Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 225: Ruột Thừa Không Còn Nữa

Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:06

Cũng may là không có giọng nói của Lục Lâm An. Cũng chẳng thấy bóng dáng của anh ta đâu. Xem ra tất cả chỉ là ảo giác của bản thân trong lúc đau đớn mê man mà thôi. "Phẫu thuật gì cơ?”

Cô chỉ nhớ lúc đó mình đau đớn đến mức muốn c.h.ế.t đi sống lại. Nằm co ro trên ghế sô pha đợi xe cấp cứu tới mà trong lòng không ngừng hối hận vì đã không chịu uống t.h.u.ố.c men đàng hoàng. Để cho căn bệnh dạ dày tái phát hành hạ khổ sở thế này. Chu Lâm vừa vỗ tay đen đét vừa cười hớn hở nói với cô:

“Chúc mừng chị nhé! Cái ruột thừa của chị đã đi tong rồi!”

Giang Ngư từ từ kéo tấm chăn lên trùm kín mít khuôn mặt mình. Cô thực sự không muốn thừa nhận là mình quen biết cái tên ngốc nghếch thiểu năng này đâu. Lâm Tri Ý nhìn cái bộ dạng tưng t.ửng nhảy nhót của Chu Lâm, cũng hùa theo nói đùa:

“Tiểu Giang à. Cậu bạn trai này của cô tính tình hài hước vui vẻ thật đấy.”

Nói xong ông lại quay sang dặn dò Chu Lâm:

“Nhưng mà Tiểu Chu này. Tiểu Giang vừa mới phẫu thuật xong, tuyệt đối không được cười mạnh đâu. Cậu làm gì thì cũng phải tém tém lại một chút. Đừng có chọc cho cô ấy cười tung cả vết mổ ra. Nếu không đến lúc đó cậu gánh hậu quả không nổi đâu đấy.”

Giang Ngư giật b.ắ.n mình, hất tung tấm chăn thò đầu ra ngoài:

“Tiểu Chu á?!”

Lâm Tri Ý từ lúc nào mà lại trở nên thân thiết với Chu Lâm đến cái mức độ này rồi?! Lại còn bạn trai nữa chứ? Rốt cuộc là trong lúc cô đang hôn mê bất tỉnh, hai cái con người này đã lôi cô ra bàn tán những cái gì rồi?! Lâm Tri Ý vỗ vỗ lên vai Chu Lâm. Cười nói hỉ hả:

“Tiểu Giang này. Có được cậu bạn trai vừa đẹp trai lại vừa hoạt bát lanh lợi thế này mà cô cứ giấu giấu diếm diếm mãi. Sao nào, sợ chúng tôi cướp mất của cô hay sao? Lần sau công ty có tổ chức liên hoan cho phép mang theo người nhà. Cô nhất định phải dẫn cậu ấy đi cùng đấy nhé. Tôi thấy nói chuyện với cậu ấy rất hợp gu đấy.”

Chu Lâm cũng nở một nụ cười rạng rỡ ch.ói lóa:

“Cháu cảm ơn Lâm tổng ạ. Lần sau có dịp nhất định cháu sẽ tham gia!”

Giang Ngư chẳng còn chút sức lực nào để mà đôi co giải thích với hai cái con người dở hơi này nữa. Cô đành nói:

“Đêm hôm khuya khoắt thế này rồi. Thực sự làm phiền mọi người quá, tôi ngại lắm. Mọi người mau về nhà nghỉ ngơi đi. Tôi ở đây không sao đâu.”

Lâm Tri Ý ngáp dài một cái:

“Tôi cũng phải về đây. Để Tiểu Chu ở lại chăm sóc cho cô. Vừa hay cô cũng đã tỉnh rồi. Tôi cũng phải nhanh ch.óng gọi điện báo lại tình hình cho Lục tổng một tiếng mới được.”

Đồng t.ử Giang Ngư bỗng chốc giãn to hết cỡ:

“Lục tổng á?! Báo lại cho anh ta cái gì?! Chẳng phải anh ta đã đi rồi sao?”

