Bị Đuổi Khỏi Nhà, Nhũ Mẫu Vào Phủ Quốc Công Thành Người Trên Người - Chương 17. Sợ Bị Hiểu Nhầm
Cập nhật lúc: 21/06/2026 05:02
Liễu Văn Oanh và Bùi Định Huyền bốn mắt nhìn nhau.
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
Đầu óc nàng trống rỗng trong vài nhịp thở, rồi rất nhanh liền phản ứng lại.
Đại gia nhất định đã nhận nhầm nàng thành Đại phu nhân!
Nếu không phải vậy, sao hắn có thể làm ra hành động thân mật vượt quá khuôn phép với một nhũ mẫu như nàng?
Liễu Văn Oanh vội lùi lại mấy bước, thoát khỏi vòng tay hắn, kinh hãi hành lễ.
“Xin Đại gia thứ tội. Nô tỳ không biết Đại gia giá lâm.”
Đầu ngón tay vẫn còn lưu lại hơi ấm mềm mại vừa chạm phải.
Trong hơi thở cũng phảng phất mùi sữa nhàn nhạt.
Bùi Định Huyền mím c.h.ặ.t môi.
Ngay cả bản thân hắn cũng không thể giải thích nổi hành động vừa rồi.
Hắn chỉ dời mắt đi, nhìn sang những quyển sổ sách trên án thư.
“Những thứ này đều do ngươi chỉnh lý sao?”
Liễu Văn Oanh không dám nhận công.
Nàng đẩy phần lớn công lao sang cho Ôn Tĩnh Thư.
“Bẩm Đại gia, nô tỳ từng học qua đôi chút việc tính sổ.”
“Thấy phu nhân bận rộn quản lý nội vụ, mỗi lần xem sổ sách đều đau đầu, nên chủ động xin giúp một tay.”
“Cũng là nhờ phu nhân không chê, chỉ dạy cho nô tỳ rất nhiều điều.”
Bùi Định Huyền nghe xong, không tỏ thái độ.
Nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên những quyển sổ trước mặt.
Cách trình bày rõ ràng, mạch lạc hơn rất nhiều so với những gì hắn từng thấy trước đây.
Hoàn toàn không giống phong cách làm việc của Ôn thị.
Liễu Văn Oanh cúi đầu rất thấp.
Khóe mắt vô tình liếc thấy nơi cửa phòng.
Một góc váy màu hồng phấn non thoáng hiện rồi biến mất.
Chính là nha hoàn vừa đi nhà xí lúc nãy.
Linh quang chợt lóe lên.
Liễu Văn Oanh đột nhiên nghĩ tới một khả năng đáng sợ.
Nha hoàn kia nhất định đã quay lại.
Cảnh tượng vượt quá khuôn phép vừa rồi rất có thể đã bị nàng ta nhìn thấy.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, nói rằng một nhũ mẫu quyến rũ Đại gia...
Cho dù nàng có mười cái miệng cũng không thể giải thích rõ.
Nhẹ thì bị đuổi khỏi phủ.
Nặng thì mất mạng.
Trong thời khắc nguy cấp ấy, đầu óc Liễu Văn Oanh bỗng lóe sáng.
“Đại gia mời ngồi.”
“Để nô tỳ đi pha cho ngài một chén trà.”
Nàng bước nhanh tới bàn trà, rót một chén nước nóng rồi quay người đi về phía Bùi Định Huyền.
Bùi Định Huyền đưa tay định nhận lấy.
Đúng lúc chén trà vừa được đưa ra.
Cổ tay Liễu Văn Oanh đột nhiên mềm nhũn.
Chén trà nóng cùng chiếc tách lập tức đổ ụp lên trước n.g.ự.c hắn.
Vệt nước sẫm màu nhanh ch.óng loang rộng trên áo bào.
“Nô tỳ đáng c.h.ế.t!”
“Nô tỳ đáng c.h.ế.t!”
Liễu Văn Oanh quỳ phịch xuống đất, vẻ mặt vô cùng hối hận.
“Nô tỳ trượt tay, không cầm chắc chén trà, làm bẩn y bào của Đại gia!”
“Nô tỳ tội đáng muôn c.h.ế.t!”
“Xin Đại gia nghiêm trị!”
Phạt nàng đi.
