Bị Sét Đánh , Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương Về Tn 70 - Chương 197: Lý Cần Hồi Tưởng Chuyện Cũ
Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:19
Miêu Vĩ có chút không dám tin hỏi lại: "Tính tình Kiều Kiều chẳng phải vẫn luôn rất ngoan ngoãn sao..."
Lý Cần trợn trắng mắt: "Đó là ngày trước! Nó ở nông thôn chẳng biết làm cái trò gì mà người ngót đi hẳn một vòng tròn, tính tình cũng trở nên láo lếu không ít."
Miêu Vĩ thắc mắc: "Thế sao vừa về nó đã đ.á.n.h người?"
Sắc mặt Lý Cần cứng lại, nghiến c.h.ặ.t răng hàm đáp: "Ai mà biết được, vừa về đã đổ vạ nói mấy viên t.h.u.ố.c tôi gửi cho nó có vấn đề, cứ nằng nặc ép tôi thừa nhận là do tôi giở trò, tức c.h.ế.t tôi mất!"
"Vậy giờ con bé đâu rồi?" Miêu Vĩ hỏi.
"Ai mà biết, chắc loanh quanh ở nhà khách chứ đâu." Con ranh đó lúc nãy đi còn bỏ lại câu sẽ quay lại, nghĩ đến việc này, lòng bà ta lại sôi lên sùng sục: "Cái con ranh này đúng là coi trời bằng vung rồi, tôi phải nghĩ ra cách để uốn nắn lại nó một trận cho ra hồn mới được!"
Miêu Vĩ cau mày: "Bà đừng có làm bừa đấy... Dù sao cũng là con gái nhà mình."
Vợ ông thỉnh thoảng nói năng hay phóng đại, nên ông cũng bán tín bán nghi.
"Con gái cái nỗi gì!" Lý Cần trừng mắt lườm ông: "Nó rõ ràng là đồ giả..."
Nói đến nửa chừng, bà ta bỗng nhiên khựng lại.
"Rõ ràng là gì cơ?" Miêu Vĩ nhíu mày nhìn bà ta: "Đôi khi bà nói chuyện sao cứ thích bỏ lửng, cứ thần thần bí bí thế nào ấy."
"Thôi thôi, lười đấu khẩu với ông!" Lý Cần mất kiên nhẫn đứng lên: "Cũng không còn sớm nữa, hôm nay để tôi nấu bữa tối."
Miêu Vĩ gật đầu: "Hôm nay tôi câu được hai con cá trắm đen, tiện thể nấu ít canh cá tẩm bổ cho con trai..."
...
Đêm đó.
Lý Cần nằm trên giường lăn qua lộn lại không sao ngủ được.
Haiz, bây giờ bà ta thực sự thấy hối hận. Biết trước thế này thì hồi xưa bà ta đã bóp c.h.ế.t cái con ranh đó cho xong. Để giờ phải rước vào thân cả đống rắc rối.
Nghĩ ngợi vẩn vơ, tâm trí bà ta trôi dạt về phương xa, bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã qua...
Năm 15 tuổi, bà ta về nông thôn thăm họ hàng. Chị gái họ xa -- Lý Tiệp, dẫn bà ta lên núi hái nấm rừng.
Hai người vô tình cứu được một người đàn ông vô cùng tuấn tú đang bị thương nặng ở trong rừng. Lúc được phát hiện anh ta đang bất tỉnh nhân sự, khi tỉnh lại thì mất sạch trí nhớ, không biết mình mang họ gì, quê quán ở đâu.
Mãi đến khi anh ta móc từ trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ, trang lót phía dưới bên phải có ghi tên, anh ta mới biết mình tên là Miêu Anh Hào. Cuốn sổ có dấu vết bị xé, những trang khác đều để trống, nên cũng không có cách nào biết được hoàn cảnh cụ thể.
