Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [niên Đại] - Chương 26

Cập nhật lúc: 09/03/2026 04:07

“Giống như sau lưng có ác quỷ đuổi theo vậy.”

“Tiểu Hoa, cô nhìn cái gì thế?"

Lý Tú Mai nhìn theo hướng mắt cô về phía ngã tư đường một lượt mà chẳng thấy gì cả:

“Tôi gọi cô mấy câu rồi, sao cô không thưa?"

“Cháu không nghe thấy ạ."

La Bảo Châu đáp lệ vài câu rồi đi theo bà vào trong sân.

“Ấm treo nhất thời tìm không thấy, cô cứ ở trong sân đợi một lát đã."

Lý Tú Mai giả vờ vào trong nhà tìm ấm treo.

La Bảo Châu đi sát phía sau:

“Cháu cũng vào giúp bác tìm nhé."

“Không cần không cần đâu."

Lý Tú Mai vội vàng đẩy cô ra ngoài:

“Cô cứ ở ngoài sân đợi là được rồi, người kia là con trai tôi Hoàng Tuấn Thành, cô rảnh rỗi thì có thể trò chuyện với nó vài câu."

Đẩy được người ra ngoài sân xong, Lý Tú Mai tiện tay đóng cửa chính lại, cái điệu bộ lấm lấm lét lét đó cứ như trong nhà đang giấu báu vật gì không bằng.

La Bảo Châu bị nhốt ở ngoài sân cũng không nài ép thêm, ánh mắt cô dừng lại trên người Hoàng Tuấn Thành đang ngồi trong sân, ánh mắt chỉ dừng lại trên cái ống quần bên trái trống không của anh một lát rồi nhanh ch.óng dời đi.

Cuộc cãi vã lúc trước giữa Lý Tú Mai và Vương Quế Lan lúc đó cô cũng có nghe thấy một phần.

Vị này chắc hẳn chính là đứa cháu ngoại tàn tật ngày nào cũng nằm ở nhà không chịu làm việc mà Vương Quế Lan đã nhắc tới.

La Bảo Châu không có tâm trí tìm hiểu sâu về những chuyện này, cô còn có việc quan trọng hơn.

Bên cạnh tường sân có chất một đống gạch ngói, cô trèo lên đống gạch ngói đó, đứng dậy nhìn về phía sông Bố Cát cách đó không xa.

Cô nghe Vương Quế Lan nhắc tới rằng cô con gái lớn Lý Tú Mai lấy chồng ở gần sông Bố Cát khu La Hồ, đúng lúc thay, mấy trăm mẫu đất tổ tiên ghi trong tờ khế ước của ông nội cô cũng ở ngay đây.

Cho nên cô muốn tranh thủ cơ hội này thuận tiện đi khảo sát thực tế một chuyến.

Sông Bố Cát là một nhánh thượng nguồn của sông Thâm Quyến, bắt nguồn từ Hoàng Trúc Lịch thuộc khu Long Cương, chảy qua La Hồ, cuối cùng từ thôn Ngư Dân đổ vào sông Thâm Quyến, trở thành một phần của sông Thâm Quyến.

Nhánh sông đoạn La Hồ này thực sự quá nhỏ, La Bảo Châu nhìn một hồi lâu mà vẫn không chắc chắn được cái dòng nước nhỏ cách đó không xa kia có phải là cái gọi là sông Bố Cát hay không.

Cô dời bước chân, tiến lên một đống gạch ngói cao hơn.

Hoàng Tuấn Thành ngồi bên cạnh vẫn đang đợi cô chủ động lại bắt chuyện đây, không ngờ chớp mắt một cái người ta đã trèo lên đống gạch ngói rồi.

Vốn dĩ anh định đợi đối phương lại bắt chuyện là anh sẽ lạnh mặt cầm nạng đuổi người đi, nhưng đối phương vốn chẳng thèm để ý đến anh.

Hoàng Tuấn Thành bị phớt lờ bỗng thấy có chút không vui, chống nạng đi tới dưới đống gạch ngói, lạnh lùng hỏi:

“Cô đang làm gì thế?"

“Tôi đang nhìn..."

La Bảo Châu vừa quay đầu lại thì phát hiện người bên dưới đang giơ nạng lên:

“Anh cũng muốn trèo lên đây à?"

