Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 72: Tên Ngốc Này Không Dễ Lừa Như Vậy
Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:07
Vốn dĩ Mã Phương đã bị mấy câu châm ngòi của Bạch Nghiên chọc cho giận bừng bừng.
Nhưng khi nghe câu cuối cùng kia, cô ta lại hơi chững lại.
Rồi buột miệng nói một câu: "Nó đúng là đẹp thật, có lúc tôi còn ngắm đến mức mê mẩn."
Nụ cười vừa nhếch lên trên khóe môi Bạch Nghiên lập tức đông cứng lại: ...
Tên ngốc này sao nghe mãi không hiểu tiếng người thế nhỉ!
Bạch Nghiên nghiến răng: "Đó không phải trọng điểm, ý tôi là, nó chính là ỷ vào cái mác xinh đẹp để làm xằng làm bậy!"
"Cũng đúng." Mã Phương liếc nhìn hai người cách đó không xa, c.ắ.n răng nói: "Rõ ràng trước kia nó xấu xí hơn chúng ta, giờ lại đẹp hơn chúng ta nhiều, quả thực đáng ghét c.h.ế.t đi được!"
Vẻ mặt Bạch Nghiên muốn sụp đổ: ... Cô nói thì nói mình cô đi, kéo thêm tôi vào làm gì?
Có bệnh à?!
Sao hồi trước cô ta không nhận ra Mã Phương lại ngu ngốc đến mức này nhỉ?!!
Thôi bỏ đi, dù sao cô ta cũng phải thử thêm lần nữa.
Bạch Nghiên cố ý hỏi dò: "Mấy hôm trước cô không phải đã lên huyện thăm công an Tiểu Trần sao, thế nào anh ta tới đây mà không chào hỏi cô một tiếng nào à?"
Chiều hôm đó lúc thấy Mã Phương xách điểm tâm về với khuôn mặt ủ ê, cô ta đã biết ngay là Mã Phương xôi hỏng bỏng không chỗ công an Tiểu Trần rồi. Bạch Nghiên nhắc lại chuyện này chính là để thổi bùng ngọn lửa giận dữ trong lòng đối phương.
Quả nhiên, vừa nhớ lại chuyện mấy hôm trước, sắc mặt Mã Phương lại trở nên u ám.
Nhưng cô ta cũng không muốn nói quá nhiều trước mặt Bạch Nghiên, đành phải ậm ờ ứng phó vài câu: "Có khi anh ấy tới tìm Miêu Kiều Kiều có việc, lát nữa rảnh rỗi đương nhiên sẽ qua tìm tôi thôi."
Bạch Nghiên liếc xéo cô ta một cái, vẻ mặt oán hận của đối phương đã bày mồn một ra đấy.
Cô ta thầm cười khẩy trong lòng, bộ dạng thế kia mà còn muốn giấu diếm cô ta sao?
"Cô thấy đấy công an Tiểu Trần tuổi trẻ tài cao, diện mạo lại anh tuấn, chắc chắn là có rất nhiều nữ đồng chí ái mộ. Cái con Miêu Kiều Kiều này..."
Mã Phương ngẩn người, quay đầu hỏi cô ta: "Vậy ra cô cũng thích loại người như anh ấy à?"
Bạch Nghiên: ???
Sao tên ngốc này không dễ lừa như lúc trước vậy?
Lời cô ta còn chưa nói hết, xen mồm vào làm cái gì?!
Sao cô ta có thể để mắt tới loại đàn ông ở nơi khỉ ho cò gáy này được?!!
Còn tưởng cô ta sẽ giành giật với cô ta sao, thật là nực cười!!
"Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ đang lo cho cô thôi." Bạch Nghiên cảm thấy nếu còn tiếp tục nói chuyện với tên ngốc này, cô ta sẽ c.ắ.n nát cả răng hàm mất, nhưng kế hoạch vẫn phải tiến hành, "Cô không thấy cái gai trong mắt Miêu Kiều Kiều rất chướng mắt sao?"
Mã Phương tính tình ruột để ngoài da liền gật đầu: "Chướng mắt chứ, tôi lúc nào chả thấy chướng mắt, nhưng mà tôi đ.á.n.h không lại nó, với lại..."