Lâm Tri Ý mang bộ mặt trách móc:

“Cô hồ đồ rồi à. Lục tổng vốn dĩ định về rồi. Nhưng thấy cô bất ngờ ngã bệnh, nên đã hoãn lại chuyến đi. Kết quả là bên tổng công ty hình như xảy ra chuyện gì đó gấp gáp lắm. Nên cậu ấy phải tức tốc bắt tàu về ngay trong đêm. Nhưng vì vẫn lo lắng không yên tâm về tình trạng của cô. Nên mới đặc biệt gọi điện thoại nhờ tôi đến đây túc trực chăm sóc đấy. Tiểu Giang này. Mặc dù bây giờ cô không còn làm việc trực tiếp dưới trướng của Lục tổng nữa. Nhưng người ta vẫn vô cùng quan tâm lo lắng cho cô đấy. Ngày mai lúc nào thấy trong người khỏe hơn một chút. Cô nhớ gọi điện thoại lại báo bình an cho cậu ấy một tiếng nhé.”

Giang Ngư chẳng buồn lên tiếng giải thích. Đành ậm ừ "vâng dạ”

cho qua chuyện:

“Thực sự làm phiền Lâm tổng quá. Ngài mau về nghỉ ngơi đi ạ. Tiểu Tịnh này, em ở lại một lát. Chị có chút việc cần nhờ em giúp.”

Lâm Tri Ý vẫy vẫy tay chào tạm biệt:

“Tôi về đây. Tiểu Giang à, chuyện công việc cứ gác lại từ từ hẵng hay. Bao giờ cơ thể bình phục hoàn toàn rồi thì hãy đến công ty đi làm nhé!”

Giang Ngư nói lời cảm ơn. Lâm Tri Ý lúc rời đi cứ bước được ba bước lại ngoái đầu nhìn lại một lần. Mãi mới chịu bước hẳn ra khỏi cửa phòng bệnh. Còn Chu Lâm thì vẫn cứ đứng đực ra một góc. Chẳng hề có nửa điểm rục rịch ý định muốn rời đi. Vì có mặt cô trợ lý Tiểu Tịnh ở đó. Nên Giang Ngư cũng không tiện cự cãi đôi co gì với Chu Lâm. Cô đành dặn dò Tiểu Tịnh, nhờ cô bé đi tìm thuê giúp một người hộ lý. Sau đó qua nhà lấy hộ cô chiếc laptop mang vào bệnh viện. Tiểu Tịnh ghi chép lại cẩn thận những lời dặn dò của sếp. Sau đó cũng xin phép rời đi. Bây giờ trong phòng bệnh chỉ còn lại mỗi Giang Ngư và Chu Lâm. Cậu ta ngồi chễm chệ ngay bên mép giường. Hai tay chống cằm, đôi mắt sáng rực rỡ cứ đăm đăm nhìn cô không chớp mắt. Giang Ngư trút một tiếng thở dài thườn thượt. Bắt đầu lên tiếng đuổi khách:

“Cậu cũng về đi. Lát nữa hộ lý đến là được rồi.”

Chu Lâm vẫn ngồi im bất động như tượng tạc:

“Sếp của chị dặn rồi. Bảo em phải ở lại chăm sóc cho chị.”

Giang Ngư:

“Cậu không cần phải nghe lời ông ấy đâu. Là do ông ấy hiểu lầm mối quan hệ giữa hai chúng ta thôi. Cậu về đi. Tôi muốn nghỉ ngơi rồi. Hôm nay thực sự rất cảm ơn cậu.”

Cô vẫn còn cảm thấy vô cùng thắc mắc. Nếu như Lâm Tri Ý là do Lục Lâm An gọi điện thông báo mới biết mà đến. Vậy thì, làm sao Lục Lâm An lại biết được chuyện cô phải nhập viện cấp cứu? Còn Chu Lâm, cậu ta làm cách nào mà lại xuất hiện ở đây? Cô nhớ mang máng lúc đó mình hình như có nói chuyện điện thoại với Chu Lâm. "Chuyện đó... là do tôi gọi điện thoại cho cậu à?”

Chu Lâm ngoan ngoãn gật đầu cái rụp. Giang Ngư cố gắng xâu chuỗi lại những mảnh ký ức vụn vặt trong lúc đau đớn mê man. Đoán chừng là do lúc đó cô cứ nắm khư khư chiếc điện thoại trong tay chờ xe cấp cứu đến. Số điện thoại của Chu Lâm lại nằm ngay trên cùng của danh sách cuộc gọi gần đây. Chắc là trong lúc vật vã đã vô tình ấn nhầm nút gọi cho cậu ta rồi. "Vậy... vậy cái người đó. Làm sao anh ta biết được chuyện tôi nhập viện?”

