Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 217: Chàng Trai Trẻ Tràn Đầy Sức Sống
Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:03
Giang Ngư cứ tưởng Chu Lâm theo đuổi mình chỉ là một phút bốc đồng xốc nổi. Nhưng sau cái đêm hôm đó, ngày nào cô cũng nhận được tin nhắn hỏi han và những lời mời đi chơi từ cậu ta. Những lúc tâm trạng tốt, cô sẽ chọn lọc vài tin nhắn để trả lời lại. Trong mắt cô, Chu Lâm chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch. Căn bản không thể nào là hình mẫu lý tưởng của cô được. Cô đã từng từ chối một cách vô cùng dứt khoát. Thế nhưng ngày hôm trước cậu ta vừa mới trưng ra cái bộ mặt tủi thân ấm ức ngoan ngoãn thốt lên một câu "Em biết rồi". Ngày hôm sau những tin nhắn và cuộc gọi của cậu ta lại xuất hiện đều đặn y như lời hẹn. Giống hệt như một kẻ mắc bệnh mất trí nhớ vậy. Nếu Giang Ngư lại tiếp tục buông lời cự tuyệt. Cậu ta sẽ lại giở bài: Lẽ nào đến làm bạn bè bình thường cũng không được hay sao? Điều này khiến Giang Ngư thực sự hết cách trị cậu ta. Thỉnh thoảng những lúc làm việc mệt mỏi căng thẳng. Giang Ngư cũng cảm thấy vui vẻ khi được trò chuyện dăm ba câu với cậu ta. Chu Lâm mang đến cho cô cảm giác về sự nhiệt huyết và sức sống tràn trề của tuổi trẻ. Hôm nay sau khi tan làm về nhà. Cô vừa mới đặt mớ rau củ lên bàn bếp. Thì cuộc gọi video của Chu Lâm đã reo vang. Lý do Giang Ngư dung túng cho việc Chu Lâm xuất hiện với tần suất dày đặc trong thế giới mạng của mình. Một phần là do cậu ta tuy luôn tỏ ra bám dính lấy cô. Nhưng lại nắm giữ chừng mực vô cùng tốt. Không hề khiến Giang Ngư cảm thấy bị quấy rối hay phiền phức. Từ trước đến nay bọn họ chưa từng gọi video cho nhau bao giờ. Đây là lần đầu tiên. Giang Ngư hơi chần chừ một chút, nhưng cuối cùng vẫn bấm nút nghe. Chàng trai trẻ trong video đang ngồi chễm chệ trên một chiếc mô tô phân khối lớn. Một tay ôm chiếc mũ bảo hiểm, tay kia giơ cao điện thoại. Phía sau lưng cậu ta là con đường nhựa trải dài tít tắp và một vùng biển xanh thẳm mênh m.ô.n.g bát ngát. Khung cảnh đó khiến tâm trạng Giang Ngư bỗng chốc trở nên vô cùng khoáng đạt thư thái. Hình ảnh này quả thực khác xa hoàn toàn với ấn tượng về một chàng trai ngoan ngoãn ngọt ngào mà cậu ta đã để lại cho Giang Ngư vào cái đêm hôm đó. Giọng nói của cậu ta vẫn mang cái vẻ ngọt lịm nũng nịu y như cũ:
“Chị gái, chị nhìn xem em đang ở đâu này!”
Nụ cười rạng rỡ như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Đủ sức khiến cho bất kỳ ai cũng phải chìm đắm mê mẩn. Giang Ngư khẽ cười khổ một tiếng. Nếu như mình trẻ lại mười tuổi, chắc chắn mình cũng sẽ si mê mệt mỏi một chàng trai như thế này mất thôi. Giang Ngư tựa lưng vào bàn bếp, tâm trạng vô cùng thoải mái và tự nhiên:
“Đồ không có phép tắc, gọi bằng dì đi.”
Chàng trai trẻ trề môi hờn dỗi:
“Em chưa gọi chị là 'Bảo bối' đã là nương tay lắm rồi đấy. Chị lại còn không cho em gọi chị là chị gái nữa!”
Giang Ngư bật cười. Cô đã quá quen thuộc với những từ ngữ mang đậm tính ái muội thỉnh thoảng lại tuôn ra từ miệng Chu Lâm rồi. "Cậu đang ở đâu thế, cảnh đẹp quá.”
