Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 226: Chị Gái Đáng Yêu Quá

Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:06

Giang Ngư giật nảy mình hoảng hốt:

“Cậu!”

Nếu cô nhớ không nhầm. Thì tối hôm qua cô chỉ mặc đúng một chiếc váy ngủ hai dây mỏng tang. Ngay cả áo lót bên trong cũng chẳng thèm mặc. Mặc dù sau đó có với bừa một chiếc áo khoác mặc ở nhà khoác hờ lên vai. Nhưng chiếc áo khoác đó căn bản chẳng có lấy một cái cúc áo nào. Cứ thế phanh n.g.ự.c hớ hênh tơ hơ ra. Cũng chẳng biết lúc đó có bị lộ hàng hay không. Và nếu có thì bị nhìn thấy bao nhiêu phần cơ thể rồi. Chu Lâm mang bộ mặt vô cùng đắc ý và tự hào:

“Đương nhiên là em rồi. Nhưng mà phải công nhận là người chị sao mà nhẹ bẫng thế. Không biết có nổi bốn mươi cân không nữa? Chị đừng có cố tình nhịn ăn giảm cân nữa. Sức khỏe mới là quan trọng nhất đấy. Chị nhìn xem chị ốm nhom ốm nhách gầy trơ cả xương ra rồi.”

Nói đến đoạn cuối, giọng điệu cậu ta bỗng chốc tràn ngập sự xót xa thương cảm. Giang Ngư dù sao cũng là phận nữ nhi. Nghe Chu Lâm xác nhận chính cậu ta là người đã bế mình đi cấp cứu. Trong lòng vừa cảm thấy biết ơn. Vừa không giấu được sự ngượng ngùng đỏ bừng cả hai má. Nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra vẻ điềm nhiên như không có chuyện gì:

“Lúc đó chị không bị... hớ hênh lộ hàng gì chứ.”

Chu Lâm nghiêng đầu. Làm ra vẻ như đang cố gắng vắt óc nhớ lại:

“Lúc đó trong đầu em chỉ chăm chăm lo đến việc đưa chị đến bệnh viện cấp cứu càng nhanh càng tốt thôi. Còn việc có bị lộ hàng hay không á. Để em từ từ suy nghĩ nhớ lại xem sao nhé...”

Giang Ngư vội vàng vung tay đập một cái bốp lên cánh tay cậu ta. Dứt khoát ngăn chặn ngay lập tức:

“Cấm không được nghĩ!”

Sau một hồi giằng co qua lại. Cuối cùng cô vẫn không thể nào bướng bỉnh cứng đầu lại được với Chu Lâm. Đành phải để cho cậu ta dìu vào tận cửa nhà vệ sinh. Cô ném cho Chu Lâm một ánh mắt ra hiệu. Chu Lâm cũng rất ngoan ngoãn hiểu ý, lùi ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. "Lúc nào xong xuôi thì gọi em nhé!”

Nghe thấy tiếng bước chân của cậu ta đi xa dần. Giang Ngư mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Sau khi giải quyết xong nhu cầu cá nhân. Cô vớt vát lại chút tỉnh táo bằng cách vã nước lạnh lên mặt rửa sơ qua. Đứng ngây người nhìn đăm đăm vào hình ảnh một người phụ nữ với khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch phản chiếu trong gương. Không thể nào dời mắt đi được. Hôm nay nếu không nhờ Chu Lâm nhắc đến việc cơ thể cô nhẹ như tờ giấy. Cô cũng chẳng thèm để tâm đến việc dạo này mình đã sụt cân tiều tụy đi nhiều đến mức này. Hai má hóp lại chẳng còn chút thịt nào. Lại thêm cái vẻ mặt bệnh tật ốm yếu xanh xao. Hoàn toàn không có chút son phấn nào điểm xuyết. Trông thực sự vô cùng t.h.ả.m hại và tiều tụy. Cơn bạo bệnh bất ngờ lần này. Đã khiến cô phải suy ngẫm trăn trở rất nhiều điều. Bao nhiêu năm qua một thân một mình bôn ba lăn lộn chốn đất khách quê người. Nếu lỡ không may xảy ra chuyện mệnh hệ gì. Nhất thời không có ai phát hiện ra thì cũng đành chịu vậy. Nhưng nếu lỡ mạng sống cũng không giữ nổi. Thì bố mẹ ở quê nhà biết phải sống sao đây? Bố mẹ thì nhất quyết không chịu dọn lên thành phố sống cùng con gái. Bản thân cô thì cũng chẳng muốn chôn chân làm việc ở một tỉnh lẻ nhỏ bé tù túng. Quả thực là tiến thoái lưỡng nan. Giang Ngư buông một tiếng thở dài não nề. Tự nhủ thầm trong bụng chắc phải mua thêm vài gói bảo hiểm nhân thọ phòng thân mới được. Cô cứ ngồi thừ người trên nắp bồn cầu. Mải mê suy nghĩ m.ô.n.g lung về những dự định công việc trong tương lai. Mất một lúc lâu vẫn chưa thấy đi ra. Nên tiếng gõ cửa từ bên ngoài đã dồn dập vang lên. "Chị gái ơi. Chị xong chưa ạ?”

