Bị Ép Liên Hôn Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Chương 5
Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:01
Tần Mục đột nhiên ngửa đầu cười lớn, làm tôi sợ đến mức suýt chút nữa thì không giữ vững tay lái.
"À thì... cái câu tôi vừa hỏi cô lúc nãy ấy, thật ra cũng không tuyệt đối đâu, chưa đến mức nghiêm trọng phải chia tay đâu nha."
?
Cái trò gì đây?
"Người yêu qua mạng của cô tự dưng có một ngày đi ngủ sớm chưa chắc đã là lén lút có người khác đâu, vẫn còn một khả năng nữa."
Tia hy vọng trong lòng tôi lập tức được thắp sáng trở lại:
"Còn khả năng nào nữa?"
Tần Mục thu lại nụ cười, đột nhiên trở nên nghiêm túc:
"Lúc đó bạn trai cô nói thế nào với cô?"
Tôi nhớ lại: "Anh ấy bảo là bị trượt chân ngã một cú, xong rồi bảo buồn ngủ."
"Đúng rồi đấy!"
Anh ta bật ngồi thẳng dậy, mắt trợn tròn xoe:
"Chẳng phải cậu ấy bảo bị ngã sao? Chắc là ngã khá nặng đấy, sợ cô lo lắng, với lại trên người bầm dập tím tái một mảng nên ngại không muốn cho cô xem thôi."
"Dù sao thì đàn ông vẫn coi trọng sĩ diện lắm."
Nhìn dáng vẻ vô cùng quả quyết của anh ta, tôi nửa tin nửa nghi: "Thật chứ?"
Tần Mục gật đầu cái rụp: "Dĩ nhiên rồi! Nếu là tôi thì tôi cũng chẳng đời nào để bạn gái phải lo lắng giữa đêm hôm thế đâu."
Tôi trầm ngâm.
Nghe chừng cũng có lý phết đấy chứ.
Đúng là tôi không nên dễ dàng nghi ngờ bạn trai mình như thế.
Dù sao thì cũng đã yêu qua mạng gần hai năm trời rồi, sự tin tưởng cơ bản giữa hai người yêu nhau vẫn cần phải có chứ.
"Tần Mục, cảm ơn anh nhé."
Trong lòng tôi thấy dễ chịu hơn hẳn, nỗi thương nhớ dành cho anh người yêu lại bắt đầu bùng cháy dữ dội.
Nhìn sang Tần Mục đang ngồi bên cạnh, tự nhiên tôi lại tràn đầy năng lượng:
"Tần Mục! Vì mục tiêu hai đứa mình đều có thể thuận lợi đi gặp mặt người yêu qua mạng, chúng ta phải mau ch.óng hủy bỏ cái hôn ước này mới được! Việc cấp bách nhất bây giờ là phải xách cổ ông anh tôi với bà chị anh về đây!"
Cái ông anh rể hờ tồi tệ lại còn giả vờ làm anh ruột tôi nữa chứ.
Làm gì có kiểu bán đứng em gái trắng trợn như thế không cơ chứ!
Tôi càng nói càng hăng m.á.u.
Thế nhưng người bên cạnh lại bất thường im lặng không thốt ra lời nào.
Tôi thấy làm lạ: "Sao anh không nói gì thế?"
Tần Mục chậm rãi nhắm mắt lại, xoay đầu sang hướng tôi không nhìn thấy được:
"Tôi hơi buồn ngủ rồi."
…
Xử lý xong xuôi chuyện của Tần Mục thì cũng đã bốn giờ sáng.
Tôi lao đầu vào chăn ngủ thiếp đi.
Lúc mở mắt ra lần nữa thì đã đến giữa trưa.
Bên ngoài cửa phòng vang lên tiếng động:
"Khương Đàn, em tỉnh chưa? Tôi có nấu cơm trưa này, em có muốn ăn một ít rồi ngủ tiếp không?"
Là giọng của Tần Mục.
Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.
Tôi sửa sang quần áo chỉnh tề rồi ra ngồi trước bàn ăn.
Nghía qua một bàn đồ ăn đủ loại xanh đỏ tím vàng, mắt tôi trợn ngược lên:
"Anh mà cũng biết nấu ăn cơ á?"
Mà sao tôi nhìn chả nhận ra đây là món gì thế này?
Tần Mục cởi tạp dề ra, múc một bát canh đầy ân cần đẩy đến tận tay tôi, trên mặt treo nụ cười nịnh hót:
"Tôi mới học theo clip hướng dẫn trên mạng đấy. Cảm ơn em đêm qua đã giúp tôi nhé, không thì chắc tôi chẳng còn sống để nhìn thấy ánh mặt trời hôm nay nữa rồi."
Bộ anh ta bị ngã hỏng não thật rồi à?
Khách khí đến mức làm người ta có cảm giác như bị ma nhập vậy.
Ngoại trừ cái vụ cứu anh ta đêm qua ra, thì bình thường tôi với anh ta vốn dĩ chẳng ưa gì nhau.
Nếu không phải vì hai gia tộc qua lại thường xuyên, thì cả nửa năm trời tôi cũng chẳng buồn thốt với anh ta nửa lời.
Dù có vì chuyện đêm qua đi chăng nữa thì anh ta cũng đâu đến mức quay ngoắt một trăm tám mươi độ thế này.
Không được rồi.
Tôi phải đi mua ít gạo nếp về trừ tà mới yên tâm được.
Ngủ lâu quá nên bụng cũng kiến bò xót ruột.
Tôi múc một tìa canh cho vào miệng.
Mặn chát!
Nhìn ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của anh ta, tôi đành gượng gạo nuốt xuống, khóe miệng giật giật: "Cũng... tạm được."
Ngay lập tức, một gắp thức ăn bự chảng được gắp gọn lỏn vào bát tôi:
"Ngon thì ăn nhiều vào! Cả bàn này tôi nấu cho một mình em ăn đấy!"
"..."
Tôi thật sự là cảm ơn anh ta nhiều lắm cơ.
Thừa lúc anh ta lại lúi húi đi vào bếp lấy thêm món, tôi tiện tay viện đại một lý do rồi vội vã chui tọt về phòng.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của anh người yêu.
[Bé cưng đang làm gì thế dạ?]
Tôi ừng ực ngụm nước lớn, mãi cho đến khi trôi hết cái vị mặn chát khó ngửi trong cổ họng mới bấm vào khung chat:
[Em mới ăn cơm xong. Bé ơi, tối qua sau khi anh ngủ thì em có giúp một người.]
Tôi hơi phân vân không biết có nên nói rõ danh tính người này ra không.
Tôi lại nhớ tới mấy lời tự trấn an bản thân đêm qua.
Đã là người yêu của nhau thì phải trao cho nhau thêm chút tin tưởng.
Thế là tôi vẫn quyết định thú thật:
[Là cái thằng cha em kể với anh ấy, cái người mà cứ tưởng em thích hắn ta á. Hôm qua em có giúp hắn một việc, hôm nay tự dưng hắn lại xuống bếp nấu cơm cho em ăn này.]
