Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương - Chương 73: Anh Còn Chưa Từng Được Ăn Cơm Miêu Kiều Kiều Nấu

Cập nhật lúc: 26/02/2026 18:07

Trần Thịnh hơi ngớ người, nghe ra được ẩn ý trong lời nói của cô ta.

Trước đây khi còn công tác ở Cục Công an huyện, cũng có mấy nữ công nhân nhà máy lén lút bày tỏ tình ý với anh, nhưng chưa ai táo bạo như Mã Phương.

Anh vẫn luôn kiên định giữ vững lập trường, đối với những người mình không có tình cảm thì tuyệt đối không dây dưa.

Giờ anh đã tìm được người con gái trong mộng, dĩ nhiên càng không để những người khác có bất cứ cơ hội hy vọng nào.

Thế nên anh lập tức dập tắt hy vọng của cô ta một cách phũ phàng: "Đồng chí Mã Phương, lần trước tôi đã nói rất rõ ràng rồi, quan hệ giữa chúng ta không thân thiết đến mức để trò chuyện, tôi tự đi một mình là được, cảm ơn cô."

Nói dứt lời, anh quay lưng cất bước rời đi không chút do dự.

Mã Phương đứng phía sau tức tối giậm chân bành bạch: "Hừ! Chạy cái gì mà chạy chứ, không thân thì không thân, làm gì mà phải cau có sưng sỉa lên thế!"

Một lần nữa lại bị Trần Thịnh từ chối thẳng thừng, Mã Phương tức lộn ruột, rốt cuộc cũng nhận rõ hiện thực.

Xem ra công an Tiểu Trần căn bản không hề có chút tình cảm nào với cô ta, tất cả chỉ là do cô ta đơn phương tình nguyện.

Mã Phương cô ta không phải loại cầm lên được mà không bỏ xuống được!

Da mặt dù có dày đến đâu... À không! Là lòng tự trọng dù có cao ngất trời đi nữa, sau này chắc chắn sẽ còn gặp được người đàn ông tốt hơn!

Nghĩ thông suốt được điểm này, trong lòng Mã Phương mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Khi cô ta rảo bước trở về khu tập thể thanh niên trí thức, liền thấy Giả Do đang đứng tựa cửa lớn, vẻ mặt đầy khinh bỉ nhìn mình.

Hẳn là lúc nãy cuộc đối thoại giữa cô ta và công an Tiểu Trần gã đã nghe thấy hết cả rồi, trong nháy mắt Mã Phương tức đến xì khói: "Nhìn cái gì mà nhìn, anh trưng cái bản mặt đó ra cho ai xem hả! Lén la lén lút nghe trộm chuyện người khác, hèn hạ!"

"Hai người đứng chình ình giữa bãi đất trống kia to tiếng qua lại, tôi chuẩn bị ra ngoài nên tình cờ nghe thấy thôi mà, có gì lạ đâu." Giả Do cười khẩy mấy tiếng, cố ý châm chọc: "Thật nực cười, cô cứ sấn sổ tới, người ta cũng có thèm để ý đâu!"

"Anh ăn nói hàm hồ cái gì thế hả!" Mã Phương tức tối trừng mắt lườm gã, suýt chút nữa không nhịn được mà lao vào cào cấu, "Lười đôi co với anh!"

Nói xong cô ta hầm hầm bước thẳng về phòng, Giả Do đứng phía sau l.ồ.ng n.g.ự.c thấy bức bối vô cùng.

Trước đây khi cô ta và Mã Phương lúc nào cũng đối chọi gay gắt, gã lúc nào cũng thấy người này oang oang cái miệng thật ồn ào và phiền phức.

Nhưng kể từ một tháng trước, trải qua quãng thời gian bị bọn cướp bắt vào rừng, hai người cùng nhau dắt tay bỏ trốn và trải qua vô số chuyện, gã nhận ra suy nghĩ của mình đã thay đổi rất nhiều.

Họ cùng nhau giữ kín quá khứ nhục nhã của đối phương, từng ôm nhau trong hang động đ.á.n.h rắn, sau đó chạy trốn lại bị bọn cướp bắt, rồi bị bầy sói rượt đuổi trèo lên cây...

Lúc trốn trên cây, khi thân cây bị bầy sói húc ầm ầm, Mã Phương từng động viên gã cố gắng kiên trì, tận đáy lòng gã thực sự rất cảm động.

Sau khi được giải cứu trở về, Giả Do dần nhận ra dường như mình đã có chút tâm tư khác biệt với Mã Phương.

Cảm giác này hoàn toàn khác xa so với với Miêu Kiều Kiều trước đây. Ban đầu gã hắt hủi Miêu Kiều Kiều, về sau khi thấy đối phương ngày càng ưu tú, gã cũng thấy hối hận và dằn vặt bản thân, nhưng chẳng khó chịu bao nhiêu.

Còn giờ phút này, khi chứng kiến Mã Phương lấy lòng công an Tiểu Trần, trong lòng gã lại trào dâng một cảm giác ghen tuông, chua xót đến khó tả.

Giả Do cũng không rõ trạng thái tâm lý hiện tại của mình rốt cuộc là sao, chỉ đành thuận theo tự nhiên, đến đâu hay đến đó vậy.

Trong phòng.

Bạch Nghiên thấy Mã Phương hầm hầm bước vào, vội vàng sán lại châm ngòi: "Đấy, tôi đã nói rồi mà, tên công an Tiểu Trần kia hoàn toàn bị Miêu Kiều Kiều bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú rồi, đâu thèm liếc mắt tới người khác đâu."

Vốn dĩ Mã Phương đã ôm một cục tức vì bị Trần Thịnh cự tuyệt phũ phàng, lại vừa bị Giả Do mỉa mai một trận nên trong lòng đang bực dọc không có chỗ xả.