Với lại Miêu Kiều Kiều đã từng cứu mạng cô ta, mặc dù hai người không đội trời chung, nhưng Mã Phương cô không phải là loại ăn cháo đá bát.
Cô ta sẽ không cố ý kiếm chuyện đối đầu như trước nữa, cũng không thể nào ghét cay ghét đắng nó được, cùng lắm chỉ lén lút càu nhàu vài câu thôi.
Lúc này nếu không có Bạch Nghiên châm ngòi thổi gió, chắc gì cô ta đã tức giận thế này.
Nghĩ đến đây, bộ óc vốn luôn trống rỗng của Mã Phương đột nhiên xẹt qua một tia sáng.
Cô ta quay ngoắt lại nhìn Bạch Nghiên, ánh mắt đầy nghi ngờ: "Tôi còn nhớ mấy tháng trước cô từng bảo, cô với tôi chẳng thân thiết gì, sao tự dưng giờ lại quan tâm đến tôi thế?"
Mí mắt Bạch Nghiên giật giật, ho khan hai tiếng chữa ngượng: "Lúc đó tôi giận quá mất khôn thôi, dù sao chúng ta cũng là bạn học cấp ba bao năm, sao có thể nói là không thân được."
Mã Phương vẫn không chịu bỏ qua, vặn vẹo hỏi lại: "Ồ, nhưng sau đó thái độ của cô đối với tôi cũng lạnh nhạt nhạt nhẽo cơ mà."
"Làm gì có chuyện đó, tính tôi xưa nay vẫn vậy mà." Đáy mắt Bạch Nghiên lướt qua tia mất kiên nhẫn, "Cô từng thấy tôi thân thiết với ai quá mức chưa?"
"Chưa từng." Mã Phương lắc đầu, bất chợt lại nhớ ra điều gì đó: "Nhưng lần trước ở trong rừng sâu, tôi thấy cô có vẻ rất vồn vã với tên thanh niên trí thức họ Hàn ở sát vách đấy."
Cũng phải, người ta sở hữu vẻ đẹp tựa như thần tiên giáng thế, là nữ sinh thì ai mà chẳng động lòng.
Chỉ tiếc là tính tình lạnh như băng tảng hoàn toàn ngó lơ người khác, cô ta đến một câu cũng chưa kịp nói chen vào.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là anh Trần hiền hòa, lễ độ lại dễ gần hơn.
Chỉ là không biết tại sao anh ấy lại đột ngột tỏ ra lạnh nhạt với cô ta, chắc lát nữa cô ta phải tìm cơ hội để hỏi cho rõ ràng.
Nghe Mã Phương nhắc tới chuyện này, Bạch Nghiên lại nhớ tới cái đêm nhục nhã ê chề đó, trong lòng trào dâng một trận bực dọc khôn tả.
Xem ra hôm nay kế hoạch không thể thực hiện được rồi, nói chuyện với cái thứ ngu ngốc này đúng là tức hộc m.á.u.
Vì thế cô ta đành lấp l.i.ế.m: "Làm gì có chuyện đó, thôi tôi vào bếp xem mấy chị Lâm nấu nướng xong chưa." Nói đoạn liền quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng vội vã của đối phương, Mã Phương bĩu môi khinh bỉ.
Hừ, con ả này tưởng cô là đồ ngốc chắc.
Chẳng qua là thích người ta thôi mà, có gì đâu mà phải giấu giấu giếm giếm...
Biết được công an Tiểu Trần trưa nay chưa ăn gì, Miêu Kiều Kiều liền có nhã ý giữ anh ở lại dùng bữa.
Dù sao người ta cất công từ xa lặn lội tới đây, còn xách theo một đống quà cáp, không mời lại dùng bữa thì cũng khó coi.
Với lời đề nghị của cô, Trần Thịnh dĩ nhiên là vô cùng vui vẻ đồng ý.
Anh hoàn toàn không ngờ một chuyến tới đây, lại có cơ hội được thưởng thức tài nấu nướng của cô, đây quả là vinh hạnh lớn lao.
