Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [niên Đại] - Chương 100

Cập nhật lúc: 09/03/2026 05:08

“Trong lúc chạy ngược chạy xuôi, ông đã tìm được con đường cung ứng nguyên liệu mới cho nhà máy thức ăn chăn nuôi một lần nữa.”

Tâm tư này khiến La Bảo Châu có chút cảm động.

Rõ ràng trong nhà gặp tai họa, Ngô Trí Huy cũng không quên xử lý việc chính, ông thực sự một lòng một dạ lo lắng cho sự phát triển của nhà máy thức ăn chăn nuôi.

La Bảo Châu bàn bạc với chủ nhiệm Vệ một chút, định đợi tới cuối năm khi tính toán lợi nhuận và chia hoa hồng sẽ thưởng thêm một khoản tiền thưởng cho Ngô Trí Huy.

Từ khi dự án nhà máy thức ăn chăn nuôi được xác lập, Ngô Trí Huy vẫn luôn bôn ba vì nhà máy thức ăn chăn nuôi, sự đóng góp của ông mọi người đều thấy rõ, khoản phí vất vả này là lẽ dĩ nhiên phải trao tặng.

Một tháng sau, tình hình thiên tai lũ lụt ở Tứ Xuyên đã được kiểm soát hiệu quả, người dân cả nước thở phào nhẹ nhõm.

Tại những góc khuất không ai hay biết, mỗi huyện lỵ bắt đầu dán bảng đỏ.

Những người có tên trên bảng đỏ công bố kết quả trúng tuyển đại học chứng tỏ đã đỗ, những người không có tên trên bảng đa phần là những học sinh không có hy vọng.

Hoàng Hương Linh sáng sớm đã chạy đi xem kết quả, chen chúc vào đám đông, quan sát một vòng trên bảng danh sách, rồi đầy vẻ thất vọng bước ra ngoài.

Cô cứ đi dọc theo con đường nhỏ, đi mãi, đi mãi, cuối cùng đi tới nhà máy thức ăn chăn nuôi của La Bảo Châu.

La Bảo Châu đang bận rộn trong nhà máy, thấy Hoàng Hương Linh ủ rũ trước cửa nhà máy, bèn đi ra hỏi thẳng:

“Có kết quả rồi chứ, có đỗ không?"

“Đỗ rồi ạ."

Hoàng Hương Linh ủ rũ không được vui cho lắm.

“Đỗ rồi mà cô lại mang cái bộ dạng này làm gì?

Tôi còn tưởng cô trượt rồi chứ."

La Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm:

“Đỗ vào trường nào?"

“Học viện Công nghiệp Bắc Kinh."

Học viện Công nghiệp Bắc Kinh?

Chẳng phải đó là tiền thân của Đại học Công nghệ Bắc Kinh sao?

La Bảo Châu nhìn người đang ủ rũ trước mặt, cười khẽ:

“Cô đỗ vào Học viện Công nghiệp Bắc Kinh mà còn không vui, trường đó đã được coi là rất tốt rồi, cô có thể cho tôi biết ban đầu cô muốn thi vào trường nào không?"

Thi vào Đại học Bắc Kinh.

Mục tiêu ban đầu của Hoàng Hương Linh là Đại học Bắc Kinh.

Ngày thi đầu tiên bụng không được khỏe, khiến cô không phát huy hết khả năng, nếu không thì cũng có thể thử sức một phen.

Hiện giờ không đỗ vào trường đại học lý tưởng, nói gì cũng chỉ là vô ích thôi.

Cô cúi gầm mặt, trên mặt không có chút niềm vui đỗ đại học nào, ngược lại mang theo một tia nuối tiếc như thể hối hận:

“Tôi có thể mời cô tới nhà tôi ăn tiệc không?"

Sau khi đỗ đại học, trong nhà phải bày tiệc mừng.

Mẹ cô mời bao nhiêu họ hàng bạn bè cô cũng không quan tâm, cô chỉ muốn mời La Bảo Châu.

Lúc trước nếu không có La Bảo Châu giúp cô thuyết phục mẹ cô, cô không biết liệu có cầu xin được cơ hội thi đại học lần này không, ngoài bản thân đã đổ mồ hôi sôi nước mắt dạo này ra, người cô muốn cảm ơn nhất chính là La Bảo Châu.