Giọng nói của Chu Lâm mang theo sự cẩn trọng và dè dặt. Giang Ngư vội vàng thu lại những dòng suy nghĩ miên man. Hai tay chống lên thành bồn rửa mặt, cố gắng dồn sức để đứng thẳng dậy:

“Chị xong rồi.”

Giọng điệu của Chu Lâm lập tức trở nên hớn hở vui tươi hẳn lên:

“Vậy em mở cửa vào nhé? Em còn tưởng chị bị táo bón cơ đấy. Mãi chẳng thấy ra.”

Giang Ngư vừa bực mình lại vừa buồn cười. Cái thằng nhóc miệng còn hôi sữa này ăn nói đúng là chẳng thèm giữ kẽ kiêng nể ai bao giờ. Chu Lâm đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy Giang Ngư đang chật vật cố gắng tự mình đứng lên. Cậu ta hoảng hốt la toáng lên:

“Chị đừng có cử động lung tung!”

Vừa nói cậu ta vừa lao đến. Nhanh như cắt bế bổng Giang Ngư lên khỏi mặt đất. Miệng không ngừng làu bàu trách móc:

“Chị phải gọi em vào giúp chứ. Chị cứ dùng sức như thế. Nhỡ may làm bục chỉ vết mổ thì phải làm sao đây?!”

Giang Ngư bị bế xốc lên bất thình lình. Cơ thể đột ngột lơ lửng trên không trung. Khiến cô sợ hãi đến mức thốt lên một tiếng "A". Không nhịn được mà lớn tiếng quở trách:

“Cậu cứ làm em giật mình thon thót thế này. Chị cảm thấy vết mổ của chị sắp bục ra nhanh hơn rồi đấy! Cậu mau thả chị xuống đi. Chị tự mình đi được!”

Chu Lâm làm lơ như không nghe thấy những lời phàn nàn của cô. Cẩn thận bế cô ra khỏi nhà vệ sinh. Nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường bệnh. Lại còn cẩn thận kê một chiếc bàn ăn nhỏ gấp gọn lên trước mặt cô. Giọng điệu như đang ra lệnh:

“Chắc là chị đói meo rồi đúng không. Ăn lót dạ chút gì đi đã.”

Cậu ta tỉ mỉ lấy từng hộp cháo nóng hổi từ trong túi nilon ra. Bày biện ngay ngắn lên chiếc bàn ăn nhỏ. Lấy thêm một chiếc thìa sạch sẽ đưa cho Giang Ngư:

“Chị ăn đi.”

Giang Ngư cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn. Cái bộ dạng t.h.ả.m hại lếch thếch. Đầu tóc bù xù rũ rượi của cô lúc này. Đem đi so sánh với cái khuôn mặt người mẫu được chăm sóc kỹ lưỡng, láng mịn của Chu Lâm. Quả thực là một trời một vực, khác biệt hoàn toàn. Cậu ta mà có gọi mình một tiếng "Dì". Thì cũng chẳng có gì là quá đáng hay oan uổng cả. Thế nhưng cậu ta vẫn một lòng một dạ ân cần chăm sóc cô một cách chu đáo và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Hoàn toàn không thể nhìn ra được một chút giả tạo hay diễn kịch nào ở đây. Thấy cô cứ ngẩn người ra đó không chịu cầm lấy chiếc thìa. Chu Lâm khẽ thở dài một tiếng. Đưa tay lên xoa nhẹ đỉnh đầu cô. Giọng điệu dịu dàng ấm áp như đang dỗ dành trẻ con:

“Chị gái bị ốm rồi. Tội nghiệp quá đi mất. Nào ngoan. Để em đút cho chị ăn nhé.”