Chu Lâm giơ điện thoại lên xoay vòng vòng mấy vòng:
“Đẹp đúng không, quê em đấy. Hôm nào em dẫn chị đi cùng nhé!”
Giang Ngư cười "khúc khích", không tỏ thái độ đồng tình cũng chẳng phản đối. Với mối quan hệ hiện tại của hai người. Cô đâu có gan tùy tiện nhận lời về quê cùng cậu ta cơ chứ. Chu Lâm:
“Chị gái, khi nào thì chị được nghỉ? Hai hôm nữa em về lại rồi. Em chở chị đi đua xe nhé.”
Giang Ngư lắc đầu xua tay:
“Đấy là trò chơi của đám thanh niên trẻ tuổi các cậu. Chị không chơi được mấy cái trò cảm giác mạnh này đâu. Tim chị chịu không nổi.”
Chu Lâm nhíu mày không vui:
“Chị gái à, chị cũng đâu cần phải vì muốn từ chối em mà cứ mở miệng ra là chê mình già như thế chứ. Cho dù có ba mươi năm nữa trôi qua đi chăng nữa. Chị vẫn dư sức hạ gục một loạt nam thần. Mãi mãi tỏa sáng với sức hút vô hạn của mình!”
Chu Lâm luôn mang đến cho Giang Ngư một loại cảm giác vô cùng đặc biệt. Khiến cô cảm thấy bản thân mình dường như sẽ mãi mãi trẻ trung. Mãi mãi tràn đầy sức sống thanh xuân phơi phới. Chu Lâm quan sát cảnh vật phía sau lưng Giang Ngư, cất tiếng hỏi:
“Chị gái, chị định tự nấu cơm đấy à?”
Giang Ngư chĩa ống kính camera về phía đống thức ăn cô vừa mới mua về:
“Đúng thế. Vừa mới về đến nhà xong. Chưa kịp làm gì thì đã nhận được điện thoại của cậu. Làm lỡ dở cả việc nấu nướng của chị rồi đây này.”
Chu Lâm:
“Nấu ăn là sở trường của em đấy. Hôm nào có dịp em nấu cho chị ăn thử nhé! À đúng rồi chị gái, chị vẫn còn nợ em một bữa cơm đấy nhé. Không định quỵt nợ luôn đấy chứ.”
Giang Ngư làm ra vẻ vô cùng nghiêm túc để kiếm cớ thoái thác:
“Chẳng phải là dạo này chị bận quá sao. Lúc nào rảnh nhất định chị sẽ mời cậu đàng hoàng. Hơn nữa bây giờ cậu cũng đâu có ở thành phố S đâu.”
Chu Lâm:
“Đợi lúc em về chị tự tay nấu cho em ăn nhé. Cứ coi như thế là hòa nhau!”
Giang Ngư cười cười đáp:
“Thành giao.”
Dù sao thì chuyện mình không có ở thành phố S Chu Lâm cũng đâu có biết. "Cúp máy nhé, chị phải đi nấu cơm đây. Đói thật sự rồi.”
Giang Ngư đưa tay xoa xoa bụng. Khuôn mặt Chu Lâm hiện rõ vẻ lưu luyến không nỡ rời xa:
“Dạ vâng, chị gái. Em nhớ chị quá đi mất. Đợi lúc em về hai chúng ta gặp nhau một lát được không chị?”
Giang Ngư tiếp tục giở bài lảng tránh:
“Để sau hẵng hay nhé. Dạo này chị bận lắm, ha ha.”