La Bảo Châu nhận lời ngay lập tức:

“Bữa tiệc là khi nào?"

“Thứ ba tuần sau, ngày 18, không biết cô có rảnh không?"

La Bảo Châu suy nghĩ một chút:

“Lúc đó chắc hẳn không có chuyện gì."

Cô nhận lời, thuận miệng hỏi một câu:

“Đúng rồi, cô chọn chuyên nghiệp (chuyên ngành) gì?"

“Công trình quản lý công nghiệp."

Chuyên ngành theo hướng quản lý doanh nghiệp, tiền đồ sau này cũng không tệ, xem ra Hoàng Hương Linh rất có quy hoạch cho tương lai.

La Bảo Châu không đưa ra ý kiến gì thêm, chỉ đợi mấy ngày nữa rút thời gian đi dự tiệc.

Không ngờ cô quay đầu lại gặp chủ nhiệm Vệ đang hớn hở, chủ nhiệm Vệ cũng mời cô đi ăn tiệc.

La Bảo Châu nhất thời không phản ứng kịp, tiên phong nói lời “chúc mừng", sau đó hỏi:

“Không biết nhà chủ nhiệm Vệ có chuyện vui gì?"

“Con gái tôi đỗ đại học rồi, mấy ngày nữa bày tiệc, cô dù thế nào cũng phải tham gia nha, đây là con gái tôi đặc biệt nhờ tôi tới mời cô đấy, nói là không mời được cô thì bảo tôi đừng có về."

Trong giọng điệu của chủ nhiệm Vệ không nghe thấy chút oán trách nào, ngược lại là sự chiều chuộng tràn trề, La Bảo Châu lúc này mới phản ứng lại, con gái chủ nhiệm Vệ là Vệ Bạch Lộ dường như cũng đã tới tuổi thi đại học.

Hai năm trước khi cô tới Thâm Quyến đầu tư, Vệ Bạch Lộ vẫn còn là một cô bé sắp lên cấp ba, hai năm sau đã sắp trở thành một sinh viên đại học chính quy rồi.

Năm nay Bộ Giáo d.ụ.c mới ban hành “Phương án giảng dạy (thử nghiệm) trường trung học trọng điểm hệ 6 năm toàn thời gian", quy định học chế trung học là 6 năm, trung học cơ sở 3 năm, trung học phổ thông 3 năm, và yêu cầu trung học phổ thông hệ 2 năm trước đây từng bước chuyển đổi sang hệ 3 năm.

Trước đó, Vệ Bạch Lộ chỉ học trung học phổ thông 2 năm.

Hai năm thời gian nhìn thì ngắn ngủi, nhưng đúng là thoắt cái đã qua.

La Bảo Châu không nhận ra cô bé gặp mặt một lần hồi trước đã sắp bước chân vào đại học, chỉ cảm thán thời gian trôi mau.

“Chủ nhiệm Vệ, con gái ông đỗ trường đại học nào vậy?"

Vệ Trạch Hải đầy vẻ tự hào:

“Con bé đỗ vào Học viện Công nghiệp Bắc Kinh."

Học viện Công nghiệp Bắc Kinh?

Cùng trường với Hoàng Hương Linh sao?

Thật là trùng hợp nha.

La Bảo Châu nhướng mày:

“Cô bé chọn chuyên ngành gì?"

“Nhắc đến chuyện này tôi có chút không vui, lúc trước tôi bảo con bé chọn chuyên ngành hóa công, con bé không chịu, cứ nhất định phải tự mình chọn Công trình quản lý công nghiệp.

Cô nói xem học hóa công tốt biết bao nhiêu, con bé cứ nhất định phải học quản lý cái gì đó, haizz, không còn cách nào khác, con gái lớn rồi, không làm chủ cho nó được, cuối cùng vẫn phải tùy theo nó thôi, ít nhất là chuyên ngành nó tự chọn, sau này hy vọng sẽ không hối hận."