Toàn thân Giang Ngư bỗng chốc cứng đờ như hóa đá! Kể từ ngày lên cấp ba đến giờ. Chưa từng có một ai làm ra cái hành động thân mật xoa đầu kiểu này với cô cả. Ngay khoảnh khắc bàn tay to lớn ấm áp của Chu Lâm chạm vào đỉnh đầu. Cô bỗng có cảm giác bản thân mình giống hệt như một chú mèo con ngoan ngoãn. Thậm chí trong vô thức còn muốn dụi đầu thêm vào lòng bàn tay của cậu ta để được vuốt ve cưng nựng. Cô vội vàng xốc lại tinh thần. Hai vành tai đã đỏ ửng lên vì xấu hổ. Vươn tay ra định giật lại chiếc thìa:

“Để chị tự ăn.”

Chu Lâm nhanh tay lẹ mắt rụt tay lại. Dùng giọng điệu như đang ra lệnh:

“Há miệng ra nào!”

Giang Ngư bướng bỉnh quay mặt sang một bên:

“Chị tự ăn được!”

Chu Lâm buông tiếng thở dài bất lực. Bàn tay còn lại vươn ra. Bóp nhẹ vào hai bên cằm của Giang Ngư:

“Há miệng!”

Giang Ngư cố gắng vùng vẫy quay đầu nhưng không thể nào thoát ra được sự kìm kẹp của cậu ta. Chút cảm xúc rung động xao xuyến vừa nãy ngay lập tức tan biến thành mây khói. Cô ấm ức gầm gừ những tiếng không rõ lời:

“Chu Lâm! Bỏ tay ra mau!”

Chu Lâm nở nụ cười đắc ý thỏa mãn:

“Không bỏ! Chị ăn đi!”

Vừa nói cậu ta vừa đưa chiếc thìa cháo lên sát miệng cô. Cằm bị giữ c.h.ặ.t cứng. Miệng cứ hé mở nửa vời không thể nào khép lại được. Nhưng cô vẫn ngoan cố chống cự đến cùng, tuyệt đối không chịu khuất phục:

“Chu Lâm! Cậu có bỏ tay ra không thì bảo!”

Hai cánh tay yếu ớt nhão nhoét của cô cố sức bẻ lấy cánh tay đang giữ cằm mình của Chu Lâm. Nhưng chẳng mảy may suy suyển được chút nào. Một sợi nước bọt trong suốt từ khóe miệng đang hé mở của Giang Ngư từ từ chảy xuống. Bản thân cô còn chưa kịp nhận ra. Thì Chu Lâm đã ôm bụng cười đến mức suýt sặc thở rồi:

“Chị gái ơi... ha ha ha ha... chị... chị bị chảy nước miếng rồi kìa... ha ha ha ha...”

Giang Ngư cảm thấy hình tượng và lòng tự trọng của mình trước mặt Chu Lâm đã hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn, chẳng còn sót lại lấy một mảnh vụn nào rồi. Cô lắp bắp không thành tiếng "A a a a". Chẳng biết là đang buông ra những lời c.h.ử.i mắng khó nghe gì nữa. Cuối cùng Chu Lâm cũng chịu buông tay ra. Cậu ta vô cùng thuần thục dùng ngón tay cái quệt ngang một đường. Nhẹ nhàng lau đi vệt nước bọt vương trên khóe môi cô. "Ha ha ha ha... Chị gái ơi... Chị đáng yêu quá đi mất...”

Chu Lâm cười đến mức đau cả ruột. Còn Giang Ngư thì tức giận đến mức chỉ muốn trợn ngược cả lòng trắng mắt lên. Cô tức tối giật phắt chiếc thìa từ tay cậu ta. Bắt đầu lên tiếng đuổi khách không thương tiếc:

“Chẳng phải cậu bảo cậu đang rất bận rộn sao? Sao vẫn còn chưa chịu cút đi cho khuất mắt tôi?”

Cái tên này mà còn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Thì cô không biết mình sẽ còn phải hứng chịu thêm bao nhiêu trận bẽ mặt ê chề nữa đây! Chu Lâm cố gắng nhịn cười, khó nhọc lắm mới lấy lại được hơi thở bình thường:

“Sáng nay em đúng là có một lịch trình sự kiện phải tham gia. Hộ lý đi ra ngoài mua đồ rồi. Đợi cô ấy quay lại em sẽ đi ngay.”

