Bị Sét Đánh , Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương Về Tn 70 - Chương 198: Gả Con Ranh Chết Tiệt Cho Tên Lưu Manh

Cập nhật lúc: 08/04/2026 08:19

Lý Cần làm y tá ở trạm y tế, quan hệ với mấy y tá khác cũng coi như tạm ổn.

Lúc đó là nửa đêm, đêm đó đến phiên bà ta trực ở phòng sinh, lại vừa khéo lại là người y tá đỡ đẻ mà bà ta quen biết.

Bác sĩ hỗ trợ đỡ đẻ xong liền rời đi, cho nên chỉ còn lại một mình y tá đỡ đẻ phải tắm rửa sạch sẽ cho hai đứa trẻ.

Lý Cần toàn thân toát mồ hôi lạnh, cố nén cơn đau sau khi sinh.

Bà ta lết xuống giường, chủ động nhận việc tắm rửa và cân đo cho chính con mình.

Cô y tá đỡ đẻ vốn không đồng ý, nhưng Lý Cần cứ một mực đòi tự làm.

Cô ấy đành để bà ta làm cho nhanh rồi còn về giường nghỉ ngơi.

Làm được một nửa, bà ta cố ý sai cô y tá sang bên cạnh lấy đồ.

Thần không biết quỷ không hay, bà ta đ.á.n.h tráo quần áo và mảnh vải ghi tên buộc trên cổ chân của hai đứa trẻ.

Làm xong chuyện này, trong lòng bà ta cứ thấp thỏm không yên, chỉ sợ bị phát hiện.

Nhưng mãi đến ba ngày sau khi xuất viện, vẫn chẳng có ai mảy may nghi ngờ chuyện này.

Lúc ôm đứa trẻ cho b.ú, nhìn vào đôi mắt đen lay láy, trong veo ngây thơ của nó, có một khoảnh khắc, bà ta chợt thấy hối hận.

Đứa con gái ruột thịt ngoan ngoãn mới ôm được một lát đã phải chia xa.

Nghĩ đến việc sau này phải rất lâu nữa mới được gặp lại, bà ta không kìm được sự xót xa.

Nhưng cảm xúc ấy cũng chỉ thoáng qua, ngay sau đó là một cảm giác khao khát trả thù trào dâng.

Con tiện nhân Lý Tiệp kia sẽ vĩnh viễn không bao giờ ngờ được, con của mình đã bị đ.á.n.h tráo.

Con gái ruột của bà ta sẽ theo bọn họ lên thành phố lớn Kinh Thị, sống một đời vô lo vô nghĩ.

Còn con của con tiện nhân kia, sẽ phải chịu sự đày đọa trong tay bà ta.

Đúng vậy, bà ta đã tính toán như thế đấy!

Bà ta muốn trút hết mọi oán hận, uất ức lên đầu đứa trẻ này.

Ai bảo Lý Tiệp cướp mất người đàn ông của bà ta, cướp đi cuộc đời viên mãn của bà ta làm gì.

Là con gái của cô ta, đương nhiên phải trả nợ thay mẹ.

Cái tên Miêu Kiều Kiều vốn dĩ là bà ta đặt cho cô con gái bảo bối của mình.

Bây giờ lại để con ranh c.h.ế.t tiệt này dùng, đúng là xui xẻo.

Lúc con ranh này hai ba tuổi, người ta hay xì xào là nó lớn lên chẳng giống hai vợ chồng bà ta chút nào.

Thế nên bà ta cố ý để con ranh đó c.h.ế.t cóng ngoài trời vào một đêm mùa đông.

Sau đó, bà ta đưa nó đến bệnh viện rồi lén tiêm t.h.u.ố.c kích thích tố làm nó béo phì lên, từ đó về sau không còn ai thắc mắc chuyện nó lớn lên không giống bố mẹ nữa.

Về sau khi Tiểu Lượng ra đời, chuỗi ngày khổ cực của con ranh c.h.ế.t tiệt mới thực sự bắt đầu.

Không những phải trông em, mà còn phải làm đồ thủ công, làm không tốt là bị ăn đòn.

Lúc đó nó mấy tuổi nhỉ, hình như mới hơn năm tuổi một chút.