Chu Lâm mím c.h.ặ.t môi lại. Khuôn mặt tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc. Lắc đầu kiên quyết từ chối trả lời câu hỏi. Cậu ta còn lâu mới thèm nói cho Giang Ngư biết. Cái tên đàn ông tồi tệ ch.ó má đó nửa đêm nửa hôm còn chạy đến tận nhà tìm cô. Giang Ngư ra tối hậu thư:

“Nếu cậu không nói. Thì cậu mau đi về ngay lập tức.”

Chu Lâm bất mãn trề môi hờn dỗi:

“Anh ta đến tìm chị. Giữa đường vô tình đụng mặt nhau. Thế là anh ta cứ lẽo đẽo bám đuôi theo xe cấp cứu đến tận bệnh viện!”

Thì ra mọi chuyện là như vậy. Chỉ là đêm hôm khuya khoắt thế này. Anh ta đột nhiên tìm đến nhà cô làm cái gì cơ chứ? Giang Ngư biết Lục Lâm An vốn là một kẻ tham công tiếc việc cuồng nhiệt. Nên việc anh ta phải bắt chuyến tàu muộn chạy thâu đêm về xử lý công việc. Cũng là điều hết sức bình thường và dễ hiểu. Thật làm khó cho anh ta khi trong lúc dầu sôi lửa bỏng như thế mà vẫn còn nhớ đến việc nhờ người đến chăm sóc cho cô. "Hình như là vợ của anh ta phải nhập viện cấp cứu. Nên anh ta mới cuống cuồng chạy về đấy.”

Chu Lâm thong thả buông ra một câu hờ hững. Lúc nãy cậu ta tình cờ nghe được lão béo Lâm Tri Ý lải nhải. Bảo Lục tổng vì có công việc khẩn cấp đột xuất nên mới phải đi. Trong lòng cậu ta đã sớm nhổ nước bọt khinh bỉ cái gã họ Lục kia cả ngàn lần rồi. Giang Ngư sững người trong giây lát. Sau đó lập tức hiểu ra người mà Chu Lâm nhắc đến chính là Thịnh Thiên Di. Khuôn mặt Chu Lâm hiện rõ vẻ khinh miệt chê bai:

“Đến hôm nay tôi mới được tận mắt chứng kiến cái độ ghê tởm tột cùng của gã đàn ông đó. Bản thân mình thì đã yên bề gia thất có vợ con đàng hoàng rồi. Vậy mà vẫn còn mặt dày mày dạn bám riết lấy chị không buông. Nếu thực sự đối xử chân thành tốt với chị thì còn đỡ đi. Đằng này vừa mới nghe tin mụ vợ bên kia phải nhập viện một cái. Là lập tức vắt chân lên cổ chạy mất hút không thèm ngoảnh mặt nhìn lại chị lấy một lần. Chị thử đ.á.n.h giá xem, loại đàn ông như thế có phải là quá mức đốn mạt và tồi tệ hay không?”

Giang Ngư kéo góc chăn lên che bớt khuôn mặt. Cô hoàn toàn không muốn tiếp tục m.ổ x.ẻ hay bàn luận thêm bất kỳ điều gì liên quan đến Lục Lâm An nữa:

“Cậu về đi.”

Chu Lâm nhìn cái dáng vẻ thất thần ủ rũ của cô:

“Chị đừng bảo là chị vẫn còn vương vấn luyến tiếc anh ta đấy nhé. Chị không cần thiết phải vì một kẻ tồi tệ như vậy mà đau lòng rơi nước mắt đâu. Loại cặn bã đó không xứng đáng!”

Giang Ngư cười nhạt trong bụng. Bản chất con người của Lục Lâm An ra sao. Cô là người hiểu rõ hơn bất cứ ai trên đời này. Cần gì phải đợi đến lượt người ngoài lên tiếng dạy dỗ chỉ bảo? Bây giờ cô thực sự chẳng muốn nghe thêm bất kỳ một tin tức nào về anh ta nữa. Việc Lục Lâm An đêm hôm qua chủ động đến tận nhà tìm cô. Chứng tỏ anh ta vẫn chưa thực sự từ bỏ ý định dây dưa với cô. Cô tuyệt đối không muốn có thêm bất kỳ một sự dính líu dằng dai nào với anh ta nữa. Có lẽ cô nên nhân cơ hội xin nghỉ ốm nằm viện lần này. Chính thức đệ đơn từ chức. Và vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của Lục Lâm An. Việc Chu Lâm lao đến bên cạnh cô ngay trong khoảnh khắc đầu tiên cô ngã bệnh. Quả thực khiến cô vô cùng cảm động và biết ơn sâu sắc. Thế nhưng, lúc này cô cũng thực sự không còn đủ sức lực và tâm trí để ngồi nghe cậu ta lải nhải càu nhàu liên hồi bên tai nữa. Thấy không có cách nào đuổi Chu Lâm đi được. Giang Ngư cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà đối phó với cậu ta. Dù sao thì ca phẫu thuật cũng vừa mới kết thúc. Cơ thể cô quả thực đã rã rời kiệt sức rồi:

“Tôi muốn nghỉ ngơi một lát. Cậu muốn làm gì thì cứ tự nhiên nhé.”