Cúp điện thoại của Chu Lâm xong. Giang Ngư cứ thẫn thờ chìm đắm trong cái cảm giác xao xuyến bồn chồn của tuổi trẻ đó rất lâu. Trong số nhân viên cấp dưới của cô có một cô bé sinh viên mới tốt nghiệp. Công ty của bạn trai cô bé đó cách chỗ làm của họ không xa lắm. Ngày nào cậu bạn trai cũng đứng đợi dưới sảnh công ty chờ cô bé tan làm. Sau đó hai người đèo nhau trên một chiếc xe đạp công cộng màu vàng trở về căn phòng trọ nhỏ bé. Bữa trưa của cô bé đó ngày nào cũng là đồ tự mang đi từ nhà. Thỉnh thoảng cô bé còn mang theo cả bánh quy hay bánh trứng nướng đến chia cho mọi người cùng ăn. Cô bé luôn khoe với vẻ mặt tự hào rằng đó là do đích thân bạn trai làm cho. Mỗi lần nhìn thấy cặp đôi đó. Giang Ngư luôn cảm thấy tuổi trẻ thật sự rất đỗi tươi đẹp. Nhưng lại xa vời vợi đến mức chẳng thể nào với tới được. Mười năm thanh xuân của cô. Đến cả rạp chiếu phim cũng chưa từng bước chân vào được mấy lần. Chứ đừng nói gì đến chuyện tay trong tay cùng bạn trai đi dạo phố, đi du lịch. Hay là cùng nhau vào bếp nấu một bữa cơm ấm cúng. Mười năm đẹp đẽ rực rỡ nhất của đời người con gái. Cô đã lãng phí trọn vẹn cho một người đàn ông vốn dĩ không hề yêu mình. Ngoài những đồng tiền lạnh lẽo và những vết thương rỉ m.á.u. Cô chẳng thu hoạch được bất kỳ thứ gì. Chu Lâm vẫn tiếp tục kiên trì liên lạc với cô, rủ cô đi chơi. Nhưng lần nào cũng bị cô tìm đủ mọi lý do để viện cớ từ chối. Trái tim cô đã sớm nguội lạnh c.h.ế.t lặng từ lâu rồi. Buổi trưa ngày hôm nay. Giang Ngư vừa mới từ phòng họp bước ra. Chu Lâm lại canh đúng thời gian gọi điện thoại tới cho cô. Cô vừa đi vừa lật giở xấp tài liệu trên tay. Đầu hơi nghiêng kẹp c.h.ặ.t chiếc điện thoại vào vai:
“Giữa trưa nắng nôi thế này, gọi điện thoại làm gì đấy?”
Chu Lâm:
“Rủ chị đi ăn cơm.”
Giang Ngư:
“Không đi được đâu.”
"Sao lại không đi được?”
Giang Ngư mang vẻ mặt vô cùng bình thản điềm nhiên như không có gì:
“Chị đi công tác rồi. Không có ở thành phố S.”
Chu Lâm:
“Chị đi công tác ở đâu? Ngô Châu sao?”
Cơ thể Giang Ngư khẽ run lên một cái. Cô khựng bước lại:
“Cậu...”
Giọng điệu của Chu Lâm ấm ức tủi thân vô cùng:
“Chị gái, em tin tưởng chị như vậy. Thế mà chị lại nhẫn tâm lừa gạt em suốt thời gian qua. Chị mau ra đây đi. Em đang đợi chị ở ngoài cổng công ty này. Hôm nay chị nhất định phải đi ăn trưa cùng với em!”
Giang Ngư:
“...”
Chu Lâm buông lời ra lệnh nhưng lại mang ngữ điệu làm nũng nài nỉ:
“Nhanh lên đi mà!”
Giang Ngư quay về văn phòng cất đống tài liệu. Sau đó đi thang máy xuống lầu. Vừa bước ra khỏi sảnh chính của công ty. Quả nhiên cô nhìn thấy Chu Lâm đang đội một chiếc mũ lưỡi trai. Dựa lưng vào thân xe, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t vào cửa ra vào của công ty. Vừa nhìn thấy bóng dáng Giang Ngư xuất hiện. Hai mắt cậu ta lập tức sáng rực lên. Cậu ta rảo bước tiến về phía Giang Ngư:
“Chị gái!”
Giang Ngư sợ thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Dù sao thì ở đây cũng có rất nhiều đồng nghiệp của cô qua lại. Nên cô cũng vội vã rảo bước nhanh hơn. Nhưng trong mắt Chu Lâm, hành động này lại đích thị là sự chạy tới đáp lại tình cảm của cả hai bên! Lúc hai người đến gần nhau. Khuôn mặt Chu Lâm ngập tràn sự vui sướng hân hoan. Cậu ta dang rộng hai tay ra, định ôm chầm lấy Giang Ngư. Ngay lập tức bị Giang Ngư thẳng thừng đưa tay ra cản lại. Không quên buông một lời cảnh cáo đanh thép:
“Chú ý giữ khoảng cách!”
Chu Lâm vô cùng bất mãn:
“Chị gái à, đã lâu lắm lắm rồi em không được gặp chị đấy. Em nhớ chị muốn c.h.ế.t đi được.”
Giang Ngư mang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
“Nếu cậu cứ tiếp tục ăn nói kiểu này. Thì chị quay lên lầu luôn đây. Những lời chị nói với cậu trước đây, cậu để ngoài tai hết rồi đúng không. Giữa hai chúng ta không bao giờ có chuyện đó đâu!”