Hoàng Tuấn Thành đang chuẩn bị cầm nạng đuổi người đi:

“..."

Cái nạng nắm trong tay nhất thời giơ lên cũng không được mà bỏ xuống cũng chẳng xong, đang do dự thì lại nghe đối phương bổ sung thêm một câu:

“Tôi kéo anh lên nhé."

Một đôi bàn tay trắng trẻo đặc trưng của phụ nữ đã đưa tới trước mặt anh.

Hoàng Tuấn Thành vô cùng tức giận.

Rõ ràng biết anh bị thọt không trèo được lên cái đống gạch ngói này mà còn cố tình đưa ra cái câu hỏi làm khó người khác như vậy, rõ ràng là đang mỉa mai anh đây mà.

Gương mặt anh đỏ bừng vì tức giận, đang định phát hỏa thì vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt chân thành của đối phương.

Hoàng Tuấn Thành nhất thời sững người.

Đối phương dường như không hề có ý trêu chọc anh, ánh mắt cô trong trẻo không vướng chút tạp niệm nào, rõ ràng là chẳng hề để tâm đến thân phận tàn tật của anh.

Anh như ma xui quỷ khiến mà đưa tay ra.

Cảnh tượng này vừa vặn bị Lý Tú Mai đang tìm ấm treo trong nhà bắt gặp, bà sợ tới mức tim suýt chút nữa là nhảy ra khỏi l.ồ.ng ng-ực.

Bình thường bà làm gì dám để con trai mình làm những động tác nguy hiểm như vậy chứ, nhỡ đâu ngã một cái có làm sao thì hỏng bét.

Bà sải bước định chạy ra ngoài để ngăn cản, nhưng đi được nửa đường thì lại dừng chân lại.

Chờ đã, nếu con trai mình thực sự ngã có làm sao thì chẳng phải Tiểu Hoa phải chịu trách nhiệm sao?

Đúng vậy, dùng cả nửa đời sau để chịu trách nhiệm!

Nghĩ như vậy, Lý Tú Mai lại lùi lại, không thèm để tâm đến cảnh tượng bên ngoài nữa, tiếp tục tìm kiếm ấm treo.

La Bảo Châu đứng trên đống gạch ngói, hơi cúi người xuống, nắm lấy cổ tay người bên dưới, dùng lực một cái kéo hẳn đối phương lên trên.

“Anh xem con sông kia là sông gì?"

“Mấy đám ruộng nước bên cạnh kia thuộc về thôn nào vậy?"

“Chỗ các anh ở đây bình quân mỗi người được mấy mẫu đất vậy?"

La Bảo Châu kéo anh lên chỉ là để hỏi thăm thôi, toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt trên mấy đám ruộng nước mênh m-ông cách đó không xa, hoàn toàn không để ý tới những biểu cảm nhỏ khác thường của người bên cạnh.

Hoàng Tuấn Thành là lần đầu tiên mạo hiểm leo cao như thế này.

Kể từ khi chân trái anh bị hỏng, người nhà đều vô cùng cẩn thận dè dặt, bước qua ngưỡng cửa cũng sợ anh ngã, không cho anh lại gần thang, không cho anh lại gần mấy cái gò đất, bất kể cái gì có độ dốc một chút cũng không cho anh lại gần.

Cứ như coi anh là một người tàn tật tiêu chuẩn vậy.

Dần dà chính anh cũng chấp nhận hiện thực như vậy, anh giờ chỉ còn lại một cái chân, không thể leo lên cao như người bình thường được, cái nhận thức này sắp bám rễ sâu trong lòng anh rồi.

Ai mà ngờ hôm nay nó lại sụp đổ hoàn toàn.

Có người nắm lấy tay anh, không tốn chút sức lực nào kéo anh lên chỗ cao, thậm chí còn hào hứng rủ anh nhìn phong cảnh cách đó không xa.

Anh nhận thấy một trái tim đã tĩnh lặng từ lâu của mình cuối cùng cũng đã bắt đầu đ-ập trở lại.

Tâm trạng d.a.o động dữ dội.

