Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [niên Đại] - Chương 25
Cập nhật lúc: 09/03/2026 04:07
“Được rồi, lại bắt đầu rồi.”
Hoàng Tuấn Thành sắp ù cả tai.
Anh hỏi thẳng vào vấn đề then chốt:
“Vị thương nhân Hồng Kông mà cậu nói đó có phải trông rất xinh đẹp không?"
“Nhan sắc thì đúng là khá xinh đẹp."
Trình Bành từ từ nhớ lại diện mạo của đối phương, càng nhớ lại càng cảm thấy theo thẩm mỹ của cậu thì đối phương đúng là một vị tiên nữ.
Vậy lúc tiếp xúc tại sao cậu lại không quá để ý đến vẻ ngoài xuất chúng của cô ấy nhỉ?
Chẳng lẽ là vì khí chất của đối phương quá thân thiện khiến cậu khó mà nảy sinh những ý nghĩ xa xôi được?
Hừ, đúng là kỳ lạ.
“Vậy có phải cậu thích cô ấy không?"
Trình Bành đang chìm đắm trong suy tư thì bị câu hỏi này làm cho giật mình, cậu hoàn hồn nhìn Hoàng Tuấn Thành đang đưa ra câu hỏi, xua tay kiên quyết phủ nhận:
“Không có, thực sự không có!"
Đồng thời cậu cũng phản ứng lại được tại sao Hoàng Tuấn Thành lại hỏi về diện mạo của người ta.
“Tôi cũng chẳng phải cứ thấy cô gái xinh đẹp nào là phải thích người ta, trên đời này con gái xinh đẹp nhiều như vậy, chẳng lẽ tôi đều thích hết sao?
Đôi khi sự tiếp xúc giữa người với người rất kỳ lạ, có những người chỉ mới nhìn thoáng qua lần đầu là đã có thiện cảm rồi, chẳng liên quan gì đến diện mạo cả."
Hoàng Tuấn Thành cười khẩy:
“Cậu còn bảo không thích."
Lời bênh vực cả một thúng thế kia, không phải thích thì là cái gì?
“Thực sự không phải, tôi chỉ cảm thấy cô ấy là một người tốt."
Không cùng một thế giới, cậu vốn chẳng hề nghĩ đến phương diện đó.
“Huống hồ, tôi đã có người mình thích rồi!"
Nhận ra âm lượng của câu nói này hơi to, Trình Bành vội vàng im miệng, nhỏ giọng hỏi:
“Bố mẹ cậu không có nhà chứ, em gái cậu cũng không có nhà luôn à?"
“Ừ, đi ra ngoài hết rồi."
Trình Bành đứng dậy quan sát một vòng, phát hiện quanh nhà đúng là không có ai khác mới thở phào nhẹ nhõm, lại ngồi xuống lần nữa, bâng quơ hỏi:
“Nói đi cũng phải nói lại, dạo này chẳng thấy Linh T.ử đâu, em ấy đang làm gì thế?"
“Nó muốn thi đại học, mẹ tôi không đồng ý, hai mẹ con cãi nhau một trận, nó dỗi bỏ sang nhà dì hai rồi, mấy ngày nay chưa thấy về."
Trong nhà đang đến mùa thu hoạch lúa sớm, mẹ anh thấy em gái nhất định không chịu về, trong nhà không có người làm việc nên đang sốt ruột lắm, lại nghe thấy Văn Húc đưa tin nói bà ngoại không sang giúp được nên giờ đang đùng đùng nổi giận sát sang nhà bà ngoại để đòi lời giải thích rồi.
“Tôi mới bảo mà, hóa ra là sang nhà dì hai cậu rồi.
Nhưng mà mẹ cậu sao lại không đồng ý cho Linh T.ử thi đại học chứ, đó chẳng phải là chuyện tốt sao?"
Trình Bành không hiểu nổi.
Cậu cũng có một cô em gái, em gái cậu Trình Đình còn lớn hơn Linh T.ử một tuổi, suốt ngày chỉ biết nghiên cứu xem chiếc váy nào đẹp, loại phấn thơm nào dùng tốt, toàn bộ tâm sức đều đổ dồn vào việc trưng diện.
