
Bị Đuổi Khỏi Nhà, Nhũ Mẫu Vào Phủ Quốc Công Thành Người Trên Người
[Xuyên không + nuôi con + đấu đá nội trạch + thuần phục nam nhân + sảng văn ngược luyến cẩu huyết + Tu La tràng tranh giành tình cảm + vạn người mê + nhiều nam chính + nữ chính có sự nghiệp riêng]
Sau tuần đầu cúng thất cho phu quân, thôn phụ Liễu Văn Oanh bị nhà chồng vô tình đuổi khỏi cửa.
Đúng lúc ấy, Liễu Văn Oanh của thời hiện đại xuyên không đến. Mang theo đứa con thơ còn đỏ hỏn, ngày đêm khóc đòi sữa, nàng bước chân vào phủ Quốc công, làm nhũ mẫu cho tiểu chủ tử.
Trên thì hầu hạ Đại phu nhân, dưới thì chăm nom Tiểu thiếu gia. Vốn học chuyên ngành điều dưỡng, những việc ấy đối với Liễu Văn Oanh chẳng khác nào đúng nghề sở trường, làm đâu được đó, vô cùng thuận tay.
Không những nuôi lớn Tiểu thiếu gia, nàng còn chăm nuôi chính con gái mình khôn lớn khỏe mạnh.
Đợi đến khi Tiểu thiếu gia cai sữa, gia chủ thương tình cảnh cô nhi quả phụ, bèn giữ Liễu Văn Oanh lại trong phủ làm việc.
Nàng thông minh lanh lợi, giúp các vị chủ tử giải quyết không ít phiền phức, thậm chí còn khiến Lão phu nhân bị trúng phong liệt giường nhiều năm có thể xuống đất đi lại.
Danh tiếng của Liễu Văn Oanh — người tinh thông điều dưỡng, khéo léo hầu hạ — nhanh chóng truyền khắp kinh thành.
Trưởng Công chúa vừa sinh con đích thân mời nàng chăm sóc tiểu thế tử; các vị Cáo mệnh phu nhân mang bệnh cũ lại càng không tiếc vàng bạc, trọng thưởng hậu hĩnh để mời nàng điều dưỡng thân thể.
Từ một nhũ mẫu thấp hèn trở thành đại nha hoàn đắc lực của phủ Quốc công, Liễu Văn Oanh đã chứng kiến quá nhiều chuyện dơ bẩn, đen tối nơi thế gia vọng tộc.
Bởi vậy, điều nàng mong mỏi nhất chỉ là tích góp đủ bạc, rời khỏi phủ môn, mua một tiểu viện và một cửa hiệu nho nhỏ, rồi chiêu một người chồng ở rể. Sau đó cùng các con sống những tháng ngày bình yên, ấm no.
Nào ngờ, ánh mắt của mấy vị gia trong phủ nhìn nàng ngày một khác lạ…
- Đại gia tựa như con sói đơn độc ẩn mình trong bóng tối, âm thầm dõi theo nàng.
- Nhị gia cao ngạo như hồ ly, thân mang bệnh kín khó nói.
- Tam gia thiếu niên khí phách, ngang tàng như chó sói con, lại là một công tử ăn chơi nổi danh.
Nhìn Tu La tràng tranh giành tình cảm ngay trước mắt, Liễu Văn Oanh hoàn toàn ngơ ngác:
“Ta chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, cớ sao lại bị một đám quyền quý quyền thế quấn lấy không buông?”
(Tác phẩm phóng tay thả trí tưởng tượng của tác giả.)



![Hoa Thôn Khó Gả [phần 12]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6a2f62703df6b2c18d9c89b8.jpg%3Ftime%3D1781490290292&w=3840&q=75)


![[đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69e205fbe5721bdaaefcb2df.jpg%3Ftime%3D1776420348870&w=3840&q=75)





