Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 119: Còn Để Cho Người Ta Sống Không?
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:25
Đường Hồng Mai ấp úng: "Mẹ, cô giáo giao bài tập nghỉ đông cho Tuyển Minh, Tuyển Hoành, bảo là phải đưa trẻ con đi đây đi đó, cảm nhận sự vật mới mẻ, mở rộng tầm mắt..."
Lý Bảo Quốc đẩy gọng kính: "Đúng đúng đúng, có chuyện đó. Việc này cứ giao cho con, ngày mai con đưa bọn trẻ đi chơi. Hồng Mai quanh năm suốt tháng trông con cũng chán rồi, cũng nên để cô ấy nghỉ ngơi một chút. Ngày mai nhà mình làm kẹo mạch nha với quẩy thừng mà..."
Đường Hồng Mai quay sang lườm chồng cháy mặt.
Lý Bảo Quốc quay đi giả vờ không thấy. Hắn là một nhân viên tín dụng ngồi bàn giấy, hôm nay cắt đậu phụ, nhào bột cả ngày, tay phồng rộp cả lên. Hắn giờ đang tự hỏi sao năm nay lại được nghỉ sớm thế, thà như Lý Bảo Phượng đi làm còn sướng hơn.
Trương Vinh Anh cười lạnh: "Không cần đến các người. Ngày mai không chỉ làm kẹo mạch nha, quẩy thừng mà còn phải làm mứt bí nữa. Hai vợ chồng anh chị ở nhà mà làm. Tôi già rồi làm không nổi, tiện thể đưa bọn trẻ đi chơi.
Vợ thằng cả chẳng phải vẫn kêu ca tôi không thân thiết với cháu nội sao? Muốn mở mang tầm mắt chứ gì, mai tôi cho chúng nó mở mang tầm mắt lớn luôn: đi thủy cung, rồi đi vườn thực vật, cuối cùng đi xem thác nước. Đủ tầm mắt chưa?"
Lời này vừa thốt ra, Lý Tuyển Hoành và Lý Tuyển Minh nhảy cẫng lên sung sướng.
"Bà nội, cháu muốn đi thủy cung! Cháu nghe bạn Đại Tráng lớp cháu kể, bố bạn ấy đưa đi tỉnh thành xem thủy cung, nhiều cá lắm, có cả rắn, con ba ba to đến mức hai tay ôm không xuể, cá còn có màu đỏ nữa, đẹp lắm."
"Cháu cũng muốn đi! Cháu muốn xem vườn thực vật, trong đó có hoa hướng dương không bà? Cháu muốn xem hoa hướng dương."
Mắt Lý Phượng Thúy cũng sáng lấp lánh: "Bà nội, cháu cũng muốn xem thủy cung."
Lý Bảo Quốc nghe tiếng reo hò của lũ trẻ, khô khốc hỏi: "Mẹ, mẹ định đưa chúng nó đi tỉnh thành à? Tốn kém lắm đấy?"
Trương Vinh Anh cũng chẳng giải thích: "Việc của tôi anh đừng lo, anh cứ ở nhà làm việc cho tốt vào. Ăn xong đi ngủ sớm đi, mai 5 giờ dậy làm việc rồi đấy."
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Trương Vinh Anh đã đập cửa ầm ầm: "Còn ngủ à? Dậy hết đi, hôm nay nhiều việc lắm đấy."
Cả nhà mắt nhắm mắt mở bị lôi dậy. Lý Bảo Phượng chủ động đi nấu bữa sáng.
Đường Hồng Mai nhìn trời tối om bên ngoài, than với chồng: "Còn để cho người ta sống không đây."
Lý Bảo Quốc cũng đang hoài nghi nhân sinh, nhưng miệng vẫn nói cứng: "Trước kia chủ lực là mẹ, chúng ta chỉ phụ giúp lặt vặt, là mẹ gánh vác cả gia đình. Không tự mình trải nghiệm thì sao biết nỗi vất vả của mẹ..."
Nói đến đây, kẻ thích nói đạo lý như Lý Bảo Quốc cũng tắc tịt. Hắn chẳng muốn trải nghiệm tí nào. Hắn là sinh viên, là nhân viên văn phòng cơ mà.
Hôm qua làm quần quật cả ngày, đau lưng mỏi cổ. Hồi mới vào cơ quan, làm lính mới chạy vặt cho cả phòng cũng không mệt thế này.
Hít sâu một hơi, Lý Bảo Quốc quay sang bảo vợ: "Trước kia ở nhà họ Đường em cũng làm thế này, về đây sướng được mấy năm giờ quên hết rồi à? Đàn ông kiếm tiền đàn bà lo việc nhà, mấy việc này vốn là của đàn bà các em. Hôm nay anh cũng đi theo mẹ trông con, ba đứa lận, một mình mẹ không trông nổi đâu."
Đường Hồng Mai cãi nhỏ: "Anh thôi đi, đây là đồ ăn thức uống, mẹ với em gái anh có cho em động vào đâu? Mẹ với em gái anh nhìn chằm chằm ấy. Hơn nữa trước kia mẹ anh làm, nhưng mẹ anh có làm nhiều thế này đâu. Năm nay làm gấp ba năm ngoái ấy chứ."
Lý Bảo Quốc bực dọc: "Làm nhiều hàng tết không tốt à? Lúc ăn có thấy em kêu mệt đâu. Nhìn đống mỡ trên người em kìa, không vận động thì sắp đuổi kịp thằng Ba rồi đấy."
Ăn sáng xong, Trương Vinh Anh hỏi Kim Chi: "Kim Chi, lát nữa đi dạo với cô không?"