Cổ họng nơi bị chạm vào kia cũng ngày càng nóng rực, như một ngọn lửa tự thiêu, đốt cháy từng thớ thịt từng tế bào trong c-ơ th-ể anh đều đang gào thét.

Hóa ra thực sự có người không hề để tâm đến sự tàn tật ở chân của anh.

Hoàng Tuấn Thành đã hiểu lầm một cách tai hại.

Suy nghĩ về những câu hỏi mà người phụ nữ đưa ra dường như cũng có ẩn ý khác sâu xa.

Mới thế mà đã bắt đầu thăm dò môi trường xung quanh và đất đai nhà anh rồi sao?

Nếu là người khác anh có lẽ sẽ thấy đó là tâm cơ thâm hiểm, chẳng hiểu sao người phụ nữ trước mặt hỏi một cách thản nhiên như vậy cứ như chẳng hề giấu giếm một chút tư tâm nào cả.

Anh không tự chủ được mà trả lời:

“Đó là sông Bố Cát, mấy đám ruộng nước kia thuộc về thôn Điền Bối, chỗ chúng tôi ở đây bình quân mỗi người được hai mẫu đất."

Thôn Điền Bối?

Đúng rồi, đất trong tờ khế ước của ông nội chính là ở đoạn thôn Điền Bối gần sông Bố Cát này.

La Bảo Châu muốn quan sát kỹ hơn một chút.

Cô nhảy từ đống gạch ngói xuống, tiện tay cũng đỡ Hoàng Tuấn Thành xuống theo, cô định đi vòng qua tường sân để ra ngoài xem thử, đi được vài bước thì phát hiện Hoàng Tuấn Thành phía sau cũng đi theo.

“Anh cũng muốn đi ra chỗ kia xem cùng à?"

“Ừ."

La Bảo Châu “Ồ" một tiếng rồi không thèm để ý đến anh nữa, chỗ này cũng chẳng phải là địa bàn riêng của cô, người ta đi lại tự do cô cũng đâu có quản được.

Sốt ruột muốn đi khảo sát thực tế, cô nhất thời cũng không để tâm đến việc Hoàng Tuấn Thành chống nạng đi lại không thuận tiện mà tự mình đi trước.

Cái điệu bộ không hề chu đáo này lại càng khiến Hoàng Tuấn Thành thấy cảm động trong lòng.

Những người xung quanh tiếp xúc với anh lâu rồi lúc nào cũng vô ý hay cố ý để tâm đến thân phận người tàn tật của anh, lúc đi bộ cùng nhau thì phải đi chậm lại đợi anh, lúc làm việc cùng nhau thì chỉ giao cho anh những thứ nhẹ nhất.

Anh chán ghét cái sự đối xử khác biệt này.

Cái sự đối xử khác biệt này lúc nào cũng nhắc nhở anh rằng anh đã không còn là một người bình thường khỏe mạnh nữa rồi, mà là một kẻ yếu cần được quan tâm chăm sóc.

Người phụ nữ trước mặt này thì khác, cô dường như thực sự chẳng coi cái sự tàn tật của anh là chuyện gì to tát cả, không hề cố tình đối xử khác biệt.

La Bảo Châu đi phía trước không thể thấu hiểu được nội tâm của Hoàng Tuấn Thành, cô chỉ toàn tâm toàn ý nhìn vào đám đất kia thôi.

Sau khi lại gần sông Bố Cát, thứ thu hút ánh nhìn hơn cả sông Bố Cát chính là một bãi bùn lầy tích tụ mênh m-ông, bùn lầy nối liền với ruộng nước trông như một mặt hồ rộng lớn vậy.

La Bảo Châu lục lọi bản đồ Thâm Quyến đời sau trong ký ức, bỗng nhiên sững người.

Chỗ này chẳng lẽ chính là công viên Hồng Hồ sau này sao?

Vậy thì khác biệt cũng lớn quá rồi.

Công viên Hồng Hồ đời sau cây cối xanh tốt, chim hót hoa thơm, nước hồ trong vắt nhìn thấu tận đáy, trong hồ trồng đầy sen s-úng, đàn cá tung tăng bơi lội, chim di cư bay về phương nam, xung quanh còn phát triển cả khu vui chơi trẻ em, sàn khiêu vũ và công viên thể hình, môi trường sinh thái tuyệt đẹp và cơ sở hạ tầng hoàn thiện.

