Bị Ép Liên Hôn Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung - Chương 6
Cập nhật lúc: 09/08/2026 12:01
Bên kia lập tức hồi đáp:
[Thế thì người ta biết ơn mới báo đáp còn gì, nghe em kể có vẻ cũng đâu đến mức đáng ghét lắm nhỉ?]
Tôi sốt ruột đến phát điên.
Sao lại đi nói giúp người ngoài thế không biết!
Ngón tay tôi suýt thì gõ ra lửa trên bàn phím:
[Báo đáp cái nỗi gì! Cơm thì sống nhăn, canh thì mặn chát nuốt không nổi, thức ăn thì nhìn chả ra nguyên liệu gì luôn. Trời đất ơi, cái này là lấy oán báo ân thì có!]
Cái tên Tần Mục c.h.ế.t dốt.
Lúc nào cũng kiếm chuyện khiêu khích tôi.
Nếu không phải nể tình anh ta đang là bệnh nhân, sợ anh ta kích động lại ngã ra đấy lăn đùng sùi bọt oán, thì tôi đã chẳng dễ nói chuyện như bây giờ đâu.
Đợi thật lâu.
Đầu dây bên kia vẫn không có tin nhắn hồi âm.
Tôi lại gửi thêm một tin nữa:
[Bé cưng ơi?]
[Hắn làm em thấy đáng ghét đến thế cơ à?]
Cái câu nói gì mà chẳng đầu chẳng đuôi vậy?
Tôi ngẫm nghĩ một hồi, rồi vẫn nghiêm túc gõ đáp lại:
[Cũng không tới mức ghét cay ghét đắng, nhưng chắc chắn là chẳng ưa nổi rồi.]
Xoảng——
Tiếng vật nặng rơi sầm xuống đất vang lên từ ngoài cửa.
Trong lòng tôi chợt dấy lên cảm giác chẳng lành.
Ngay khoảnh khắc tôi mở cửa ra.
Tần Mục đang run rẩy cả người, chậm rãi lồm cồm bò từ dưới đất đứng dậy.
"Anh có sao không đấy? Có cần đi bệnh viện không?"
Anh ta cuống quít quay mặt đi nơi khác, nhưng vệt đỏ bừng nơi viền mắt vẫn bị tôi tóm gọn.
Tầm mắt tôi hạ thấp xuống.
Rơi trên chiếc điện thoại đang sáng màn hình dưới đất, mấy dòng tin nhắn nổi rõ lên trên.
Tần Mục bấm tắt màn hình rất nhanh.
Tôi chỉ kịp nhìn thoáng qua mấy chữ đại loại như "đáng ghét", "chẳng ưa".
Cứ như là...
Vừa cãi nhau với bạn gái xong vậy.
Tôi mím c.h.ặ.t môi lại.
Xem ra không phải đau đớn về thể xác rồi.
Là tổn thương tâm hồn.
Lần đầu tiên tôi thấy hơi tội nghiệp cho anh ta.
Tin nhắn gửi cho anh người yêu cũng chẳng thấy hồi âm.
Và tôi cũng thấy hơi tội nghiệp cho chính mình nữa.
…
Cơn giận dành cho ông anh trai.
Cùng sự thương hại dành cho chính mình và Tần Mục.
Mấy luồng cảm xúc đan xen vào nhau khiến tôi nghẹn ngào đến mức không thở nổi.
Nếu không phải tại ông anh tôi đào hôn thì tôi với Tần Mục đã sớm đi gặp mặt người yêu qua mạng của mỗi đứa rồi.
Nhìn dòng tin nhắn mãi chẳng thấy trả lời trên màn hình.
Tôi không nhịn được mà bấm số gọi qua.
Đầu dây bên kia cũng chẳng có người bắt máy.
Mấy ngày sau đó, tin nhắn của anh người yêu gửi tới cũng lúc có lúc không, thái độ hời hợt rõ rệt.
Cứ như biến thành một con người khác vậy.
Trong lòng tôi vô cớ thấy hoảng loạn.
Nửa đêm tôi ngồi bó gối ở phòng khách uống rượu, phía sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Tôi ngoái đầu lại, đụng ngay ánh mắt tròn xoe của Tần Mục cũng đang xách chai rượu.
Tôi nhích người dịch sang một bên nhường chỗ.
Anh ta không hé răng nửa lời, bước tới rồi thả tạch một cái ngồi phịch xuống tấm t.h.ả.m ngay bên cạnh tôi.
Không khí chìm vào khoảng lặng ngắt.
"Khương Đàn, tôi đáng ghét lắm sao?"
Tần Mục đột nhiên lên tiếng.
Thôi xong.
Chẳng lẽ mấy lời tôi nói xấu sau lưng anh ta trước đây bị anh ta nghe thấy rồi?
"Bạn gái tôi bảo tôi rất đáng ghét."
Tôi thắc mắc: "Chẳng phải hai người yêu nhau hơn hai năm rồi sao? Sao tự nhiên cô ấy lại thấy anh đáng ghét chứ?"
Tần Mục gục đầu xuống, đáy mắt sóng sánh ánh nước:
"Thái độ của tôi đối với cô ấy không được tốt lắm, với lại hồi trước tôi toàn thích trêu chọc cô ấy, hồi nhỏ còn lén vẽ con rùa lên mặt cô ấy nữa."
Ơ kìa?
Sao càng nghe lại càng thấy hư hư ảo ảo thế nhỉ?
"Hai người yêu qua mạng cơ mà? Sao anh nói nghe như quen biết ngoài đời thật thế?"
"Thật ra tôi đã biết cô ấy là ai rồi, chỉ là cô ấy vẫn chưa biết tôi là ai thôi."
Hiểu rồi.
Là yêu qua mạng nhưng lại va phải người quen cũ.
Mạng internet bao la là thế mà xác suất này cũng đụng phải, không là duyên nợ thì còn là gì nữa?
Tôi vừa định lên tiếng an ủi anh ta mấy câu.
Thì Tần Mục đã khóc thành cái ấm nước sôi, chìm đắm trong đau khổ không thể thoát nổi.
"Tôi thật sự biết sai rồi."
"Hồi nhỏ tôi không nên vẽ con rùa lên mặt cô ấy."
"Tôi cũng không nên suốt ngày cãi đài với cô ấy."
"Thật ra... tôi còn từng thả gián vào tách trà của anh trai cô ấy nữa, chắc anh vợ cũng chẳng thèm tha thứ cho tôi đâu huhuhu!"
Cái tên Tần Mục này ngoài việc mặt mũi trông cũng được ra, thì phẩm chất cực kỳ kém, đạo đức gần như bằng không, tính tình lại còn hợm hĩnh.
Đúng thật là chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Mấy lời an ủi ngập ngừng chực thốt ra lại nghẹn ắng ngay cổ họng.
Tần Mục ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi: "Nếu người yêu qua mạng của em từng làm mấy trò này với em trước đây, em có chia tay với cậu ta không?"
"... Nhưng trước đây tôi đâu có quen anh ấy đâu."
"Nếu như có thì sao?" Anh ta dồn dập truy hỏi.
Ánh mắt của anh ta khiến tôi cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ.
"Tôi... tôi không biết nữa."
Ánh mắt Tần Mục chậm rãi tối sầm lại, anh ta đứng dậy, quay lưng đi, giọng nói khàn đặc đến mức không ra hơi:
"Tôi về phòng trước đây."