La Bảo Châu nhạy bén bắt được từ khóa trong một tràng dài lời nói của chủ nhiệm Vệ, nghĩa là, Vệ Bạch Lộ cũng chọn chuyên ngành Công trình quản lý công nghiệp?

Trường học giống nhau, chuyên ngành chọn cũng giống nhau sao?

La Bảo Châu bật cười:

“Không biết chủ nhiệm Vệ định khi nào bày tiệc?"

“Thứ ba tuần sau, ngày 18, tôi xem hoàng lịch rồi, là một ngày lành."

Chủ nhiệm Vệ vừa nói vừa từ từ nhận thấy sắc mặt La Bảo Châu có chút không đúng, ông ngập ngừng hỏi:

“Cô lúc đó chắc hẳn không có chuyện gì chứ?"

La Bảo Châu hoàn toàn im lặng.

Sao trường học giống nhau, chuyên ngành giống nhau, đến ngày bày tiệc cũng chọn chung một ngày vậy?

Lúc đó cô phải làm sao đây?

Phân thân bất lực nha!

May mà bữa tiệc của chủ nhiệm Vệ dự định tổ chức tại nhà hàng Minh Lãng, nhà hàng làm tiệc thường là vào buổi trưa, còn Hoàng Hương Linh sẽ bày tiệc tại nhà, bày tiệc tại nhà thì làm bữa chính phải là buổi chiều.

Về thời gian có thể lệch nhau một chút.

Cô chỉ có thể chạy cả hai nơi.

Ngày 18 hôm đó, cả hai bên đều rất náo nhiệt, bữa tiệc của chủ nhiệm Vệ được bày biện trong nhà hàng, hết tốp người này tới tốp người khác tới ủng hộ, còn phía nhà Hoàng Hương Linh không có bao nhiêu quan to hiển quý, nhưng bà con lối xóm xung quanh đều tới góp vui.

Mười dặm tám thôn khó khăn lắm mới ra được một sinh viên đại học, mặc dù mọi người không có khái niệm gì nhiều về trường đại học mà Hoàng Hương Linh đỗ, trong mắt phần lớn bà con lối xóm, cả nước chỉ có hai trường tốt là Thanh Hoa và Bắc Đại, nhưng dù sao đây cũng là đại học.

Sau khi đại học ra trường bèn được bao phân phối công việc, sau này là người ăn cơm nhà nước, có được bát cơm sắt, điểm này khiến mọi người vô cùng ngưỡng mộ.

Bà con lối xóm xung quanh đều có vinh dự chung, thi nhau tới chúc mừng.

Không ít ông bà mang theo cháu nhỏ tới, bảo cháu đi sờ sờ vào người Hoàng Hương Linh để lấy hơi may mắn, để sau này cũng có thể đỗ đại học.

La Bảo Châu chạy cả hai nơi đã chứng kiến khung cảnh náo nhiệt nhất của bữa tiệc hai bên.

Vất vả cả ngày, cô quay về nhà máy thức ăn chăn nuôi, thấy Ngô Trí Huy đang thu dọn hành lý.

“Sao thế này, định đi đâu vậy?"

“Về Tứ Xuyên."

La Bảo Châu tưởng ông lo lắng cho hậu quả thiên tai của người nhà nên muốn về quê xem tình hình, nên cũng không coi đó là chuyện lớn, chỉ hỏi:

“Khi nào quay lại?"

Mọi việc ở nhà máy thức ăn chăn nuôi đa phần là do Ngô Trí Huy xử lý, những ngày Ngô Trí Huy không ở đây cô có thể kiêm nhiệm được, nhưng cần phải rút ra thời gian.

Cô muốn biết Ngô Trí Huy sẽ về bao lâu, như vậy trong lòng cô có con số để sắp xếp công việc tiếp theo, ai ngờ Ngô Trí Huy trả lời:

“Không quay lại nữa."

“Không quay lại nữa nghĩa là sao?"

La Bảo Châu thần sắc nghiêm nghị:

“Ông không làm nữa à?"

Ba chữ “không làm nữa" khiến trong lòng Ngô Trí Huy một trận khó chịu, vậy mà ông vẫn phải cố nặn ra một nụ cười:

“Không phải tôi không muốn làm nữa, chỉ là..."