Miêu Kiều Kiều trước tiên hầm một nồi cháo trắng, làm thêm ba món ăn: Rau xanh xào tỏi, trứng chiên hành tỏi, và củ cải muối chua cay, bày biện ra bàn trông cũng rất ra gì và này nọ.
Trần Thịnh nếm thử một ngụm cháo trắng, hai mắt tức khắc sáng ngời.
Món cháo trắng này ngọt thanh, mềm mịn, vừa vào miệng đã tan ngay, hương vị thật sự quá tuyệt vời!
Lại gắp thêm một đũa rau xanh, tươi ngon giòn rụm, trứng chiên thì thơm phức đậm đà, củ cải muối chua cay đ.á.n.h thức vị giác.
Mỗi món ăn đều khiến Trần Thịnh cảm thấy mãn nguyện vô cùng.
Phần lớn là do tâm lý của anh, phần khác là nhờ tài nấu ăn đỉnh cao của Miêu Kiều Kiều, cộng thêm sự hỗ trợ đắc lực từ nước linh tuyền pha loãng.
Hơn nữa, trong lúc dùng bữa Miêu Kiều Kiều thi thoảng lại trò chuyện cùng anh, mọi quan điểm, góc nhìn đều rất nhạy bén, sinh động, khiến Trần Thịnh càng thêm say mê cô.
Nói tóm lại, sau bữa trưa này, Trần Thịnh quả thực vô cùng hài lòng mãn nguyện.
Trong lúc dùng bữa và trò chuyện, tâm trí Trần Thịnh đã bắt đầu vẽ nên viễn cảnh tương lai tươi đẹp.
Nếu mỗi ngày đi làm về, đều có một cô vợ xinh đẹp, hiền thảo chuẩn bị sẵn những món ăn ngon lành đợi anh, cùng anh trò chuyện vui vẻ, thì cuộc sống đó mới thật viên mãn biết bao!
Mặc dù rất háo hức muốn bộc bạch tấm chân tình với Miêu Kiều Kiều, nhưng Trần Thịnh vẫn cố kìm nén.
Rốt cuộc hiện tại quan hệ hai người còn chưa thực sự thân thiết, đường đột thổ lộ như vậy, rất có khả năng sẽ dọa cô chạy mất.
Chi bằng từ từ đối xử thật tốt với cô, để cô cảm nhận được tâm ý của anh rồi mới chủ động ngỏ lời, đó mới là sự tôn trọng lớn nhất dành cho cô.
Lúc chia tay, Trần Thịnh tuy lưu luyến không nỡ, nhưng vẫn vẫy tay từ biệt.
Vừa đi được một quãng ngắn, Mã Phương đã từ phía sau chạy đuổi theo: "Anh Trần, anh Trần, đợi em với!"
Trần Thịnh quay lại nhìn người mới tới, đôi mày hơi cau lại hỏi: "Có việc gì sao?"
Mã Phương bĩu môi, vẻ mặt có chút bất mãn: "Lúc nãy em đứng ở sân trước, anh không nhìn thấy em sao."
Cô ta đã đứng đợi ngót nghét một tiếng đồng hồ, anh mới từ sân sau đi ra.
Cứ tưởng khi thấy cô ta, bét ra anh cũng sẽ mở lời chào hỏi, ai dè anh hoàn toàn coi cô ta như không khí.
"À, xin lỗi, tôi đang vội sang thôn kế bên để nói lời cảm tạ đồng chí Hàn, chắc là không để ý." Trần Thịnh mặt không biến sắc nói dối.
Kỳ thực lúc nãy trong đầu anh chỉ toàn tơ tưởng xem lần sau nên tạo cơ hội nào để gặp lại Miêu Kiều Kiều, tâm trí đâu mà để ý đến những người xung quanh.
"Vậy à." Sắc mặt Mã Phương dịu đi đôi chút, ánh mắt lóe lên tia tình ý lấy lòng: "Lần trước em vào viện thăm anh, chúng ta cũng chưa trò chuyện được mấy câu, hay là để em đi cùng anh sang thôn kế bên một chuyến nhé."