Nếu em gái cậu mà đột nhiên đổi tính bảo muốn thi đại học thì cậu chắc chắn phải ra mộ tổ thắp nén nhang báo tin mừng.
“Mẹ cậu cũng thật là, Linh T.ử cầu tiến như vậy sao bác ấy lại không ủng hộ chứ, đặt vào mẹ tôi chắc bác ấy sướng phát điên lên mất."
Sau khi những lời trong lòng thốt ra, Trình Bành mới sực nhận ra mình đã nói những lời không nên nói, không nên đứng trước mặt Hoàng Tuấn Thành mà chê bai mẹ đẻ của người ta, dù sao người ta cũng là bậc trưởng bối.
Trình Bành lập tức chột dạ chuyển chủ đề:
“Đúng rồi, lần trước cậu nói có người đến xem đất gần nhà cậu, tình hình sao rồi?"
“Cũng không rõ lắm."
Hoàng Tuấn Thành không có hứng thú với những chuyện này, chỉ nghe mẹ anh nhắc qua một câu, nói là có thể một số đất xung quanh có tranh chấp về quyền sở hữu, nói không chừng sẽ bị thu hồi lại để trả cho Hoa kiều.
“Hả?
Trả lại cho Hoa kiều á?
Vậy có bồi thường đất đai không?"
Trình Bành vô cùng tò mò.
Hoàng Tuấn Thành lắc đầu:
“Không biết."
Cụ thể chuyện là như thế nào thì mẹ anh cũng không rõ, chỉ là ngồi đó đoán già đoán non thôi.
Mấy tháng trước, ruộng đất của một gia đình ở làng bên cạnh đã bị thu hồi lại để trả cho một vị Hoa kiều từ Nam Dương trở về, sau đó nghe nói là mỗi hộ gia đình trong làng trích ra một ít đất để bù đắp lại nhưng diện tích cũng chẳng được bao nhiêu so với ban đầu.
Mẹ anh nghe xong thì vô cùng phẫn nộ, nói là nếu bản thân mình mà vướng vào chuyện như vậy thì tuyệt đối không đưa đất, những người đó muốn lấy đất thì phải bước qua xác bà trước!
“Được rồi."
Trình Bành im lặng, nghe chuyện này đúng là giống phong cách làm việc của mẹ Tuấn Thành thật.
Cậu ngẩng đầu nhìn trời:
“Không còn sớm nữa, tôi phải đi chở đợt khách đầu tiên của ngày hôm nay đây."
Dạo gần đây thương nhân từ Hồng Kông sang đầu tư ngày càng nhiều, cậu chở khách một ngày có thể kiếm được mấy tệ, còn hời hơn nhiều so với việc làm ruộng, bố mẹ cậu thấy cậu kiếm được tiền nên cũng không cấm cản, mặc kệ cho cậu lượn lờ bên ngoài suốt ngày.
Khoảng thời gian này cậu thực sự rất tự do.
Thấy dáng vẻ vội vàng của cậu, Hoàng Tuấn Thành không nhịn được trêu chọc:
“Có phải muốn đi tình cờ gặp lại vị thương nhân Hồng Kông của cậu không?"
“Hại, chuyện này phải xem duyên phận thôi, có duyên nghìn dặm mới tương ngùng, vô duyên đối diện cũng chẳng gặp được nhau.
Thâm Quyến nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, gặp được thì tự nhiên sẽ gặp được thôi."
Trình Bành đứng dậy định dắt chiếc xe đạp đang đỗ trong sân.
“Hôm qua ở Vịnh Thâm Quyến có một con tàu khách bị chìm, cậu không nghĩ đến vạn nhất vị thương nhân Hồng Kông của cậu cũng ở trên đó sao?"
Trình Bành sững người, cậu thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
“Người tốt tự có thiên tướng, cô ấy chắc chắn phúc lớn mạng lớn thôi."
Vừa nói cậu đã gạt chân chống xe, hai chân nhanh nhẹn leo lên xe đạp.
Chẳng hiểu sao cảnh tượng này lại có chút châm chích vào mắt Hoàng Tuấn Thành.
Anh nhìn chằm chằm vào hai cái chân lành lặn của Trình Bành, lại sờ vào chiếc nạng bên trái của mình, trầm giọng cảm thán:
“Tôi mà không bị thọt thì tốt biết mấy, như vậy là có thể cùng cậu đi chở khách, cũng có thể kiếm thêm chút tiền tiêu vặt cho gia đình rồi."
