Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 216: Vun Đắp Hôn Nhân
Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:03
Kiều Y mặc dù rất muốn tạo dựng được chút thành tích trong công việc. Nhưng cô tuyệt đối không có gan làm trái ý Cố Sách trong chuyện này. Dù cho bản thân cô chẳng có mảy may tình ý gì với thằng nhóc đó. Cũng sẽ không bao giờ cho cậu ta nửa cơ hội để tiếp cận mình. Cô vốn dĩ còn hy vọng Lãnh Tâm Dao sẽ âm thầm ký hợp đồng với người ta. Chơi bài tiền trảm hậu tấu cơ. Bây giờ thì hay rồi. Lãnh Tâm Dao lại trực tiếp đẩy cô ra làm bia đỡ đạn. Cô tỏ vẻ khó xử:
“Tâm Dao à. Chuyện nghệ sĩ xưa nay vẫn luôn do cô phụ trách mà. Tôi thì mù tịt chẳng biết cái gì cả. Làm sao mà dám vác mặt đi đàm phán lung tung được chứ.”
Lãnh Tâm Dao:
“Không cần cô phải đàm phán gì đâu. Cô chỉ cần nói với cậu ta một tiếng. Bảo cậu ta gia nhập công ty chúng ta là được. Những việc còn lại cứ để tôi lo.”
Kiều Y lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi:
“Không được không được đâu. Tôi với cậu ta có thân thiết gì đâu. Tôi không nhúng tay vào chuyện này đâu. Nếu cô thực sự muốn ký hợp đồng với cậu ta. Thì cô tự mình nghĩ cách khác đi nhé.”
Lãnh Tâm Dao cảm thấy khó hiểu vô cùng. Một người thì chỉ đích danh yêu cầu cô ra mặt. Một người lại dứt khoát chối từ không thương tiếc. Rốt cuộc giữa hai cái con người này, là có mối ân oán tình thù sâu xa gì đây? Nhưng nếu Kiều Y đã kiên quyết từ chối. Cô cũng không tiện ép buộc thêm nữa:
“Vậy cũng được. Để tôi tự suy nghĩ cách khác xem sao.”
Kiều Y cúp máy, thở hắt ra một hơi dài thườn thượt. Cô quay lại bàn làm việc, tiếp tục nghiên cứu đống tài liệu dang dở. Cố Sách không hề ngẩng đầu lên:
“Sao thế, gặp rắc rối gì à? Nói anh nghe thử xem.”
Kiều Y cố làm ra vẻ vô cùng thoải mái nhẹ nhõm. Lại còn kéo dài giọng nũng nịu:
“Làm gì có~”
Lúc này Cố Sách mới rời mắt khỏi màn hình máy tính:
“Thế sao trông mặt em ỉu xìu như cái bánh bao nhúng nước vậy.”
Kiều Y:
“Chỉ là chút chuyện vặt vãnh thôi mà, giải quyết được hết.”
Cố Sách trao cho cô một ánh mắt đầy khích lệ:
“Cứ từ từ mà làm, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Có chuyện gì thì vẫn luôn có anh đứng phía sau chống lưng cho em mà.”
"Vâng, em biết rồi.”
Điện thoại của Cố Sách bỗng reo vang. Kiều Y liếc mắt nhìn lướt qua ba chữ "Lãnh Tâm Dao”
nhấp nháy trên màn hình. Cô bỗng chốc toát mồ hôi hột lạnh toát cả sống lưng. Thực sự chỉ muốn lao tới giật ngay chiếc điện thoại của Cố Sách rồi vứt thẳng ra ngoài cửa sổ cho xong. Cô ngàn vạn lần không ngờ tới cái "cách khác”
mà Lãnh Tâm Dao nói. Lại chính là cái "cách”
này - trực tiếp gọi điện báo cáo xin ý kiến Cố Sách! "...Ừ, Quý Gia Minh? Nếu cô chán làm ở công ty này rồi. Thì cô cứ việc đi ký hợp đồng với cậu ta thử xem!”
Cố Sách cúp máy. Anh thong thả khoanh tay trước n.g.ự.c nhìn chằm chằm Kiều Y. Giống hệt như một con đại bàng đang rình mồi nhìn chằm chằm vào một con gà con vậy. Cố Sách tiện tay ném chiếc điện thoại lên mặt bàn:
“Kiều Y.”
Kiều Y cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt lấy lòng:
“Đang yên đang lành, tự dưng gọi cả họ lẫn tên người ta ra làm gì. Nghe dọa người quá đi mất.”
Cố Sách:
“Anh nghe nói, em định lén lút ký hợp đồng với Quý Gia Minh à?”
"Anh đừng có nghe Lãnh Tâm Dao nói hươu nói vượn! Làm gì có chuyện đó!”
"Vậy em nói thử xem, rốt cuộc là có chuyện gì.”
Kiều Y hiểu rõ đạo lý khoan hồng độ lượng khi thành khẩn khai báo:
“Là tự cô ấy muốn ký hợp đồng với cậu ta. Nên mới bảo em đứng ra liên lạc. Nhưng em đã dứt khoát từ chối thẳng thừng rồi.”
