Bị Đuổi Khỏi Nhà, Nhũ Mẫu Vào Phủ Quốc Công Thành Người Trên Người - Chương 5. Dám Leo Lên Giường Chủ
Cập nhật lúc: 20/06/2026 07:03
Liễu Văn Oanh rất nhanh đã dọn dẹp sạch sẽ gian nhĩ phòng, lại tốn không ít sức lực chuyển chiếc giường ván gỗ cũ vào bên trong.
Làm xong mọi việc, nàng mệt đến đau lưng nhức mỏi.
Lại thêm thức trắng một đêm nên vừa chạm gối, nàng đã ôm Lạc Lạc ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này vô cùng sâu.
Mãi đến khi mặt trời ngả về tây mới tỉnh lại.
Con gái trong lòng nàng cũng ngủ rất ngon.
Khuôn mặt nhỏ hồng hào, không hề quấy khóc.
Từ hôm đó trở đi, Liễu Văn Oanh chính thức cùng con gái ở lại trong gian nhĩ phòng.
Trước khi tới Đinh Lan Viện làm việc, nàng đều cho Lạc Lạc b.ú no căng bụng để giảm bớt việc thức giấc khóc đêm.
Sữa của Liễu Văn Oanh vốn rất dồi dào.
Mà những món ăn lợi sữa trong phủ cũng cực kỳ hiệu quả.
Nuôi cùng lúc hai đứa trẻ mà nàng vẫn thường xuyên bị căng sữa.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Liễu Văn Oanh cũng dần hiểu rõ tình hình trong phủ Quốc Công.
Quốc Công gia và Quốc Công phu nhân vô cùng ân ái.
Trong phủ không có thiếp thất.
Điều này ở những gia tộc huân quý quả thực vô cùng hiếm thấy.
Dưới gối Quốc Công phu nhân có bốn người con, đều là con chính thất.
Trưởng t.ử chính là Bùi Định Huyền.
Hiện đang làm việc tại Hình bộ, tiền đồ rộng mở.
Tính tình trầm ổn nghiêm nghị, rất có phong thái của phụ thân.
Thê t.ử của hắn là Ôn Tĩnh Thư.
Cũng chính là Đại phu nhân mà Liễu Văn Oanh hiện đang hầu hạ.
Nàng ấy dịu dàng đoan trang, khí chất thanh nhã.
Nhị công t.ử Bùi Trạch Ngọc làm việc tại Lại bộ.
Đã thành thân từ lâu.
Thê t.ử là thiên kim nhà họ Lâm — Lâm Tri Dao.
Nghe nói vị Nhị phu nhân này cũng là người dịu dàng hiền hòa.
Chỉ tiếc thành thân hai năm vẫn chưa có con.
Âm thầm không ít lần mời danh y bốc t.h.u.ố.c chữa trị.
Tam công t.ử Bùi Diệu Quân vẫn chưa tới tuổi cập quan.
Nhưng cũng chỉ còn là chuyện trong năm nay.
Hắn là một thiếu niên phong lưu tuấn tú.
Hiện vẫn đang học tại Quốc T.ử Giám, chưa bước chân vào quan trường.
Tứ tiểu thư Bùi Dung Duyệt là nữ nhi duy nhất của phu thê Quốc Công.
Từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực.
Chỉ tiếc thân thể yếu ớt nhiều bệnh.
Quanh năm uống t.h.u.ố.c không ngừng.
Cho tới nay vẫn chưa bàn chuyện hôn nhân.
Sau khi sắp xếp rõ những mối quan hệ này, Liễu Văn Oanh cuối cùng cũng có được một hình dung mơ hồ về phủ Quốc Công rộng lớn.
Ít nhất sau này nếu vô tình đắc tội ai, nàng cũng biết đó là vị chủ t.ử nào.
---
Chiều hôm ấy.
Ba vị nhũ mẫu đang dùng cơm.
Điền ma ma đột nhiên xông vào, lớn tiếng thúc giục:
“Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn thôi à?”
“Mau theo ta tới tiền viện tập hợp!”
“Nhanh nhẹn một chút!”
Liễu Văn Oanh vội vàng nhét mấy miếng cơm cuối cùng vào miệng.
Lát nữa còn phải chăm sóc tiểu chủ t.ử.
Nàng phải tranh thủ ăn no mới có sức làm việc.
Ba người rời khỏi U Vũ Hiên.
Ai nấy đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Chỉ biết đi theo dòng người hầu trong phủ đổ về phía tiền viện.
Khi tới nơi.
Trong sân lớn rộng rãi của tiền viện đã chật kín người.
Gần như toàn bộ nô bộc trong phủ đều bị triệu tập tới đây.
Giữa sân.
Một nha hoàn mặc áo sa xanh biếc bị hai gia đinh ép nằm trên ghế dài.
Y phục xộc xệch.
Tóc tai rối loạn.