Lúc này nghe Bạch Nghiên nói bóng nói gió như vậy, cô ta liền gắt gỏng đáp trả: "Liên quan quái gì đến Miêu Kiều Kiều, công an Tiểu Trần có mắt để nhìn, ai đẹp thì người đó được ưu ái thôi!"

Mặc dù cô ta không ưa gì Miêu Kiều Kiều, nhưng cũng thừa biết chuyện này chẳng liên quan gì đến Miêu Kiều Kiều cả. Không hiểu sao Bạch Nghiên cứ thích vạch lá tìm sâu mãi thế.

Bạch Nghiên nghẹn lời, sắc mặt sượng trân khó coi vô cùng, gượng gạo phản bác: "Thôi được rồi, tôi có lòng tốt lại thành làm ơn mắc oán, sau này chuyện của cô tôi cũng mặc xác!"

Mã Phương chẳng thèm nể nang gì, trực tiếp cười khẩy một tiếng: "Hừ, nói nghe cứ như từ trước tới nay cô quan tâm tôi lắm không bằng."

Bạch Nghiên: ...

Câu chuyện không thể nào tiếp tục được nữa.

Thôi, cô ta bỏ cuộc!

Cái con người này nói không thông, cô ta đành phải nghĩ cách khác để trị Miêu Kiều Kiều vậy.

Ở một phía khác, bên ngoài căn chuồng bò dưới chân núi của thôn Thạch Thổ.

Trần Thịnh chân thành nói lời cảm tạ: "Đồng chí Hàn, cảm ơn cậu lần trước đã cứu mạng, đây là chút lễ mọn, mong cậu nhận cho."

"Cảm ơn." Hàn Lăng Chi cũng không làm bộ làm tịch, dứt khoát đưa tay nhận lấy hộp điểm tâm, sau đó lại hỏi: "Đám cướp đó sau đó sao rồi?"

Trần Thịnh đáp: "Bọn chúng đã được giải lên tỉnh..."

Hai người đang nói chuyện thì bà Ngô từ trong chuồng bò tươi cười đi ra: "Đồng chí Tiểu Trần, cậu dùng bữa trưa chưa, nếu không chê thì vào ăn chung với mấy lão già này cho vui?"

"Cháu cảm ơn bà ạ." Trần Thịnh lễ phép mỉm cười đáp: "Lúc nãy cháu đã ăn cơm ở chỗ thanh niên trí thức Tiểu Miêu bên thôn Thạch Thủy rồi."

Hàn Lăng Chi nhíu mày: "Thanh niên trí thức Tiểu Miêu, là Miêu Kiều Kiều sao?"

"Đúng vậy, chắc hẳn mọi người cũng biết cô ấy." Trần Thịnh hễ nhắc đến cô là hai mắt lại sáng rỡ, không kìm được mà hết lời khen ngợi: "Cô ấy nấu ăn thật sự rất ngon, không ngờ cô ấy không chỉ người đẹp nết na, mà tài nấu nướng cũng cừ khôi đến vậy."

Bà Ngô đứng bên cạnh nghe thấy thế, liền gật đầu cười nói: "Được rồi, Lăng Chi à, vậy cậu ngồi tiếp chuyện với khách đi, lão thái bà này đi ăn cơm trước đây."

"Vâng." Sắc mặt Hàn Lăng Chi bỗng chốc trầm xuống, đáp lại một cách lơ đãng.

Thế ra hai người họ chỉ mới quen biết nhau một lần thôi mà Trần Thịnh đã được cô ấy mời cơm rồi sao?

Anh gặp cô vô số lần rồi, mà có bao giờ được nếm thử tay nghề của cô đâu.

Đã vậy nhìn dáng vẻ Trần Thịnh thế kia, chắc mẩm là say nắng cô ấy rồi đây.

Hàn Lăng Chi nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng đột ngột trào dâng một cảm giác khó tả.

Cảm giác này... thật sự quá kỳ quái.

Sau khi Trần Thịnh rời đi, Hàn Lăng Chi đeo cây cung tự chế trên lưng, tiến thẳng vào rừng sâu săn b.ắ.n.

Chỉ có đắm chìm vào việc săn b.ắ.n mới có thể khiến anh tạm thời gác lại mọi phiền não, tập trung cao độ hơn.

Ông Vương thấy thế, không nhịn được càu nhàu: "Cái thằng nhãi này sáng nay mới ở trên núi về, sao giờ lại đi săn nữa rồi."

Ông Ngô bưng bát cơm từ tốn lua hai miếng thức ăn, nhỏ giọng nói: "Kệ nó đi, thanh niên trai tráng mà, sức lực xài không hết ấy mà."

Bà Ngô thở dài sườn sượt: "Haiz, ở cái chốn nhà quê thế này có chỗ nào để vui chơi đâu, khổ thân thằng bé Lăng Chi phải chịu cực khổ cùng mấy lão già chúng ta."

Ông Vương phụ họa: "Đúng thế, thằng nhãi này vốn tiền đồ rộng mở, giờ lại lãng phí thanh xuân ở cái chốn này, chẳng biết bao giờ mới tới bến bờ. Lão Ngô à, ông vẫn nên khuyên nhủ nó thêm đi."

"Hồi trước chúng ta nói rát cả họng rồi mà nó có chịu về đâu." Nhắc tới chuyện này sắc mặt ông Ngô trở nên trĩu nặng: "Đợi nó về, tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với nó vậy."

Bà Ngô gật gù: "Đúng, phải nói chuyện lại với nó mới được, người nhà bên kia gửi thư thúc giục mấy lần rồi..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.