Trẻ con không biết để bụng, bị đ.á.n.h không biết bao nhiêu lần, mà vẫn cứ ngóng chưng chờ bà ta đi làm về.

Nghĩ lại thấy thật nực cười.

Mỗi lần nhớ con gái, hoặc nhớ đến người đàn ông kia, bà ta lại kiếm cớ lôi con ranh c.h.ế.t tiệt ra đ.á.n.h một trận.

Về sau, khi con ranh đó mười tuổi, bà ta lại bịa chuyện đi tìm thầy lang dạo, lén lút điều chế t.h.u.ố.c viên có chứa độc tố bắt nó ăn.

Bà ta tính toán rất kỹ, để con ranh đó bị nhà họ Miêu đày đọa thêm mười năm nữa, rồi có thể để nó âm thầm biến mất khỏi cõi đời này.

Năm con ranh đó mười lăm tuổi, lúc ấy phong trào thanh niên trí thức xuống nông thôn đang rầm rộ.

Nghe nói làm thanh niên trí thức xuống nông thôn chẳng những có trợ cấp, mà đi trồng trọt còn được chia lương thực gửi về nhà.

Bà ta lập tức ép nó nghỉ học đi xuống nông thôn, nào ngờ con ranh đó c.h.ế.t sống không chịu.

Đang lúc giằng co, có một người họ hàng ở Kinh Thị về quê thăm nhà, mang theo một tin dữ.

Người đó kể, con gái của Lý Tiệp bị tai nạn, bị người ta đ.â.m xuyên mắt cá chân, phải nằm viện hơn một tháng trời.

Từ lúc Lý Tiệp sinh xong, bọn họ dọn lên Kinh Thị và không bao giờ quay lại nữa.

Một đi là ròng rã mười lăm năm.

Trước đó, bà ta từng lén lút lên Kinh Thị vài lần.

Dò hỏi được địa chỉ nhà họ Miêu từ người họ hàng, bà ta đứng từ xa lén nhìn con gái bảo bối vài lần.

Nhìn con bé từng ngày khôn lớn, trở nên xinh đẹp, kiêu sa, trong lòng bà ta vô cùng vui sướng.

Thế nhưng khi nghe tin con gái bị thương, bà ta thao thức trắng đêm.

Đêm đó, bà ta suy ngẫm rất lâu.

Có phải vì bà ta đày đọa con ranh c.h.ế.t tiệt kia quá tàn nhẫn, nên ông trời mới trừng phạt bà ta, giáng tai họa lên đầu con gái ruột của bà ta hay không.

Nghĩ vậy, trong lòng bà ta dâng lên cảm giác tội lỗi.

Vì thế sau đó, bà ta mới đồng ý cho con ranh kia tiếp tục đi học, nhưng học phí thì nó phải tự mình kiếm lấy.

Sau này bà ta lại lén đi thăm con gái một lần nữa, phát hiện vết thương ở chân con bé đã khỏi hẳn.

Hơn nữa, con gái bảo bối còn thi đỗ vào đoàn văn công quân khu, quả thật là quá làm rạng rỡ tổ tông!

Lúc con ranh c.h.ế.t tiệt tốt nghiệp cấp ba, nó thế mà lại chủ động xin xuống nông thôn, bà ta tất nhiên mừng rỡ đồng ý ngay.

Đợi nó đi rồi, bà ta vội vàng chạy ra chợ đen mua d.ư.ợ.c liệu có độc, làm thành viên t.h.u.ố.c rồi gửi qua đường bưu điện cho nó.

Bà ta đã căn chuẩn thời gian, uống hết số t.h.u.ố.c đó, cộng thêm khoảng hai năm dầm mưa dãi nắng ở nông thôn, cơ thể con ranh đó chắc chắn sẽ suy kiệt.

Đến lúc đó nó c.h.ế.t rũ ở nông thôn, cũng sẽ chẳng ai nghi ngờ gì.

Dù sao bà ta cũng hành hạ đủ rồi, không muốn nhìn thấy cái bản mặt của con ranh đó nữa.

Người c.h.ế.t đi là mọi chuyện kết thúc.