Chu Lâm:
“Chẳng nhẽ làm bạn bè bình thường cũng không được phép nhớ nhung nhau hay sao. Làm gì có ai như chị chứ.”
Giang Ngư:
“Nếu cậu còn định chơi trò thả thính ái muội này với chị nữa. Thì chúng ta ngay cả bạn bè cũng đừng hòng làm.”
Chu Lâm bĩu môi hờn dỗi:
“Em không nói nữa là được chứ gì. Đi thôi, mời em đi ăn cơm đi! Em đói sắp c.h.ế.t lả đi rồi đây này.”
Giang Ngư cũng không từ chối nữa. Cô dẫn Chu Lâm đến nhà hàng mà mình vẫn thường hay lui tới vào bữa trưa. Chỉ cần Chu Lâm không thốt ra mấy lời ong bướm sến súa đó. Giang Ngư cảm thấy ở bên cạnh cậu ta quả thực rất nhẹ nhõm và thoải mái. Cả hai cũng không hề kén cá chọn canh trong khoản ăn uống. Cứ gọi bừa vài món ăn gia đình đơn giản. Mục đích chính vẫn là để trò chuyện tâm sự. Giang Ngư thắc mắc hỏi:
“Nói đi, sao tự dưng cậu lại đến đây? Làm sao cậu biết chị đang ở Ngô Châu?”
Chu Lâm bày ra cái vẻ mặt như chuẩn bị hạch sách hỏi tội:
“Chị còn dám nói nữa. Chị rõ ràng là đang làm việc ở bên này. Vậy mà nỡ lòng nào lừa gạt em.”
Giang Ngư tỏ vẻ ngây thơ vô tội:
“Chị lừa cậu hồi nào cơ chứ.”
"Đúng rồi, chị không lừa em. Nhưng chị cũng chẳng thèm nói cho em biết là chị không còn sống ở thành phố S nữa. À đúng rồi. Cái địa chỉ mà hôm nọ em đưa chị về ấy. Có phải là địa chỉ giả không. Ồ! Lúc đó chị đã định lừa em rồi có đúng không?!”
Giang Ngư không nhịn được mà bật cười:
“Thật sự là không có mà. Chị cũng mới được điều chuyển đến đây cách đây không lâu thôi.”
Chu Lâm:
“Nếu không phải nhờ chị Kiều Y lỡ miệng tiết lộ. Chắc bây giờ em vẫn còn đang lảng vảng đi lại dưới lầu nhà chị đấy chứ?”
Giang Ngư trêu chọc cậu ta:
“Lảng vảng dưới lầu nhà chị á? Cậu đừng nói cậu là kẻ bám đuôi biến thái đấy nhé. Bạn nhỏ à, hành động như vậy là vi phạm pháp luật đấy.”
Chu Lâm:
“Chị đừng có mà nói linh tinh. Chỉ là thỉnh thoảng đi ngang qua thì ngó nhìn thêm vài lần thôi.”
Giang Ngư:
“Kể nghe xem nào. Sao tự nhiên lại chạy đến tận đây. Đừng bảo là cậu lặn lội đến đây chỉ để theo đuổi chị đấy nhé.”
"Ở bên này có một sự kiện. Nên em tiện đường ghé qua thăm chị luôn.”
Chu Lâm nghiêng đầu nhìn Giang Ngư chằm chằm:
“Chị gái, cho em một cơ hội đi mà. Em thực sự rất thích chị đấy. Chị đừng cứ lôi vấn đề tuổi tác ra làm rào cản nữa được không. Đó căn bản không phải là vấn đề gì to tát cả.”
Giang Ngư trút ra một tiếng thở dài:
“Cậu xem cậu kìa. Lại bắt đầu rồi đấy.”
Chu Lâm:
“Khó khăn lắm em mới gặp được một cô gái khiến mình rung động thực sự. Em không muốn dễ dàng bỏ cuộc đâu.”
Giang Ngư cười nhẹ:
“Làm sao cậu dám chắc chắn rằng bản thân mình thực sự thích chị. Chứ không phải chỉ là một phút xốc nổi nhất thời. Hay là vì cảm giác mới mẻ tò mò? Bà cô già ở cái tuổi này rồi. Không có tâm trí đâu mà chơi đùa với cậu được.”