Kim Chi vẫn ít khi ra ngoài, cũng chẳng nói chuyện, im lặng như người vô hình.
Trương Vinh Anh hỏi câu này, sự chú ý của mọi người trên bàn ăn đều dồn vào Kim Chi. Kim Chi cảm thấy tim thắt lại, cảm giác bị chú ý này khiến cô bé rất khó chịu, bứt rứt, toàn thân căng cứng.
"Cô... cô ơi, con... con không đi đâu, lạnh lắm. Con ở nhà với em Bảo Hỉ, phụ chị Hồng Mai."
Trương Vinh Anh cũng không ép, bà biết chuyện này phải từ từ.
"Được, đừng để mệt quá nhé. Lần trước bác sĩ đông y bảo con phải tẩm bổ, nếu không sau này thiệt thòi lắm. Nhà đông người, mấy việc cỏn con này không cần đến con đâu. Con buồn chân buồn tay thì nghịch ngợm chút, không muốn làm thì kiếm cái ghế ngồi sưởi ấm, xem mọi người làm cũng vui mà."
Kim Chi cúi đầu đáp nhỏ: "Con biết rồi ạ."
Cơm nước xong xuôi, Trương Vinh Anh phân công nhiệm vụ đâu ra đấy, rồi dắt ba đứa cháu đang hớn hở ra cửa.
Lý Bảo Quốc đuổi theo: "Mẹ, mẹ, con đi cùng mẹ. Ba đứa trẻ con, một mình mẹ sao trông nổi? Cuối năm chỗ nào cũng lộn xộn, nhỡ lạc mất thì phiền phức lắm. Vừa nãy con bảo Hồng Mai rồi, con vốn cũng chẳng giúp được gì, cô ấy nhanh nhẹn, phần việc của con cô ấy tranh thủ lúc rảnh là làm xong ngay."
Trương Vinh Anh mặt vô cảm: "Thích đi thì đi. Lát nữa về nhiệm vụ của mày chưa xong thì tối tăng ca làm cho xong."
Đang nói chuyện thì Lý Kim Dân cũng đội mũ chạy theo ra: "Tôi cũng đi, suốt ngày ru rú trong nhà nhìn mà phát bực."
Lý Bảo Quốc thấy mẹ không đuổi mình về, trong lòng khấp khởi mừng thầm. Hắn tưởng bố mẹ định đi tỉnh thành mua sắm, tiện thể cho cháu đi mở mang tầm mắt. Nhưng đi theo lại sợ mẹ bắt mình trả tiền xe tiền vé.
Hắn cười giả lả: "Mẹ, tết nhất tốn kém lắm, hay là mình cứ dẫn bọn trẻ đi loanh quanh đây thôi. Mẹ cũng biết đấy, con đang kẹt tiền..."
Trương Vinh Anh mắt cũng không thèm liếc: "Tiêu tiền cho con mình mà cũng tiếc, mày có xứng làm bố không? Yên tâm, tao không trông chờ vào tiền của mày. Mày đã đi theo thì đừng có hối hận."
Tuyển Minh vui vẻ nắm tay ông nội: "Ông ơi, cháu muốn xem thủy cung."
Lý Kim Dân nhìn vợ: "Ở đâu thế?"
"Cứ đi theo tôi là được." Trương Vinh Anh dẫn cả đoàn đi về phía chợ.
"Mẹ? Mẹ có nhớ nhầm đường không đấy? Sao giống đường đi chợ thế này?" Lý Bảo Quốc nhìn mấy bà thím xách làn đi qua, nghi hoặc hỏi.
Trương Vinh Anh không thèm trả lời, rất nhanh đã dẫn mọi người chen vào khu chợ ồn ào náo nhiệt, dừng lại trước một sạp làm cá: "Nào, thủy cung đến rồi đây. Tuyển Minh, ba anh em chúng mày vào xem đi. Lý Bảo Quốc đi mua đồ với tao."
Ba anh em Lý Tuyển Hoành tò mò ngồi xổm bên chậu nước, hào hứng nhìn mấy con cá trắm cỏ to đùng, lươn và trạch đang bơi lội tung tăng trong chậu.
Lý Kim Dân: "..."
Lý Bảo Quốc há hốc mồm nhìn mẹ: "Đây... đây là thủy cung á?"
Trương Vinh Anh kéo tuột hắn đi vào sâu trong chợ. Trong tay có tiền, bà mua sắm không tiếc tay: táo đỏ, đường đỏ, đồ ăn thức uống, còn mua không ít đồ cho Lý Bảo Hà, mua giày tất mũ nón cho hai đứa cháu ngoại. Rất nhanh trên người Lý Bảo Quốc đã treo đầy đồ.
Theo chân Trương Vinh Anh chen chúc trong biển người, cúc áo Lý Bảo Quốc bị giật bung, kính lệch cả đi, trán đẫm mồ hôi. Trương Vinh Anh tay không vẫy gọi Lý Kim Dân và ba đứa cháu: "Đi, đi xem vườn thực vật."
Sau đó ba anh em đang mải mê xem làm cá bị lôi xềnh xệch đến hàng rau: "Vườn thực vật đây rồi, mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ vào."
Quát lũ trẻ đang ngơ ngác một câu, Trương Vinh Anh quay sang bảo chủ sạp rau: "Lấy cho tôi 20 cân cải thảo, 20 cân củ cải trắng, 50 cân khoai tây đóng vào một bao, cà rốt và hành tây mỗi thứ 10 cân, cả bắp cải kia nữa. Đúng rồi, đóng bao tải cho tôi, con trai cả tôi chuyên môn đến đây để khuân vác đấy, nó khỏe lắm..."
