Bị Con Cái Vứt Bỏ Chết Thảm, Bà Lão Trương Trọng Sinh Về Thập Niên 80. - Chương 120: Già Đầu Rồi Còn Giở Chứng Nổi Loạn
Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:25
"Đồng chí ơi, cân cho cao lên chút nhé, tôi về mà thấy thiếu cân là tôi ra tìm đấy."
Trương Vinh Anh mắt dán c.h.ặ.t vào cái cân, miệng oang oang nhắc nhở người bán hàng.
Người bán hàng cười xòa: "Yên tâm yên tâm, chắc chắn là cân già mà."
Lý Bảo Quốc nhìn bao cải thảo được vác ra, rồi lại một bao khoai tây nữa, bên trong vẫn còn đang đóng bao tiếp. Mặt hắn tái mét, quay sang nhìn mẹ mình như nhìn thấy ma.
Hắn phát hiện da mặt mẹ mình còn dày hơn cả khách hàng khó tính nhất ở cơ quan.
Mở miệng ra là đưa cháu đi mở mang tầm mắt, nào là thủy cung, nào là vườn thực vật, làm hắn tưởng bở được đi ké. Vừa nãy ở nhà Đường Hồng Mai còn bảo mẹ chồng hiếm khi hào phóng một lần.
Kết quả bọn họ vẫn chưa hiểu hết về mẹ mình rồi.
Thế mà lại lừa trẻ con đi xem mổ cá, xem mua rau, hại hắn biến thành cửu vạn. Biết thế này thà hắn ở nhà làm việc nhà còn hơn.
Bảo sao lúc ra cửa bà còn mang theo đòn gánh...
Gió lạnh cắt da cắt thịt, người đi đường co ro trong áo bông vội vã lướt qua. Lý Bảo Quốc rụt cổ gánh bảy tám chục cân khoai tây, cải thảo, củ cải, đi hình chữ S trên đường phố.
Tiếng thở hồng hộc phả ra từng làn khói trắng.
Lý Kim Dân vai vác một bao tải, tay xách nách mang cũng không ít, nhìn con trai cả đi phía trước xiêu vẹo như c.o.n c.ua, trong lòng cũng thấy hơi xót.
"Vinh Anh à, bà cũng thật là, biết trước mua nhiều đồ thế này thì lúc đi nên đẩy xe cải tiến theo. Gánh thế này mệt lắm, thằng Bảo Quốc có bao giờ làm việc nặng thế này đâu."
Trương Vinh Anh nói: "Ông còn mặt mũi mà nói à? Đàn ông to xác thế kia, có hơn trăm cân cũng không gánh nổi, vinh quang lắm đấy nhỉ? Hay là để tôi cõng nó nhé?
Đúng là đời sau không bằng đời trước, từng này tuổi đầu rồi mà còn thế này, sau này con cái chắc treo cổ lên b.ú tí mẹ mất. Tôi đã bảo giống nhà họ Lý các ông không ra gì mà."
Lý Kim Dân nghẹn lời, muốn phản bác nhưng lại thấy vợ nói đúng, nhất thời cũng nhìn con trai với ánh mắt ghét bỏ.
"Hình như đúng là vô dụng thật. Nếu không phải số đỏ sinh ra đúng thời, vừa khéo được đi học, lại vừa khéo học xong được phân công tác, chứ không thì đúng là phế vật.
Nó cũng chỉ gặp may thôi, chứ sống ở thời chúng tôi, bắt lính người ta còn chê, pháo mà rơi xuống thì nó là thằng c.h.ế.t đầu tiên!"
Lý Bảo Quốc: "..."
Không xong rồi, trước kia chỉ có mỗi mẹ, giờ đến bố cũng bắt đầu "biến dị".
Phút trước còn đang thương xót mình, phút sau đã đòi nã pháo b.ắ.n c.h.ế.t mình rồi.
Lý Bảo Quốc vừa mệt vừa tức, thở không ra hơi, đi đến chỗ đất trống, quăng gánh xuống, ngồi bệt xuống đất.
Hắn vừa thở vừa phản bác: "Không được, con gánh không nổi nữa. Hơn nữa, con... con nói cho bố mẹ biết, thế nào gọi là có tiền đồ? Giống thằng Ba, cậy sức trâu là có tiền đồ à? Con đâu có kiếm tiền bằng sức lực, con kiếm tiền bằng đầu óc, con..."
Trương Vinh Anh chẳng thèm để ý đến Lý Bảo Quốc đang thở hồng hộc giải thích, bình thản đi qua hắn, nhìn xuống công viên bên dưới nơi các cụ ông cụ bà đang múa quạt tập dưỡng sinh.
"Bà ơi, bà nhìn gì thế ạ?"
Lý Phượng Thúy ngẩng đầu hỏi.
Trương Vinh Anh chỉ vào dòng nước chảy róc rách trên hòn non bộ bên cạnh, nói với ba anh em Lý Tuyển Hoành: "Chuyện người lớn trẻ con đừng xen vào. Chúng mày sang kia xem thác nước đi."
Lý Phượng Thúy tròn mắt nhìn dòng nước chảy từ hòn non bộ xuống như trẻ con đi tè, tò mò hỏi: "Anh ơi, cái này là thác nước ạ?"