Chờ thêm vài năm nữa, bà ta sẽ mượn cớ lên Kinh Thị một chuyến, để bí mật nhận lại con gái bảo bối.

Tất cả đều nằm trong kế hoạch hoàn hảo của bà ta.

Nhưng ai mà ngờ, con ranh c.h.ế.t tiệt đó bỗng nhiên từ nông thôn quay về.

Chẳng những sống sờ sờ quay về, sức khỏe bình phục, mà nó còn biết được chuyện bà ta định rắp tâm hãm hại nó.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Cần lại rối bời, bực bội.

Bí mật tráo đổi con cái tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, nếu không sẽ làm hại đến con gái bảo bối.

Tính tình con ranh c.h.ế.t tiệt kia giờ đây có vẻ tàn nhẫn hơn rất nhiều.

Bà ta hiện tại cũng không còn cơ hội để dồn nó vào chỗ c.h.ế.t nữa.

Ngộ nhỡ bị người ta phát hiện thì t.h.ả.m to.

Trước mắt, vụ viên t.h.u.ố.c độc kia tốt nhất là phải tìm cách khiến con ranh đó câm miệng hoàn toàn.

Phải dùng cách gì đây...

Suốt một đêm trằn trọc không ngủ.

Sáng sớm hôm sau.

Lúc Lý Cần đến trạm y tế làm việc, đầu óc vẫn cứ ong ong, mệt mỏi.

Buổi trưa, khi mấy y tá tụ tập ăn cơm, bà ta loáng thoáng nghe thấy họ đang bàn tán chuyện phiếm:

"Này, mọi người biết gì chưa, chiều qua y tá trưởng xin nghỉ nửa ngày, nghe bảo lên Cục Công an đấy."

"Sao thế, không lẽ lại là thằng con trai bà ấy ra ngoài gây rắc rối à?"

"Chứ còn gì nữa, nghe bảo thằng Lưu Doanh dạo này suốt ngày lêu lổng, hai hôm trước cùng tụi du côn làm loạn cái gì đó nên bị bắt, y tá trưởng phải lên bảo lãnh người về."

"Y tá trưởng cũng tội nghiệp thật, có tuổi rồi mà vẫn phải nai lưng lo cho thằng con."

"Đúng vậy, thằng Lưu Doanh hình như cũng ngoài ba mươi rồi nhỉ, từ hồi vợ mất đến giờ cứ ở vậy, nếu có vợ quản cho thì chắc gì đã đổ đốn như thế."

"Cái ngữ như nó, có ma nào dám lấy!"

"Chưa chắc đâu, mẹ thằng Lưu Doanh là y tá trưởng, bố là phó xưởng trưởng xưởng đồ hộp, điều kiện gia đình tốt thế, ối người xếp hàng xin vào ấy chứ.

Chỉ là y tá trưởng muốn tốt cho con, tính tìm một cô vợ có học thức để quản nó, còn thằng Lưu Doanh thì lại muốn tìm một cô thật xinh, kén cá chọn canh mãi mới chưa lấy được vợ đấy."

Nghe đến đây, trong đầu Lý Cần chợt lóe lên một tia sáng.

Đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh!

Con ranh c.h.ế.t tiệt kia vừa có học thức lại xinh đẹp, gả cho cái thằng lêu lổng Lưu Doanh đó là quá hợp lý còn gì!

Đến lúc đó bà ta sẽ lấy chuyện này làm điểm yếu, đe dọa con ranh đó không được bới móc chuyện viên t.h.u.ố.c nữa.

Về sau khi nó lấy chồng, ngày nào cũng phải nai lưng đối phó với ông chồng lưu manh, sức đâu mà đi tìm bà ta gây rắc rối.

Thằng Lưu Doanh đó bà ta cũng đã gặp mấy lần, không những tướng mạo xấu xí như dưa vẹo táo nứt, mà ánh mắt lúc nào cũng dâm đãng, đê tiện.

Cái loại người không đứng đắn này, nhìn qua là biết không thể sống chung một mái nhà.

Nghĩ đến tương lai bi t.h.ả.m của con ranh đó, tâm trạng bà ta bỗng chốc hưng phấn tột độ.

Đợi lát nữa, bà ta phải đi tìm y tá trưởng tâm sự một chút mới được!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.