Lúc bấy giờ trong làng có rất nhiều người từ miền Bắc chạy nạn tới, mọi người đều cho rằng anh ta bị lạc mất người thân giữa đường. Trưởng thôn thấy anh ta đáng thương nên đã thu xếp cho anh ta định cư một mình trong làng.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, bà ta đã yêu anh ta say đắm. Nhưng kẹt nỗi người nhà không đồng ý cho bà ta qua lại với anh ta, bảo rằng anh ta thân cô thế cô, sau này lấy về chắc chắn sẽ phải sống khổ sở.
Vì anh ta, bà ta đã làm ầm ĩ khóc lóc ở nhà mấy ngày trời, khó khăn lắm mới xin được xuống nông thôn thêm một chuyến.
Lại chẳng ngờ, con tiện nhân Lý Tiệp kia đã nhân cơ hội chen chân vào. Nhìn thấy hai người bọn họ liếc mắt đưa tình trước mặt mình, bà ta quả thực không dám tin vào mắt mình.
Về sau bà ta cũng lén tìm anh ta để nói chuyện, cũng đã bày tỏ tình cảm với anh ta. Không ngờ anh ta căn bản không hề đếm xỉa đến ơn cứu mạng, luôn luôn giữ thái độ lạnh nhạt với bà ta. Trái lại, trước mặt Lý Tiệp thì anh ta lại biểu hiện vô cùng dịu dàng.
Điều này càng làm bà ta tức tối nghiến răng nghiến lợi. Con Lý Tiệp đáng ghét, đồ đàn bà góa chồng bệnh tật nuôi lớn ở nông thôn! Đã 20 tuổi đầu còn chưa lấy được chồng, tâm cơ sâu độc như vậy dám cướp mất người đàn ông của bà ta, tức c.h.ế.t bà ta mất!!
Kể từ đó về sau, bà ta tuyệt giao luôn với người gọi là chị họ Lý Tiệp. Ngay cả đám cưới của hai người bọn họ diễn ra vài tháng sau đó, bà ta cũng giận dỗi không thèm đến dự.
Sau này nghe mẹ kể lại, người đàn ông đó rất có chí tiến thủ. Không những giỏi võ nghệ, thường xuyên săn được thú rừng, mà còn biết chữ nghĩa sách vở, thế mà lại xin được làm giáo viên trường tiểu học trên thị trấn.
Khi nghe được tin tức đó, trong lòng bà ta lại càng uất nghẹn.
Sau này bác dâu lâm bệnh qua đời, hai người họ liền dắt díu con cái chuyển lên thị trấn sinh sống. Lúc đó cũng đã 3 năm trôi qua, bà ta khi ấy đã 18 tuổi, người nhà đang tìm những đám môn đăng hộ đối cho bà ta, nhưng bà ta chẳng vừa mắt ai.
Trong lòng bà ta vẫn luôn tơ tưởng đến anh ta, mặc kệ việc anh ta đã có vợ con đề huề. Đúng dịp Lý Tiệp sinh đứa con trai thứ hai, bà ta liền mượn cớ đến chúc mừng để nối lại quan hệ qua lại với gia đình họ.
Những ngày nghỉ làm, bà ta lại thường xuyên chạy tới nhà bọn họ chơi. Cốt để lượn lờ trước mặt anh ta, và có cơ hội trò chuyện với anh ta. Bà ta chẳng mảy may thấy hành động của mình có gì sai trái. Lý Tiệp cướp người đàn ông của bà ta, vậy thì giờ bà ta giành lại, có gì không đúng chứ.
Nhưng không ngờ người đàn ông đó lại hoàn toàn phớt lờ vẻ đẹp thanh xuân mơn mởn của bà ta, thậm chí còn mắng thẳng mặt bà ta là đồ không biết xấu hổ.
Bà ta biết tất cả những chuyện này đều do Lý Tiệp giật dây sau lưng. Bà ta không trách anh ta, nhưng trong lòng vẫn thấy vô cùng khó chịu.