Cố Sách:
“Ồ, vậy làm sao cô ta lại biết đến Quý Gia Minh. Lại còn biết cách thông qua em để liên lạc với cậu ta nữa chứ?”
Ngày hôm đó Cố Sách đã tuyên bố vô cùng dõng dạc và nghiêm túc. Cấm tiệt Kiều Y không được phép ký hợp đồng với Chu Lâm. Cô vốn đinh ninh rằng Cố Sách rất ít khi quan tâm đến chuyện của "Phồn Tinh". Lãnh Tâm Dao cứ âm thầm ký hợp đồng là xong chuyện. Cho dù một ngày nào đó anh thực sự phát hiện ra sự tồn tại của Chu Lâm. Thì ván cũng đã đóng thuyền rồi. Hơn nữa thời gian trôi qua, mọi chuyện cũng sẽ mờ nhạt dần, cứ tìm cách lấp l.i.ế.m cho qua chuyện là được. Ai mà ngờ được lại kéo theo bao nhiêu rắc rối phiền toái thế này cơ chứ. Bây giờ cô thực sự cảm thấy hối hận xanh cả ruột rồi. "Thì là... cái cậu nhóc mà hôm nọ em kể với anh ấy. Cậu ta thực sự rất có tiềm năng. Nên em đã giới thiệu cho Tâm Dao...”
"Những lời anh dặn dò em đều bỏ ngoài tai hết rồi đúng không?”
Kiều Y mang vẻ mặt ngây thơ vô tội bắt đầu giở trò ăn vạ:
“Làm gì có! Anh bảo em đừng ký hợp đồng với cậu ta. Em đâu có ký đâu.”
Là Lãnh Tâm Dao muốn ký hợp đồng với cậu ta mà. Ánh mắt Cố Sách dán c.h.ặ.t lên người Kiều Y không rời. Nhìn đến mức khiến cô cảm thấy bất an và nổi hết cả da gà da vịt. "Em giở cái trò khôn lỏi này với anh, có thấy thú vị không?”
Giọng điệu của Cố Sách đầy sự kìm nén. Chẳng biết là sự tức giận hay nỗi bi thương đang lấn át nhiều hơn nữa. Kiều Y c.ắ.n môi:
“Em không có.”
Cô cứ ngỡ Cố Sách lại sắp sửa nổi trận lôi đình. Trong mắt anh. Cô không được phép có bất kỳ sự tiếp xúc nào với người khác giới. Cũng chính vì lý do này mà cô gần như đã cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Cảnh Thành. Đến cả chuyện mình kết hôn cũng chẳng thông báo cho anh ấy biết. Bây giờ cô có khả năng sẽ phải làm việc chung với một người khác giới từng có ý định theo đuổi mình. Anh đương nhiên lại càng không thể nào chấp nhận được. Cô đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và nghẹt thở trước tính chiếm hữu quá lớn của anh. Nào ngờ Cố Sách chỉ vươn tay ra ôm ngang eo cô. Vùi mặt vào lớp áo của cô rồi chậm rãi cọ xát. Giọng nói trầm thấp nghe vô cùng đáng thương:
“Vợ ơi, anh không thích em tiếp xúc với bọn họ. Em đừng tiếp xúc với bọn họ nữa có được không.”
Giống như thể anh đang phải chịu đựng một nỗi uất ức tày trời nào đó vậy. Kiều Y suýt chút nữa thì không phản ứng kịp. Đối diện với một Cố Sách ngoan ngoãn và khép nép cầu xin sự thương hại như thế này. Trái tim cô lập tức tan chảy thành vũng nước. Cô bất giác đưa tay lên vuốt ve đỉnh đầu anh:
“Em với bọn họ thực sự không có gì cả. Anh phải tin em chứ. Em chỉ muốn tạo dựng được chút thành tựu cho riêng mình thôi.”
Cô nâng vai Cố Sách lên, ép anh phải nhìn thẳng vào mắt mình:
“Em vừa mới vào công ty đã chễm chệ ngồi lên vị trí quản lý cấp cao rồi. Có rất nhiều người không phục em. Em không muốn mọi người nhìn em và luôn gắn mác 'Cố phu nhân' cho em mãi. Em không muốn cứ phải sống mãi dưới sự bao bọc che chở của anh. Nếu không thì em cũng chẳng cần phải đến 'Phồn Tinh' làm gì. Em chỉ muốn làm được một vài việc thiết thực. Để chứng minh cho mọi người thấy em có nỗ lực, có năng lực thực sự. Anh là người thân thiết nhất với em. Anh mới là người phải ủng hộ em nhiều nhất mới đúng.”
Cố Sách lắc đầu:
“Cái thằng nhóc họ Quý đó tuyệt đối không được. Cậu ta vốn dĩ đã rắp tâm bất lương với em từ lâu rồi.”