Cậu ta cầm bát cháo lên. Giọng điệu lại chuyển sang dịu dàng dỗ dành như dỗ trẻ con:

“Thôi được rồi, em không trêu chị nữa đâu. Chị ngoan ngoãn ăn hết bát cháo này đi. Bây giờ chị vừa mới phẫu thuật xong. Dạ dày còn yếu, không thể ăn được những thức ăn khác đâu. Chị cố gắng chịu đựng một thời gian. Đợi bao giờ cơ thể bình phục hoàn toàn. Em sẽ dẫn chị đi ăn những món thật ngon bù lại nhé.”

Giang Ngư cũng chẳng còn sức lực đâu mà tiếp tục cãi cọ đôi co với cậu ta nữa. Cô cầm thìa, từng thìa từng thìa múc cháo đưa lên miệng. Chu Lâm ngồi bên cạnh chăm chú quan sát cô ăn từng ngụm một. Thỉnh thoảng có vài hạt cơm dính trên khóe môi cô. Cậu ta liền không ngần ngại đưa tay lên gạt đi. Sự chăm sóc ân cần này lại càng khiến Giang Ngư cảm thấy lúng túng và ngượng ngùng hơn. Ăn được khoảng nửa bát. Giang Ngư cảm thấy ngang bụng, không thể nào nuốt thêm được nữa. Chu Lâm lại tiếp tục kiên nhẫn dỗ dành cô ăn thêm vài miếng:

“Chị phải cố gắng ăn nhiều vào một chút. Như thế mới có sức khỏe để mau ch.óng bình phục được chứ. Chị đừng tưởng là cứ nằm ỳ một chỗ trên giường là xong chuyện đâu nhé. Em nói cho chị biết. Tuyệt đối không được đâu! Lát nữa ăn xong chị phải chịu khó xuống giường đi lại vận động một chút. Nếu không đến lúc đó ruột gan chị dính c.h.ặ.t lại với nhau. Thì có mà đau đớn khổ sở thêm một trận nữa đấy! Nào ngoan, há miệng ra ăn nốt chỗ này đi.”

Giang Ngư cũng thừa biết dạo gần đây cơ thể mình đã gầy sọp đi đến mức tiều tụy biến dạng. Cho dù là vì lo lắng cho bố mẹ ở nhà. Cũng không thể nào tiếp tục tự chà đạp bản thân mình thêm nữa. Cô cố kìm nén cảm giác nhạt nhẽo nhạt nhẽo trong miệng. Cố gắng nuốt thêm vài thìa cháo nữa. Chu Lâm nhìn thấy bộ dạng gượng ép khổ sở của cô. Trong lòng cũng cảm thấy có chút không đành lòng:

“Quanh khu vực bệnh viện này chẳng có quán ăn nào ngon lành cả. Đợi lát nữa chiều xong việc. Em sẽ ghé qua mấy quán ngon mua đồ mang vào cho chị nhé. Chị ở lại một mình nhớ phải ngoan ngoãn nghe lời cô hộ lý đấy. Đợi lát nữa bác sĩ vào kiểm tra xong xuôi. Chị nhớ nhờ cô ấy dìu xuống hoa viên dưới sảnh đi dạo vận động một chút nhé. Mọi lưu ý cần thiết em đều đã dặn dò cô ấy vô cùng kỹ lưỡng rồi.”

Trong lòng Giang Ngư bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Cái cảm giác được một người khác quan tâm chăm sóc tỉ mỉ ân cần như thế này. Quả thực rất tuyệt vời. Đặc biệt là trong cái lúc mà cả thể xác lẫn tinh thần của cô đều đang trở nên vô cùng yếu đuối và mong manh như thế này. Thế nhưng những lời thốt ra khỏi miệng thì vẫn cứ cố chấp cứng cỏi:

“Người ta là hộ lý chuyên nghiệp. Chẳng nhẽ lại không hiểu rõ mấy chuyện đó bằng cậu chắc.”

Chu Lâm chẳng thèm chấp nhặt với sự ngang bướng của cô. Tiếp tục ân cần dặn dò:

“Nếu có bất kỳ vấn đề gì. Chị cứ gọi điện thoại cho em nhé. Em sẽ luôn để mắt chú ý đến điện thoại 24/24.”

Đợi đến khi cô hộ lý quay trở lại phòng bệnh. Chu Lâm mới chịu rời đi. Bước đi được ba bước lại ngoái đầu nhìn lại một lần. Đầy lưu luyến không nỡ rời xa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 226: Chương 226: Chị Gái Đáng Yêu Quá | MonkeyD