mình.

Anh nghiêm túc đeo găng tay, cầm đầu vịt lên c.ắ.n một miếng.

Sau đó động tác đột nhiên khựng lại một giây.

Rồi rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn tôi nói:

"Ngon lắm."

Tôi như tìm được tri kỷ:

"Đúng không, đúng không? Đồ kho nhà này từng lên bảng xếp hạng đấy!"

Hạ Tư Niên khẽ "ừ" một tiếng rồi tiếp tục ăn.

Nhưng chỉ vài phút sau, tần suất uống nước của anh bắt đầu tăng lên.

Trên ch.óp mũi cũng lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Đến khi tôi ngẩng đầu nhìn lại, môi anh đã đỏ lên vì cay.

Tôi đang gặm đầu vịt cũng chậm rãi dừng lại.

"Bác sĩ Hạ, có phải anh không ăn được cay không?"

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt sau cặp kính vẫn vô cùng bình tĩnh.

Nếu bỏ qua khóe mắt đỏ lên vì cay và đôi môi đã hơi sưng thì gần như không có sơ hở nào.

Anh thành thật khai báo:

"Chỉ ăn được một chút thôi."

Tôi nhịn cười đi lấy sữa trong tủ lạnh cho anh.

"Lớn thế này rồi còn cố chấp làm gì. Không ăn được cay em cũng đâu có cười anh."

Anh nhận lấy, uống một ngụm lớn.

Sau khi dễ chịu hơn một chút mới nghiêm túc nói:

"Dù sao đây cũng là lần đầu tiên em chủ động mời anh."

"Anh không muốn từ chối."

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

Chiếc đầu vịt trong tay bỗng nhiên không còn thơm nữa.

Ánh mắt tôi rơi lên đôi môi anh.

Đầu óc đột nhiên khựng lại.

Khóe môi anh còn dính một chút sữa.

Một lớp trắng mỏng.

Kết hợp với vẻ ngoài cấm d.ụ.c, cùng đôi môi vừa đỏ vừa hơi sưng lên.

Đẹp đến mức mê hoặc.

Nếu cảnh tượng này được đưa vào truyện tranh thì chắc chắn sẽ rất...

"Kiều Lật."

Hạ Tư Niên đột nhiên gọi tôi.

Tôi giật mình hoàn hồn, phát hiện mình đã nhìn chằm chằm vào môi anh rất lâu.

Anh nhìn tôi.

Giọng nói hơi khàn.

Không biết là vì cay hay vì lý do nào khác.

"Em đang nhìn gì vậy?"

"Không có gì."

Tôi cúi đầu gặm mạnh cái cổ vịt, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt anh luôn dừng trên gương mặt mình.

Vài giây sau, anh giơ tay dùng ngón cái lau nhẹ khóe môi.

Vết sữa bị anh chậm rãi lau đi, động tác ấy khiến da đầu tôi tê dại.

Tôi vội vàng dời mắt.

Nếu nhìn tiếp nữa, tối nay gương mặt này thật sự sẽ xuất hiện trong những nội dung không thể kiểm duyệt mất.

Hạ Tư Niên đặt hộp sữa xuống bàn trà, giọng nói vẫn hơi khàn.

"Vừa rồi em đang nghĩ đến chuyện liên quan đến anh à?"

Tôi bị sặc nước bọt.

"Không có."

Hạ Tư Niên không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn đôi môi tôi vài giây.

Sau đó đột nhiên tháo găng tay dùng một lần xuống.

"Anh về trước đây."

Tôi sửng sốt:

"Hả? Anh còn chưa ăn xong mà."

Anh đứng dậy, động tác nhanh hơn vừa nãy một chút.

"Có chút việc."

Anh xoay người đi về phía cửa ra vào, nhưng bóng lưng đột nhiên cứng lại rất rõ ràng.

Giây tiếp theo, anh hơi khom lưng xuống, một tay chống lên khung cửa.

Tôi vội vàng đi theo.

"Bác sĩ Hạ, lưng anh lại đau à?"

Động tác của anh khựng lại.

Anh khẽ đáp một tiếng "Ừ", sau đó mở cửa, gần như chạy trốn về căn hộ bên cạnh.

Tâm trạng tôi bỗng trở nên nặng nề.

Còn trẻ như vậy mà lưng không tốt, tinh thần suy nhược, lại còn không ăn được cay.

Đúng là quá t.h.ả.m rồi.

Tôi còn tưởng anh quay về để xử lý chuyện gì rất quan trọng.

Ai ngờ khoảng mười phút sau, cửa nhà tôi lại vang lên tiếng gõ.

Ngoài cửa, Hạ Tư Niên trông đã bình thường hơn rất nhiều.

Anh đưa cho tôi một chai t.h.u.ố.c xịt họng và một hộp viên ngậm.

"Trước khi ngủ nhớ xịt một chút."

"Ăn quá nhiều đồ cay, ngày mai có thể sẽ đau họng. Nếu nửa đêm tỉnh dậy thấy cổ họng khô thì dùng viên ngậm."

Tôi nhận lấy t.h.u.ố.c, nhất thời không biết nên nói gì.

Rõ ràng người vừa bị cay đến mức chật vật bỏ chạy chẳng phải là anh sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.