Nghe vậy, cổ họng Trình Bành thắt lại.
Tai nạn xảy ra trên người bạn tốt của cậu đã trôi qua bốn năm rồi, trong bốn năm này mỗi lần Hoàng Tuấn Thành phát ra tiếng cảm thán như vậy là lòng Trình Bành lại thấy nặng trĩu.
Cậu cũng chẳng giúp được gì nhiều, chỉ có thể nói mấy lời an ủi.
Những lời an ủi nói nhiều rồi nên giờ cậu đến cả từ ngữ mới mẻ cũng chẳng tìm ra nổi, cứ loanh quanh luẩn quẩn mãi mấy câu:
“Chẳng ai muốn chuyện đó xảy ra cả, nếu đã xảy ra rồi thì chỉ có thể nghĩ thoáng ra thôi, ngày tháng còn dài mà."
Hoàng Tuấn Thành không có phản ứng gì, rõ ràng là anh đã có khả năng miễn dịch với những lời an ủi như vậy rồi, anh chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đôi chân lành lặn của người trước mặt, bỗng nhiên lạnh lùng hỏi một câu:
“Trình Bành, hồi đó có phải cậu đã đẩy tôi không?"
Trình Bành sợ đến mức suýt chút nữa là ngã khỏi xe đạp, lời nói cũng không còn gãy gọn nữa.
“Tuấn...
Tuấn Thành, sao cậu lại nghĩ như vậy?"
Hoàng Tuấn Thành cũng chẳng nhìn cậu, cứ tự nói một mình:
“Hồi đó một đám chúng ta cùng nhau đi câu cá, lúc đó..."
“Đủ rồi!"
Lý Tú Mai từ bên ngoài bước vào, nghiêm giọng ngắt lời anh, quay đầu nói với Trình Bành:
“Lời của Tuấn Thành cháu đừng để bụng, cháu đi làm việc của cháu đi."
Trình Bành lặng lẽ nhìn Hoàng Tuấn Thành cách đó không xa một cái, rồi đạp xe đi thẳng không ngoái đầu lại.
Tận mắt nhìn thấy bóng dáng cậu biến mất nơi cổng sân, Lý Tú Mai mới thu lại tầm mắt, nghiêm khắc phê bình con trai mình:
“Tuấn Thành, con gặp t.a.i n.ạ.n như vậy trong lòng khó chịu thì mẹ cũng hiểu, nhưng con không thể cứ loạn ngôn đổ vấy cho người khác như vậy được!"
Hồi đó một đám thanh niên rủ nhau đi đ-ập nước câu cá, cười cười nói nói đi trên đường, chiếc cần câu Hoàng Tuấn Thành giắt ngang hông quá dài, vô tình chạm vào dây điện cao thế, bi kịch cứ thế xảy ra.
Sau khi chuyện xảy ra, nằm trong bệnh viện nhìn vào cái chân trái đã bị cắt cụt, Hoàng Tuấn Thành nhất quyết không chịu chấp nhận hiện thực.
Trong một khoảng thời gian rất dài anh đều đổ lỗi chuyện này lên đầu người khác, khăng khăng cho rằng có người từ sau lưng đẩy anh một cái thì anh mới va vào dây điện cao thế.
Hồi đó đám thanh niên rủ nhau đi câu cá đều là bạn tốt của Hoàng Tuấn Thành, sau khi t.a.i n.ạ.n xảy ra họ cũng đều hỏi han ân cần với anh.
Anh thì lại cứ gặp ai cũng hỏi:
“Cậu đối xử tốt với tôi như vậy có phải là vì cậu đã đẩy tôi, vì lương tâm c.ắ.n rứt nên mới đối xử tốt với tôi không?"
Chẳng ai có thể chịu nổi sự chỉ trích vô căn cứ như vậy cả, những người bạn đó sau này dần dần không qua lại nữa, chỉ còn lại mình Trình Bành.
Giờ đây cuối cùng anh cũng định ra tay với cả Trình Bành.
“Tuấn Thành à, nếu con cũng làm Trình Bành giận mà bỏ đi nốt thì con thực sự sẽ chẳng còn lấy một người bạn nào nữa đâu!"