Chu Lâm ân cần kéo lại góc chăn đắp cho cô cẩn thận. Giọng điệu bỗng chốc trở nên dịu dàng ấm áp đến lạ thường:

“Chị cứ yên tâm ngủ đi. Có em ở đây thức canh cho chị rồi.”

Sáng sớm ngày hôm sau. Lúc Giang Ngư tỉnh giấc. Cô phát hiện ra Chu Lâm vẫn còn túc trực ở đó. Đôi lông mày cô khẽ nhíu lại. Còn chưa kịp lên tiếng. Chu Lâm đã nhanh nhẹn đứng dậy rướn người tới:

“Chị tỉnh rồi à? Chắc là đói bụng lắm rồi đúng không. Ăn lót dạ chút gì đi đã nhé.”

Giang Ngư quả thực đang đói meo cả ruột. Hôm qua đi làm về chưa kịp bỏ bụng một hột cơm nào. Lại còn bị cơn đau hành hạ quằn quại suốt cả một đêm dài đằng đẵng. Vừa nghe thấy chữ "Ăn". Cô không nhịn được mà nuốt nước bọt cái ực. Chiếc bụng đói cũng vô cùng phối hợp mà phát ra tiếng kêu "ọt ọt”

réo rắt. Khiến cô có muốn từ chối cũng chẳng thể nào mở miệng ra được. Chu Lâm chậm rãi thao tác điều chỉnh phần đầu giường của Giang Ngư nâng cao lên một chút. Sau đó quay người đi lấy bát cháo mà cậu ta vừa mới chạy đi mua về:

“Cháo vẫn còn nóng hổi đây. Ăn vào lúc này là vừa miệng nhất đấy.”

Vừa quay đầu lại. Cậu ta đã thấy Giang Ngư đang khó nhọc vén chăn. Bộ dạng giống như đang muốn tự mình ngồi dậy. Cậu ta vội vàng đặt bát cháo xuống bàn, chạy tới đỡ lấy cô:

“Chị định đi đâu đấy? Để em đỡ chị đi!”

Cái sự nhiệt tình thái quá và hành động bất thình lình này của Chu Lâm. Thực sự khiến Giang Ngư sợ bị cậu ta làm cho động vào vết mổ. Cô cố gắng cử động thật nhẹ nhàng. Hất tay Chu Lâm ra một cách dứt khoát. Lạnh lùng đáp lại hai tiếng:

“Đi vệ sinh!”

Chu Lâm hoàn toàn không cảm thấy có gì bất ổn hay kỳ quặc. Cậu ta ấn nhẹ Giang Ngư nằm xuống lại:

“Chị cứ ngồi im đấy đừng nhúc nhích. Để em đi mượn xe lăn cho chị!”

Giang Ngư:

“Có đi vài bước chân thôi, cần gì phải dùng đến xe lăn chứ? Tôi tự mình đi được.”

Chu Lâm sợ nếu mình đi mượn xe lăn. Thì Giang Ngư sẽ cố tình lén lút tự đi một mình. Nên đành phải từ bỏ cái ý định đó:

“Vậy để em dìu chị đi nhé.”

Giang Ngư né tránh bàn tay đang định vươn tới đỡ mình của cậu ta:

“Giữa hai chúng ta đâu có thân thiết đến mức này.”

Để một người đàn ông khác giới quen biết chưa được mấy ngày dìu mình đi vệ sinh. Cô thực sự không thể nào chấp nhận nổi cái sự thân mật quá đà này. Đúng là xấu hổ c.h.ế.t đi được. Chu Lâm chẳng hề bận tâm. Nở một nụ cười ranh mãnh:

“Chị có gì mà phải xấu hổ ngại ngùng cơ chứ. Hôm qua còn là do chính tay em bế bồng chị vào tận bệnh viện đấy. Đối với em, chị hoàn toàn không cần phải giữ kẽ tị hiềm gì hết!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 225: Chương 225: Ruột Thừa Không Còn Nữa | MonkeyD