Nàng thà chịu đòn còn hơn bị mang tiếng quyến rũ chủ t.ử rồi bị kéo đi dìm sông.
Biến cố xảy ra quá bất ngờ.
Bị hắt nước lên người, Bùi Định Huyền đương nhiên có phần tức giận.
Đúng lúc hắn định mở miệng thì Ôn Tĩnh Thư bước vào.
“Hôm nay phu quân về sớm thật đấy.”
Nhìn thấy chồng, Ôn Tĩnh Thư vô cùng vui vẻ.
Nhưng khi thấy tình cảnh trong phòng, nụ cười trên môi lập tức nhạt đi.
“Có chuyện gì vậy?”
Ánh mắt nàng đảo qua giữa phu quân mình và Liễu Văn Oanh.
Liễu Văn Oanh vội vàng đáp:
“Bẩm phu nhân, là lỗi của nô tỳ!”
“Vừa rồi nô tỳ dâng trà cho Đại gia, nhất thời trượt tay làm bẩn y bào của ngài ấy.”
Liễu Văn Oanh đã hầu hạ bên cạnh nàng một thời gian.
Từ chăm sóc đứa trẻ đến quản lý sổ sách đều vô cùng cẩn thận.
Chưa từng phạm lỗi.
Sao hôm nay lại sơ suất như vậy?
Bùi Định Huyền bình thản nói:
“Không sao. Chuyện nhỏ thôi.”
Ôn Tĩnh Thư vốn tâm tư tinh tế.
Dù cảm thấy có điều bất thường, nhưng thấy phu quân không truy cứu, còn Liễu Văn Oanh thì như bị dọa đến mất hồn.
Nàng cũng tạm thời đè nén nghi ngờ xuống.
“Ngày thường ngươi vốn là người cẩn thận nhất.”
“Hôm nay sao lại bất cẩn như vậy?”
“Chắc là đối chiếu sổ sách quá lâu nên hao tổn tinh thần.”
“Thôi vậy, nếu Đại gia không trách tội, ngươi lui xuống trước đi.”
“Đa tạ phu nhân! Đa tạ Đại gia rộng lượng!”
Liễu Văn Oanh lập tức lui ra ngoài.
Từ đầu đến cuối không dám nhìn Bùi Định Huyền thêm lần nào nữa.
---
Ôn Tĩnh Thư lấy khăn tay giúp phu quân lau nước trên áo.
Giọng nói dịu dàng:
“Phu quân mau vào trong thay y phục đi, kẻo nhiễm lạnh.”
Sau khi thay đồ xong.
Ôn Tĩnh Thư sai nhũ mẫu bế Diệp nhi vừa tỉnh giấc ngủ trưa tới.
Cậu bé được bọc trong chiếc tã gấm mềm mại.
Đôi mắt đen láy tò mò đảo quanh.
Vừa nhìn thấy phụ thân, cậu bé lập tức nhe cái miệng không răng ra cười.
“Phu quân nhìn xem.”
“Diệp nhi bây giờ càng ngày càng nhận ra người rồi.”
“Vừa thấy chàng là cười ngay.”
“Hai hôm trước người dưới nói nó bắt đầu mọc răng, rất hay chảy nước dãi.”
“Bọn họ còn làm cho nó không ít khăn yếm mềm để đeo.”
“Cả những món đồ chơi bằng vải nữa.”
“Nó cầm trong tay chơi cả buổi không chán.”
Ôn Tĩnh Thư nhẹ nhàng kể cho chồng nghe từng thay đổi nhỏ của con trai.
Bùi Định Huyền lặng lẽ lắng nghe.
Đứa trẻ trong tã lót càng lớn càng giống hắn.
Đó là huyết mạch của hắn.
Khóe môi lạnh lùng bất giác mềm lại.
Trong mắt cũng hiện lên vẻ dịu dàng.
Ánh nắng đẹp.
Tiếng trẻ thơ ê a.
Lời nói nhỏ nhẹ của thê t.ử.
Khung cảnh ấy vô cùng ấm áp và viên mãn.
Sau khi nói xong.
Ôn Tĩnh Thư dịu dàng nhìn phu quân mình, đầy mong đợi.
“Phu quân có muốn bế Diệp nhi không?”
Nàng không trực tiếp đưa đứa trẻ qua.
Vẫn giữ nguyên tư thế ôm con trong lòng.