Lý Tuyển Hoành lắc đầu: "Anh cũng không biết, nhưng anh thấy thác nước trong sách đâu có bé thế này, chắc đây là thác nước mini."
"Oa, em được nhìn thấy thác nước thật rồi! Hôm nay em được đi thủy cung xem rất nhiều cá, đi vườn thực vật xem rất nhiều rau củ, giờ lại được xem thác nước nữa."
Lý Tuyển Minh nhíu mày: "Sao anh thấy chúng ta xem không xịn bằng Đại Tráng kể nhỉ? Đại Tráng bảo thủy cung nó đi có con ba ba to đến mức hai tay ôm không xuể, còn có cá màu đỏ màu tím. Hơn nữa cá ở đó không được bắt, nhân viên thủy cung còn không cho đứng gần quá, cá nhốt trong l.ồ.ng kính trong suốt chứ không phải trong chậu.
Với lại, cá chúng ta xem toàn bị vớt lên đập c.h.ế.t thôi, không biết có phải chỗ chúng ta khác với tỉnh thành không."
Bên cạnh, Lý Bảo Quốc câm nín...
Trương Vinh Anh nhìn các bà cụ tập thể d.ụ.c bên dưới đến xuất thần.
Lý Kim Dân nhìn vợ, rồi nhìn xuống dưới: "Có gì đẹp đâu."
Trương Vinh Anh nói: "Ông xem cuộc sống của người ta mới gọi là sướng kìa, cũng chỉ hơn tôi vài tuổi thôi chứ mấy. Người ta múa ương ca rèn luyện thân thể, tôi thì còn đang làm trâu làm ngựa cho con cái."
Nói rồi, Trương Vinh Anh hát theo nhịp điệu của họ: "Đảng Cộng sản tốt thay ~"
Lý Kim Dân tưởng vợ oán trách lấy mình khổ quá, khô khốc an ủi: "Thì... đợi sang năm bà nghỉ hưu bà cũng được sướng như thế mà. Bây giờ khổ một tí mệt một tí chẳng phải để về sau sướng hơn sao? Người ta có câu gì nhỉ, chịu được cái khổ trong cái khổ mới là người trên người mà."
Trương Vinh Anh hừ lạnh: "Xàm xí, có mấy ai chịu khổ mà thành người trên người? Đa phần là chịu khổ xong c.h.ế.t mệt, lập tức có người khác thay thế!
Ông nhìn bà Ba Tần đầu phố kia kìa, ban ngày hầu hạ cả nhà già trẻ lớn bé, tối thức đêm dán hộp giấy, c.h.ế.t vì kiệt sức, năm sau chồng bà ấy lấy vợ mới ngay.
Trước kia tôi ngốc, giờ tôi khôn rồi. Nhà họ Lý là nhà ông, các người đều họ Lý, có khổ thì người nhà họ Lý các người chịu, tôi họ Trương, tôi là người ngoài tôi không chịu.
Về sau trong nhà chuyện nuôi cháu, cưới xin cho con, công việc tiền đồ áp lực gì đó, ngàn vạn lần đừng đổ lên đầu tôi, tôi mặc kệ hết.
Nếu không, áp lực các người ném lên người tôi sớm muộn gì cũng thành bệnh tật. Đứa nào gây áp lực cho tôi, làm tôi sống không thoải mái, chính là muốn tôi c.h.ế.t.
Đứa nào muốn tôi c.h.ế.t, tôi cho đứa đó c.h.ế.t trước!"
Lý Bảo Quốc ngồi dưới đất tê cả da đầu. Sao hắn cảm thấy lời mẹ nói đầy sát khí thế nhỉ.
Nhưng trong lòng hắn cũng ấm ức: "Mẹ đừng có mơ, chú Ba chú Tư còn chưa lấy vợ đâu. Đợi mai mốt mẹ nghỉ hưu, hai đứa nó lấy vợ mẹ còn phải chăm con dâu ở cữ, về sau còn phải trông cháu. Nhảy múa cái gì, già rồi còn nhảy nhót gì chứ? Đó là tư tưởng tiểu tư sản, phải bài trừ!"
Trương Vinh Anh quay đầu trừng mắt: "Tao cứ nhảy đấy, tao bắt đầu học ngay từ bây giờ. Đợi đám cưới thằng Ba thằng Tư, tao sẽ lôi ông thông gia ra nhảy, chuyên môn nhảy uốn éo trước mặt ông ấy, nhất định phải làm cho bà thông gia và con dâu mới tức nổ phổi ngay tại trận, như thế về sau chuyện ở cữ với trông cháu sẽ không đến lượt tao!"
Lời này vừa thốt ra, Lý Bảo Quốc và Lý Kim Dân đều trợn tròn mắt.
Lý Kim Dân nhìn vẻ mặt nghiêm túc của vợ, tưởng tượng ra cảnh Trương Vinh Anh uốn éo lôi kéo ông thông gia trong đám cưới, m.á.u nóng dồn lên não.
"Bà... bà... già rồi còn không đứng đắn, bà có muốn sống nữa không hả? Con cái đến tuổi dựng vợ gả chồng, cháu chắt lớn đùng rồi, từng này tuổi đầu bà lại giở chứng nổi loạn, bà không sợ bọn trẻ con học theo à?"