Lý Tú Mai vừa mắng vừa thương con trai vài câu, rồi nhanh ch.óng nhớ lại chính sự.
Người ta vẫn đang đợi ngoài cổng sân kìa!
Bà chuyển chủ đề:
“Đúng rồi, mẹ đã nhắm cho con một cô gái rồi, người ta vẫn đang ở bên ngoài đấy, mẹ gọi cô ấy vào đây để con và cô ấy trò chuyện vài câu."
“Con không trò chuyện."
Hoàng Tuấn Thành lạnh mặt lại.
Trước đây khi còn lành lặn anh cũng khá được lòng phái nữ, bà mối không biết đã lên cửa bao nhiêu lần rồi nhưng anh đều không đồng ý.
Sau khi gặp chuyện thì dần dần chẳng ai hỏi han đến nữa.
Bà mối khó khăn lắm mới lên cửa được hai lần thì đưa đến những cô gái không thiếu tay thì cũng thọt chân, đối phương rõ ràng cũng chẳng phải là người lành lặn gì nhưng hễ vừa bước vào cửa là đã dùng ánh mắt chê bai nhìn chằm chằm vào cái chân trái của anh.
Anh không chịu nổi nên đuổi người ta ra ngoài, bà mối còn lên tiếng mắng anh là cái gì mà thọt thì chỉ có thể lấy thọt.
Có lẽ ánh mắt của người đời đều dung tục và thực tế như vậy, nhưng anh không nghĩ thế, trên đời này chắc chắn sẽ có người quan tâm đến tâm hồn bên trong của anh hơn là cái c-ơ th-ể tàn khuyết của anh, nếu không gặp được người không để ý đến việc anh tàn tật thì anh thà ở vậy cả đời còn hơn.
“Cô gái này khác hẳn, có tay có chân, trông lại còn xinh đẹp nữa."
Thấy được sự lo lắng của con trai, Lý Tú Mai vội vàng giải thích.
Hoàng Tuấn Thành cười khẩy:
“Cô gái có tay có chân trông lại xinh đẹp thì dựa vào cái gì mà nhìn trúng con?"
“Cô ấy là họ hàng xa ở quê ngoại con, trong nhà chỉ còn lại mình cô ấy thôi, chỉ muốn sớm tìm một nơi nương tựa để lập gia đình thôi, làm gì còn kén chọn nhiều thế được nữa."
Xem đi, lại là một người muốn sống tạm bợ qua ngày đây mà.
Nếu anh mà muốn tìm một người sống tạm bợ qua ngày thì hồi còn lành lặn anh đã đồng ý sự giới thiệu của bà mối từ lâu rồi, giờ có lẽ con cái đã chạy nhảy đầy sân rồi cũng nên.
Người khác không hiểu suy nghĩ của anh thì cũng đành, ngay cả mẹ anh cũng không hiểu, chỉ nghĩ là anh có tâm lý cực đoan lại còn kén chọn muốn tìm người lành lặn.
Đúng là bi ai.
Hoàng Tuấn Thành đã hạ quyết tâm, bất kể người đến là ai anh cũng sẽ cầm nạng đuổi người ta ra ngoài, để mẹ anh dẹp hẳn cái ý định luôn muốn làm mối cho anh đi.
Thấy anh im lặng không đáp lời, Lý Tú Mai cứ ngỡ là anh đã mặc nhận rồi, vội vàng gọi với ra bên ngoài hai tiếng.
“Tiểu Hoa, Tiểu Hoa ơi!"
Không có ai trả lời.
Hừ, đứa nhỏ này bị điếc à?
La Bảo Châu đang đứng ngoài cổng sân nhìn chằm chằm vào hướng chiếc xe đạp biến mất mà trầm tư, cô nghi ngờ là mình đã nhìn nhầm rồi, nếu không sao cô lại cảm thấy cái bóng lưng vừa đạp xe rời đi kia lại quen thuộc đến thế nhỉ?
Vốn dĩ cô định gọi đối phương lại để xem có phải là người mình đang đoán trong lòng không, kết quả đối phương nhanh như chớp đã rẽ mất hút ở ngã tư đường.
Cô còn chẳng kịp mở miệng thì đối phương đã biến mất tăm mất tích.