Âm thầm mong chờ phu quân sẽ thuận thế ôm cả mẹ lẫn con vào lòng.
Từ sau khi sinh nở.
Giữa hai người dường như luôn có một lớp màn vô hình ngăn cách.
Không còn thân mật như trước nữa.
Nhưng Bùi Định Huyền chỉ đưa tay ra.
Đón lấy đứa trẻ.
Mà không ôm nàng.
Cơ thể nhỏ bé rơi vào lòng hắn.
Mang theo hương sữa và hơi ấm mềm mại.
Trái tim hắn cũng bất giác mềm đi.
Hắn vụng về điều chỉnh tư thế, để đứa bé được thoải mái hơn.
Ôn Tĩnh Thư nhìn bóng lưng chuyên tâm bế con của phu quân.
Vòng tay bỗng trống không.
Trái tim đang mong đợi cũng như thiếu mất một góc.
Một nỗi mất mát nhỏ bé như dây leo âm thầm quấn quanh đầu tim.
Nhưng rất nhanh.
Nàng đã đè nén cảm xúc ấy xuống.
Trên môi lại nở nụ cười dịu dàng, đoan trang như thường.
“Nhìn xem.”
“Diệp nhi ở trong lòng chàng ngoan biết bao.”
---
Bùi Định Huyền ôm đứa con trai đã dần yên tĩnh lại.
Ánh mắt vô tình quét qua án thư lần nữa.
“Nàng để một nhũ mẫu quản lý sổ sách?”
Ôn Tĩnh Thư đang âm thầm buồn bã nghe vậy liền lấy lại tinh thần.
“Ban đầu thiếp cũng chỉ muốn cho nàng thử xem.”
“Không ngờ nàng thật sự rất có tài trong việc quản lý sổ sách.”
“Nói thật với phu quân.”
“Có vài phương pháp đơn giản mà hữu dụng, thiếp còn phải học từ nàng ấy.”
Nói đến đây.
Sợ phu quân cho rằng mình dùng người không cẩn thận.
Nàng lại bổ sung:
“Những quyển sổ do nàng chỉnh lý, thiếp đều xem kỹ.”
“Không hề có một sai sót nào.”
Bùi Định Huyền hơi bất ngờ.
Không ngờ bản lĩnh tính sổ của Liễu Văn Oanh lại khiến một người xuất thân thế gia như Ôn Tĩnh Thư phải khen ngợi đến vậy.
Mà vừa rồi.
Liễu Văn Oanh còn nói là do phu nhân chỉ dạy.
Đem hết công lao nhường cho the t.ử hắn.
Không phô trương.
Không tranh công.
Quả thực rất khiêm tốn.
“Ừm.”
Bùi Định Huyền khẽ đáp một tiếng.
Khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt.
Biết chăm sóc trẻ con.
Tỉ mỉ chu đáo.
Biết quản lý sổ sách.
Năng lực xuất chúng.
Hiểu tiến thoái.
Biết giữ chừng mực...
So với những ưu điểm ấy.
Một chút vụng về ban nãy dường như cũng chẳng đáng nhắc tới.
Bùi Định Huyền vốn chỉ trở về để lấy một phần hồ sơ quan trọng.
Lấy xong đồ.
Hắn lại vội vàng tới Hình Bộ.
---
Vừa tiễn phu quân rời đi.
Rèm châu khẽ vang.
Nha hoàn Hồng Ngọc cúi đầu bước vào.
Dáng vẻ chần chừ do dự.
Ôn Tĩnh Thư ngồi bên cửa sổ.
Nhìn theo hướng phu quân rời đi mà xuất thần.
Vì công vụ bận rộn.
Phu thê nàng thường xuyên xa cách.
Nàng vốn nghĩ mình đã quen.
Nhưng vẫn không tránh khỏi lưu luyến.
Thấy Hồng Ngọc tới.
Nàng thu hồi tâm tư.
“Có chuyện gì sao?”
“Có việc thì cứ nói.”
T.ử Trúc thấy Hồng Ngọc ấp a ấp úng, liền giục:
“Ở trước mặt phu nhân còn có gì không thể nói?”
“Mau bẩm báo đi!”
Hồng Ngọc lập tức quỳ phịch xuống đất.
“Nô tỳ nghi ngờ nhũ mẫu Liễu có ý đồ bất chính!”