Mặc dù Kiều Y cảm thấy Quý Gia Minh chưa chắc đã thực sự thích cô. Chẳng qua chỉ là muốn trêu chọc đùa giỡn cô cho vui thôi. Nhưng cái thằng nhóc đó dai như đỉa đói là sự thật. Cho dù Cố Sách không nói. Cô cũng chẳng có ý định rước Quý Gia Minh vào công ty làm gì. Kiều Y:
“Em xin thề, em tuyệt đối sẽ không ký hợp đồng với cậu ta. Sau này nếu có tình cờ gặp cậu ta em cũng sẽ tránh xa ngàn dặm. Nhưng mà...”
Cố Sách vui sướng đến mức chu mỏ lên:
“Nhưng mà cái gì?”
"Em không có lý do gì để từ chối giao tiếp với tất cả những người khác giới cả. Đó là những mối quan hệ xã giao bình thường của em. Bất kể là nam hay nữ, anh cũng không có quyền can thiệp.”
Cố Sách có chút chần chừ. Anh biết Kiều Y chắc chắn là một người phụ nữ luôn biết giữ mình trong sạch. Nhưng anh thực sự không thể nào chịu đựng nổi việc lúc cô nằm ngoài tầm mắt của anh. Bên cạnh cô lại có sự xuất hiện của những gã đàn ông khác. Kiều Y:
“Em cũng chưa từng can thiệp vào các mối quan hệ xã giao tiếp khách của anh bao giờ. Hai người ở bên nhau thì phải biết tôn trọng lẫn nhau. Phải chừa lại cho nhau một không gian riêng tư vừa đủ.”
Chừa lại cho nhau một không gian riêng tư vừa đủ sao? Cố Sách không cho rằng đó là sự tôn trọng đối phương. Mà anh cho rằng đó là biểu hiện của việc yêu chưa đủ sâu đậm. Vì yêu chưa đủ sâu đậm, nên mới chừa lại cho em một không gian riêng tư vừa đủ. Để mặc em muốn bay lượn phương trời nào thì bay. Tình yêu của anh, chính là sự ràng buộc và trói buộc. Nhưng khi đứng trước Kiều Y. Tình yêu của anh lại mang thêm một phần thỏa hiệp. Tuy cả hai người đều là đi bước nữa. Nhưng những cảm ngộ và thấu hiểu về hôn nhân của Kiều Y sâu sắc hơn Cố Sách rất nhiều. Cuộc hôn nhân trước đây của Cố Sách giống hệt như một đoạn mã lập trình đã được viết sẵn. Anh chẳng cần phải rót vào đó bất kỳ thứ tình cảm nào mà nó vẫn có thể vận hành một cách trơn tru hoàn hảo. Nhưng cuộc hôn nhân của Kiều Y thì lại hoàn toàn khác. Cô là người luôn khao khát muốn dùng cả trái tim để vun đắp và xây dựng nó. Chính vì vậy, sau những đổ vỡ, cô mới phải tốn quá nhiều thời gian và tâm sức để tự chữa lành vết thương cho chính mình. Trong mối quan hệ giữa cô và Cố Sách. Cô nhìn nhận vấn đề thấu đáo và sáng suốt hơn anh rất nhiều. Cô muốn cùng Cố Sách nắm tay nhau đi hết chặng đường dài một cách êm đềm tốt đẹp. Cô sẵn sàng thỏa hiệp một cách có chừng mực. Nhưng đồng thời cô cũng sẽ từ từ uốn nắn và dẫn dắt anh. Nỗ lực để làm cho mối quan hệ của cả hai ngày càng trở nên bền c.h.ặ.t và vững vàng hơn. Lãnh Tâm Dao vẫn chưa chịu từ bỏ ý định. Cô đã dày công chuẩn bị một bản kế hoạch vô cùng chi tiết và bài bản nhằm lăng xê cho Quý Gia Minh nổi tiếng. Viết kín mít mấy trang giấy A4. Cố Sách lúc nhìn thấy ba chữ "Quý Gia Minh”
đập vào mắt. Không do dự lấy nửa giây, anh lập tức kéo thẳng email đó tống vào thùng rác. Khiến Lãnh Tâm Dao tức giận đến mức chỉ muốn viết ngay đơn từ chức ném vào mặt anh. Kiều Y đành phải dùng cách nói bóng nói gió để ra hiệu cho Lãnh Tâm Dao đừng bao giờ nhắc đến cái tên Quý Gia Minh nữa. Lãnh Tâm Dao nhìn cái dáng vẻ ấp úng muốn nói lại thôi của cô. Cuối cùng cũng lờ mờ suy luận ra được mối quan hệ nhập nhằng giữa ba người bọn họ. Cô buông một tiếng thở dài não nề rồi đành phải chấp nhận bỏ cuộc. Không thể thu phục được Quý Gia Minh về trướng của mình. Điều này khiến cô ôm cục tức trong lòng một thời gian rất dài. Mỗi lần nhìn thấy Cố Sách là cô lại bày ra cái bộ mặt cau có khó chịu, chẳng thèm đếm xỉa đến.