Hai gia đinh khác cầm những cây côn to bằng miệng bát.
Không ngừng giáng mạnh xuống hông và m.ô.n.g nàng ta.
Tiếng gậy đ.á.n.h vào thịt vang lên từng hồi.
Nha hoàn đau đến mặt trắng bệch.
Nước mắt nước mũi giàn giụa.
Liên tục kêu khóc cầu xin:
“Tam gia!”
“Tam gia, nô tỳ biết sai rồi!”
“Xin Tam gia tha mạng!”
Liễu Văn Oanh nhìn theo hướng nha hoàn đang gào khóc.
Dưới bóng râm mái hiên phủ có đặt một chiếc ghế thái sư bằng gỗ t.ử đàn.
Một nam nhân đang ngồi trên ghế.
Dáng vẻ lười nhác mà cao quý.
Hắn mặc trường bào gấm đỏ thẫm.
Vạt áo thêu mây vàng.
Mái tóc đen được cố định bằng trâm ngọc.
Để lộ vầng trán đầy đặn cùng gương mặt tuấn mỹ xuất chúng.
Đôi mắt dài hẹp.
Đuôi mắt hơi nhếch lên.
Sống mũi cao thẳng.
Màu đỏ vốn rất kén người mặc.
Nếu khí chất không đủ sẽ dễ bị màu áo lấn át.
Nhưng trên người Tam gia phủ Quốc Công lại hoàn toàn không có chuyện ấy.
Tiếng roi gậy và tiếng kêu t.h.ả.m thiết đan xen.
Toàn bộ người phía dưới im phăng phắc.
Không ai dám hé răng nửa lời.
Một quản sự đứng bên cạnh Bùi Diệu Quân bước lên.
Giọng nói vang dội như chuông đồng:
“Tất cả mở to mắt mà nhìn cho rõ!”
“Con tiện tỳ này gan lớn bằng trời!”
“Nhân lúc Tam gia dự tiệc, hơi có men say, lại dám làm chuyện đê tiện leo lên giường chủ!”
“Chiếu theo gia quy trong phủ!”
“Hạng người tâm địa bất chính như vậy sẽ bị đ.á.n.h năm mươi trượng, sau đó bán ra khỏi phủ!”
Sở dĩ Bùi Diệu Quân triệu tập toàn bộ hạ nhân tới đây.
Chính là để g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Hắn sắp tới tuổi cập quan.
Không ít nha hoàn ôm tâm tư xấu xa muốn nhân cơ hội leo lên giường chủ.
Hôm nay chính là lời cảnh cáo thích hợp nhất.
Thế nhưng...
Năm mươi trượng còn chưa đ.á.n.h xong.
Nha hoàn áo xanh kia đã tắt thở.
Máu tươi thấm đẫm lớp áo sa mỏng.
Từng giọt từng giọt nhỏ xuống nền đá.
Loang ra thành những vệt đỏ ch.ói mắt.
Dòng m.á.u len theo khe gạch chảy khắp nơi.
Cuối cùng có một nhánh nhỏ chảy tới bên chân Liễu Văn Oanh.
Nàng vội nhấc chân tránh đi.
Trong dạ dày cuộn lên từng trận buồn nôn dữ dội.
Một người sống sờ sờ...
Cứ thế bị đ.á.n.h c.h.ế.t?
Trong đám nô tài có bóng người khẽ lay động.
Bùi Diệu Quân liếc mắt nhìn qua.
Nhưng người quá đông.
Chỉ thấy một biển đầu người đen kịt.
Hắn liền thu ánh mắt lại.
Đầu óc Liễu Văn Oanh trống rỗng.
Ngay cả lúc Tam gia giải tán mọi người nàng cũng chẳng biết.
Trong lòng nàng lúc này chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.
Những chuyện trèo cao bám víu.
Những mộng tưởng phú quý.
Tất cả đều không liên quan tới nàng.
Nàng chỉ muốn an phận thủ thường.
Chăm sóc tốt tiểu thiếu gia.
Lĩnh tiền công mỗi tháng.
Tích góp bạc nuôi con gái trưởng thành.
Những sóng gió tranh đấu trong phủ này.
Nàng không muốn dính líu dù chỉ một chút.
---
Trở về U Vũ Hiên trong trạng thái ngơ ngẩn.
Điền ma ma cũng theo vào, nhân cơ hội gõ đầu cảnh cáo ba người.
“Đã nhìn thấy rồi chứ?”
“Gia phong phủ Quốc Công ta trong sạch đoan chính.”
“Quốc Công gia và Quốc Công phu nhân làm gương cho hậu bối.”
“Ba vị công t.ử tới giờ trong phòng còn chưa có thông phòng hay thiếp thất.”
“Đó mới là phong phạm của gia tộc huân quý chân chính!”
“Nếu đã vào phủ, làm việc ở đây rồi...”