Thật khó có thể tưởng tượng được cái bãi bùn lầy đang bốc ra mùi khó ngửi trước mắt này lại biến thành diện mạo như đời sau.

Điều này phải đầu tư bao nhiêu nhân lực và tiền bạc mới được chứ.

La Bảo Châu dời tầm mắt sang đám ruộng nước kia.

Con mắt của ông nội đúng là không tồi, mua đất mua ngay cạnh hệ thống sông ngòi, không biết mấy trăm mẫu đất này có khả năng được trả lại không, nếu được trả lại cô quyết định sẽ đầu tư xây dựng khu dân cư trên mảnh đất này.

Người bây giờ còn chưa có khái niệm về nhà ở thương mại, nhưng không sao cả, ý nghĩa của việc thành lập đặc khu nằm ở việc không ngừng thử nghiệm, cái bước đi đầu tiên này rốt cuộc cũng phải có người bước ra.

Nhưng hy vọng mấy trăm mẫu đất được trả lại chắc là không lớn.

La Bảo Châu nhẩm tính trong lòng, bình quân mỗi người hai mẫu đất, một hộ gia đình tính năm người thì mỗi hộ trung bình 10 mẫu đất, mấy trăm mẫu đất phải liên quan đến mấy chục hộ gia đình.

Điều này gần như liên quan đến đất nông nghiệp của cả một ngôi làng rồi.

Chắc là chẳng có hy vọng gì nữa rồi.

Nhưng hệ thống sông ngòi trước mắt này đã nhắc nhở La Bảo Châu một sự thật cực kỳ quan trọng.

Hiện tại thị trường nhà ở thương mại của Thâm Quyến vẫn là một khoảng trống.

Vịnh Thâm Quyến của khu Nam Sơn, hồ Hương Mật của khu Phúc Điền, Đại Tiểu Mai Sa của khu Diêm Điền, thậm chí cả đỉnh núi Ngân Hồ của khu Long Cương, những khu vực sau này có giá nhà đắt nhất Thâm Quyến thì bây giờ tất cả đều là một bãi đất trống!

Cho dù mấy trăm mẫu đất này không đòi lại được thì lĩnh vực cô có thể thi triển cũng đếm không xuể.

Quả nhiên đường lui nhiều rồi thì lòng dạ cũng mở mang hơn hẳn.

Tầm mắt cô thu lại từ bãi bùn lầy trước mặt, không còn quyến luyến nữa, quay người đi về, khóe miệng bỗng có chút ý cười.

“Không xem nữa à?"

Thấy cô quay lại, Hoàng Tuấn Thành lên tiếng hỏi thăm.

“Ừ, không xem nữa."

Lúc La Bảo Châu trả lời, cái nét ý cười nơi khóe miệng kia vẫn chưa tan biến.

Lúc cô cười đôi mắt và hàng chân mày bỗng trở nên dịu dàng thêm mấy phần, khắp người toát lên một vẻ quyến rũ độc đáo đầy lôi cuốn.

Đây là lần đầu tiên Hoàng Tuấn Thành nghiêm túc quan sát vẻ ngoài của cô.

Mắt sáng răng trắng, ánh nhìn rạng rỡ, tuy mặc quần áo bình thường cũng chẳng hề trang điểm gì nhưng cũng không ngăn được ngũ quan xuất chúng của cô chiếm trọn tầm mắt người khác.

Lúc này anh mới thấu hiểu sâu sắc câu nói kia của Trình Bành.

Có những người chỉ mới nhìn thoáng qua lần đầu là đã có thiện cảm rồi, chẳng liên quan gì đến diện mạo cả.

Khoảnh khắc đó, Hoàng Tuấn Thành đã hoàn toàn lún sâu vào mà không có cách nào cứu vãn được nữa.

Lúc hai người quay lại sân, Lý Tú Mai đang cầm ấm treo đợi ở cửa, thấy hai người cùng nhau quay lại bà vội vàng đưa ấm treo cho La Bảo Châu, sau khi tiễn cô đi xong Lý Tú Mai không đợi nổi nữa mà kéo lấy cánh tay con trai mình hỏi chuyện.

“Hai đứa đi đâu thế?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.