Lại hai năm nữa trôi qua, bị gia đình liên tục giục giã chuyện chồng con, hết cách bà ta đành đi xem mắt. Người chồng hiện tại của bà ta - Miêu Vĩ, lúc đó chỉ là một gã thợ mộc quèn trên thị trấn, tính tình chất phác, thật thà, cái nhìn đầu tiên bà ta đã không ưng ý rồi.
Nhưng khi nghe nói ông mang họ Miêu, thế mà lại cùng họ với người đàn ông đó (Miêu Anh Hào). Ma xui quỷ khiến thế nào, bà ta lại đồng ý quen nhau, sau đó cũng thuận lợi kết hôn.
Nếu không thể có được người đó, thì lấy một người có cùng họ với anh ta, coi như cũng là một cách để bù đắp sự tiếc nuối vậy. Sâu thẳm trong lòng, bà ta vẫn luôn đinh ninh như thế.
Sau khi kết hôn, Miêu Vĩ đối xử với bà ta rất tốt, dần dà bà ta cũng chấp nhận ông. Chỉ là trong những đêm thanh vắng, mỗi khi nhớ tới người đàn ông ấy, bà ta lại không kìm được tiếng khóc nghẹn ngào.
Vốn dĩ cứ tưởng nửa đời còn lại sẽ êm đềm trôi qua như thế.
Chẳng ai ngờ, người nhà của Miêu Anh Hào thế mà lại tìm đến tận nơi. Thì ra xuất thân của anh ta chẳng hề bần hàn, mà là người của một gia tộc quyền thế ở Kinh Thị.
Thân phận của anh ta cũng không hề tầm thường, anh ta vốn là Đại đội trưởng Cục An ninh Hoa Quốc, chuyên phụ trách điều tra gián điệp. Nguyên cớ là vì đang trong lúc truy lùng tung tích một tên gián điệp, khi hai bên giằng co, đầu anh ta bị va vào đá dẫn đến mất trí nhớ, rồi đi lạc vào núi rừng và được các cô cứu sống.
Nhà họ Miêu ở Kinh Thị cũng phải lặn lội tìm kiếm ròng rã mấy năm trời mới tìm được người, lần này họ đích thân đến để đón cả nhà anh ta về Kinh Thị.
Khoảnh khắc hay tin, bà ta thực sự đã hối hận xanh ruột. Nếu ngày xưa bà ta không màng đến sự phản đối của bố mẹ, cứ khăng khăng cố chấp xuống nông thôn sớm hơn, biết đâu người mà anh ta để mắt tới lại chính là bà ta!
Rõ ràng bà ta đã có cơ hội được gả cho anh ta, nửa đời sau được bước chân lên Kinh Thị để tận hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng tất thảy những thứ đó, đều đã bị Lý Tiệp cướp đoạt mất!
Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự ấm ức, cam chịu trào dâng mãnh liệt, khiến bà ta ghen tị và căm phẫn đến tột độ!
Lúc bấy giờ, bà ta đã m.a.n.g t.h.a.i được 8 tháng. Trùng hợp thay, con tiện nhân Lý Tiệp kia cũng đang m.a.n.g t.h.a.i cùng thời điểm đó.
Lo ngại tình trạng sức khỏe trên đường đi gặp bất trắc, gia đình họ quyết định hoãn việc trở về Kinh Thị, chờ Lý Tiệp sinh nở xong xuôi rồi mới tính tiếp.
Và rồi như sự sắp đặt của số phận, hai người họ cùng chuyển dạ vào một ngày, lần lượt được đưa đến trạm y tế thị trấn.
Trong phòng sinh, bà ta sinh đứa bé ra trước. Một lúc sau, ở giường bên cạnh, Lý Tiệp cũng hạ sinh một bé gái.
Lý Cần toàn thân rã rời nằm bẹp trên giường. Nghe tiếng khóc trẻ con của hai đứa bé văng vẳng bên tai.
Trong đầu bà ta bỗng lóe lên một ý nghĩ táo bạo...