Chỉ là trong nhà máy điện t.ử triệu tập ông quay về, ông không thể không quay về.

“Trong nhà máy điện t.ử triệu tập ông quay về?"

La Bảo Châu có chút không hiểu:

“Tại sao nhà máy lại triệu tập ông quay về?"

Lúc trước khi ba bên thành lập nhà máy liên doanh nội bộ, mọi người đã bàn bạc kỹ rồi.

Nguồn vốn và thiết bị do cô bỏ ra, nhà xưởng do Thâm Quyến phụ trách xây dựng, nhân viên điều hành do Ngô Trí Huy đảm nhiệm, sao bây giờ đột nhiên lại muốn triệu Ngô Trí Huy quay về?

“Ông quay về rồi thì nhà máy thức ăn chăn nuôi ở đây tính sao, ai quản lý?"

Nhắc đến chuyện này, Ngô Trí Huy đầy lòng luyến tiếc, nhưng phải bày ra nụ cười an ủi:

“Đến lúc đó phía nhà máy điện t.ử sẽ cử người khác qua quản lý."

“Cử người khác qua?"

La Bảo Châu thấy không thể tin nổi:

“Tôi đã đồng ý chưa, chủ nhiệm Vệ đã đồng ý chưa?"

Ngô Trí Huy xách hành lý, ấp úng:

“Chủ nhiệm Vệ đồng ý rồi."

“Nghĩa là, các ông chỉ giấu một mình tôi thôi sao?"

La Bảo Châu tức đến bật cười.

Cô lập tức tìm chủ nhiệm Vệ để hỏi rõ tình hình.

May mà chủ nhiệm Vệ đã tiếp đãi khách khứa xong vào buổi trưa, lúc hoàng hôn bị người ta gọi tới nhà máy thức ăn chăn nuôi, trong lòng hiểu rõ chắc chắn chuyện Ngô Trí Huy sắp đi đã bị La Bảo Châu biết, bèn vội vàng chạy qua.

“Chủ nhiệm Vệ, nghe nói giám đốc Ngô sắp đi, ông có biết không?"

Thấy ông một cái, La Bảo Châu bèn hỏi một câu rõ mười mươi.

Vệ Trạch Hải khó xử lau mồ hôi trên trán:

“Thực ra tôi có biết."

“Ồ, hóa ra các ông đều biết cả, chỉ là không biết các ông dự định khi nào mới cho tôi biết đây?

Có phải dự định sau khi giám đốc Ngô đi, một vị giám đốc mới lên nhậm chức rồi mới thông báo cho tôi không?"

Giọng điệu La Bảo Châu rất bằng phẳng, nhưng trong lời nói lộ rõ sự tức giận.

Với tư cách là những đối tác cùng nhau làm việc, cô không ngờ hai người kia lại giấu cô hành động.

“Đây không gọi là thông báo, đây gọi là tiền trảm hậu tấu, tôi cứ tưởng giữa chúng ta ít nhất có thể thành thật với nhau, xem ra là không được rồi."

Lời này có chút nghiêm trọng, nhất là thốt ra từ miệng La Bảo Châu.

Cô vốn là người không thích nổi nóng, đối nhân xử thế cũng hòa nhã, hiếm khi bày ra giọng điệu nghiêm túc như thế này, khiến Vệ Trạch Hải trong lòng nhất thời không thấy yên ổn.

Vệ Trạch Hải vội vàng giải thích:

“Không phải cố ý giấu cô, mà là liệu trước cô sẽ không đồng ý, đến lúc đó chuyện sẽ rất khó giải quyết."

La Bảo Châu liếc nhìn ông một cái, không lên tiếng.

Dáng vẻ im lặng không nói gì khi cô tức giận vô cớ tỏa ra một luồng khí trường không thể lại gần.

Vệ Trạch Hải chột dạ lau trán, tiếp tục giải thích:

“Loại điều động nhân sự này, chúng ta đều không có cách nào thương lượng được, dù sao lúc trước ba bên liên hợp mở nhà máy, ba bên đó là nhà máy điện t.ử ở nội địa, Thâm Quyến, cùng với cô là thương nhân Cảng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.