“Thì tốt nhất hãy dẹp hết những tâm tư không nên có đi.”
“Nếu ai còn nuôi lòng tham, học theo con tiện nhân kia...”
Bà ta dừng lại.
Ánh mắt sắc bén như d.a.o.
“Kết cục của nha hoàn kia chính là tấm gương trước mắt các ngươi!”
“Nghe rõ chưa?!”
Ba người Liễu Văn Oanh sợ hãi đáp:
“Dạ, bọn nô tỳ đã hiểu, ma ma.”
---
Sau chuyện ở tiền viện.
Việc trực ban của Liễu Văn Oanh vẫn phải tiếp tục.
Nàng ngồi trên ghế thêu bên cạnh giường tiểu thiếu gia.
Nhưng trong lòng hoàn toàn không bình tĩnh như vẻ ngoài.
Cảnh tượng m.á.u me vừa rồi vẫn không ngừng hiện lên trước mắt.
Nàng đến từ một thời đại hòa bình yên ổn.
Đã bao giờ tận mắt chứng kiến sự tàn nhẫn coi mạng người như cỏ rác thế này đâu?
Dù luôn tự nhủ chỉ cần an phận làm việc là được.
Nhưng cú sốc khi trực diện với cái c.h.ế.t vẫn khiến nàng bất an không thôi.
Tiểu thiếu gia trên giường dường như cảm nhận được cảm xúc của nàng.
Bé cựa quậy người.
Mếu môi rồi bật khóc.
Liễu Văn Oanh vội vàng thu lại tâm trạng.
Ép bản thân bình tĩnh.
Sau đó bế đứa trẻ lên cho b.ú.
Nhóc con tìm được nguồn sữa quen thuộc.
Lập tức dùng sức b.ú mút.
Nàng cúi đầu.
Toàn bộ sự chú ý đều đặt lên người đứa trẻ.
Vì thế không hề nhận ra.
Bên ngoài cửa sổ.
Có một ánh mắt đang lặng lẽ dừng trên người nàng.
Mãi đến khi cho Diệp Nhi b.ú no.
Lại thuần thục vỗ ợ hơi.
Dỗ bé ngủ say rồi đặt trở lại giường.
Vừa xoay người.
Khóe mắt nàng bỗng nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng sau rèm từ lúc nào.
Liễu Văn Oanh giật nảy mình.
Đúng lúc người kia cũng vén rèm bước vào.
Nhìn rõ là ai.
Nàng lập tức khuỵu gối hành lễ.
“Đại... Đại gia.”
Ngoài cửa chẳng phải có nha hoàn canh đêm sao?
Đại gia đi vào mà sao không hề có một tiếng động nào?
Bùi Định Huyền bước tới.
“Diệp Nhi ngủ rồi?”
“Bẩm Đại gia, tiểu thiếu gia vừa b.ú no và mới ngủ.”
Bùi Định Huyền khẽ gật đầu.
Nhiều năm làm việc ở Hình bộ đã rèn luyện cho hắn năng lực quan sát sắc bén.
Chỉ cần nhìn một cái.
Hắn đã nhận ra sự bất an trong lòng nàng.
“Nếu trong phủ thiếu thứ gì.”
“Hoặc ngươi có yêu cầu gì.”
“Cứ việc bảo hạ nhân chuẩn bị.”
Giọng nói vẫn nhàn nhạt.
Tựa như lời dặn dò theo thông lệ.
Dừng một chút.
Hắn lại bổ sung:
“Nhũ mẫu phải giữ trạng thái ổn định.”
“Như vậy mới chăm sóc tốt cho đứa trẻ được.”
Không ngờ vị Đại gia này lại là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.
“Đại gia yên tâm.”
“Nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc tiểu thiếu gia thật tốt.”
Bùi Định Huyền chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Không nói thêm gì nữa.
Rồi giống như lúc đến.
Lặng lẽ rời đi.
Đợi xác nhận hắn đã đi xa.
Liễu Văn Oanh mới nhẹ nhàng thở ra.
Vị Đại gia phủ Quốc Công này...
Khí thế thật sự quá mạnh.
Mỗi lần đối diện.
Nàng đều không tự chủ được mà căng thẳng.
Thế nhưng.
Theo số lần Bùi Định Huyền ghé thăm con trai vào ban đêm ngày càng nhiều.
Liễu Văn Oanh cũng dần nhận ra một quy luật.
Đại gia vô cùng bận rộn.
Thường phải tới đêm khuya tĩnh lặng mới trở về phủ.
Nhưng hắn cực kỳ yêu thương con trai.
Bất kể về muộn đến đâu.
Việc đầu tiên sau khi hồi phủ.
Luôn là tới Đinh Lan Viện nhìn đứa con đang ngủ say.
Có thể nhớ thương con trai như vậy.
Hẳn tình cảm giữa hắn và Đại phu nhân cũng vô cùng sâu đậm nhỉ?
