Bình Đạm Như Cúc - 11 (kết)

Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:50

11.

Tiếng thét điên dại của Chu Diệp dần chìm vào khoảng không tăm tối, lạnh lẽo của thiên lao, để lại một khoảng lặng rợn người.

Hắn đổ gục xuống đống rơm rạ mục nát đầy xú uế, hai mắt trợn trừng nhìn vào hư không, tim ngừng đập giữa cơn bạt mạng của nỗi sợ hãi tột cùng.

Nam chính nguyên tác của cuốn truyện này, gã Thái t.ử từng cao cao tại thượng coi rẻ mạng người, cuối cùng đã c.h.ế.t một cách t.h.ả.m hại và nhục nhã nhất.

Ngay khoảnh khắc Chu Diệp nuốt hơi thở cuối cùng, một tiếng động kinh hoàng bỗng chốc rạch rách cả bầu trời vương triều.

Oanh!

Không gian tinh thần của ta nổ tung, bảng điều khiển hệ thống vốn đã đầy vết nứt nay vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ lấp lánh.

Những mảnh sáng màu đỏ ngầu như m.á.u và vàng óng của cái gọi là kịch bản gốc bắt đầu rơi rụng lả tả, chưa kịp chạm đất đã biến thành tàn tro.

Thanh âm máy móc, lạnh lẽo từng tự phụ khống chế cuộc đời ta, lúc này vang lên dồn dập với tần số méo mó, hỗn loạn và nghẹn ứ:

[Cảnh báo! Cảnh báo! Nam chính nguyên tác đã t.ử vong, tuyến tình cảm chính biến mất!]

[Kịch bản chính mất hiệu lực! Thiết lập thế giới sụp đổ!]

[Khởi động tái cấu trúc... Thất bại! Khởi động tái cấu trúc... Thất bại! Năng lượng cạn kiệt...]

Tiếng rè rè ch.ói tai kéo dài thêm vài nhịp rồi tắt ngấm hoàn toàn, trả lại sự yên lặng tuyệt đối trong tâm trí ta.

Hệ thống biến mất rồi.

Cùng lúc đó, đại địa dưới chân ta bắt đầu rung chuyển dữ dội, những bức tường đá của thiên lao rạn nứt, bụi bặm rơi xuống lả tả.

Ta bước ra khỏi ngục tối, thong thả đi qua những dãy hành lang dài, hướng thẳng về phía cửa cung.

Khi bước chân ta chạm đến sân đại điện, một cảnh tượng kinh hoàng và tráng lệ đang diễn ra trước mắt vạn vật.

Bầu trời xanh ngắt bỗng chốc nứt ra những đường rãnh khổng lồ đen ngòm, giống như một bức tranh sơn dầu cũ kỹ bị một bàn tay khổng lồ thô bạo xé toạc.

Mây đen cuồn cuộn giăng lối rồi lập tức tan rã dưới những luồng sáng hỗn độn, kỳ dị chưa từng xuất hiện từ thuở khai thiên lập địa.

Hoàng cung nguy nga tráng lệ rung chuyển ầm ầm, những viên ngói lưu ly nghìn năm rơi rụng như mưa, bám đầy bụi trần nhơ nhuốc.

Trong khoảng không vô định, ta nghe thấy hàng vạn tiếng "rắc rắc" thanh thúy, giòn giã vang lên liên tiếp không dứt.

Đói là tiếng đứt gãy của những sợi xích vô hình, thứ gông xiềng khống chế số phận của thế giới này.

Những sợi xích của kịch bản, của thiết lập nhân vật, của Thiên Đạo đang trói buộc linh hồn của tất cả mọi người, đồng loạt vỡ vụn.

Bầu trời nứt vỡ. Kịch bản hủy diệt. Thế giới được giải phóng.

Ta đứng giữa sân cung điện rộng lớn, chứng kiến một sự thay đổi chấn động nhân sinh đang diễn ra trên từng gương mặt.

Cách đó không xa, một vị phi tần từng vì Hoàng đế mà điên cuồng ghen tuông, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn độc ác nhất để tranh sủng.

Ả đột ngột buông rơi chiếc khăn lụa tẩm độc trong tay, ánh mắt hoang dại, đố kỵ dần trở nên tỉnh táo, lạnh lùng và thanh minh.

Ả nhìn về phía tẩm cung của Hoàng đế, khẽ cười nhạt một tiếng tự giễu, trong mắt không còn một chút si mê, oán hận nào nữa.

Một vị đại thần khét tiếng chính trực, người từng trung thành vô điều kiện với vương triều đến mức sẵn sàng dâng cả mạng sống của gia tộc để bảo vệ Thái t.ử.

Hắn đứng c.h.ế.t lặng giữa ngự đạo, nhìn bản tội trạng tham ô của Chu Diệp rơi vãi trên đất, ánh mắt từ mê muội chuyển sang phẫn nộ tột cùng.

Hắn thẳng lưng, vứt bỏ chiếc hốt ngọc tôn quý xuống đất, không còn chịu quỳ phục một cách mù quáng và ngu xuẩn.

Ngay cả gã thị vệ Đông Cung, kẻ từng vì yêu nữ chính nguyên tác Lâm Nhược Vũ sâu đậm mà chấp nhận làm công cụ sai bảo, bất chấp vinh nhục của bản thân.

Gã nhìn về hướng biên thùy nơi Lâm Nhược Vũ bị đày ải, đôi mắt đỏ ngầu gột rửa sạch sẽ sự si tình ngu muội, lạnh lùng quay người bước đi theo lối riêng của mình.

Tất cả bọn họ, trong cùng một khoảnh khắc, đã lấy lại ý chí tự do và linh hồn của một con người thực sự.

Họ không còn là những con rối vô hồn diễn kịch cho một kịch bản viết sẵn xem nữa, họ đã là chủ nhân của chính mình.

Ta nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận một luồng sinh cơ mạnh mẽ, ấm áp chưa từng có tràn ngập khắp cơ thể.

Lồng n.g.ự.c không còn ngột ngạt, cơ mặt không còn bị cưỡng ép vẽ nên những nụ cười hiền thục, bao dung giả tạo đến buồn nôn.

Cơ thể này, da thịt này, vận mệnh này, hoàn toàn thuộc về ta.

Không còn hệ thống. Không còn kịch bản. Không còn Thiên Đạo áp đặt.

Ta mở mắt, sải những bước chân tự do, kiêu hãnh đi ra khỏi hoàng cung ngột ngạt, hướng về phía thế giới rộng lớn ngoài kia.

Trước phủ Kính Vương, ánh nắng mới sau cơn bão rọi xuống rực rỡ, lấp lánh như dát vàng, xua tan đi mọi u ám bấy lâu nay.

Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại, kéo theo một vệt bụi dài rồi dừng hẳn ngay trước mặt ta.

Cố Triều Hành cưỡi trên lưng hắc mã, triều phục màu đen thêu mãng xà vàng óng khẽ tung bay trong gió, gương mặt góc cạnh đầy mị lực không còn vẻ xa cách, lạnh lùng.

Đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn khóa c.h.ặ.t lấy bóng hình ta, bên trong ngập tràn sự dịu dàng, trân trọng và một tình yêu chiếm hữu điên cuồng nhất.

Hắn nghiêng người xuống, điềm nhiên vươn bàn tay thon dài, vững chãi với những khớp xương rõ ràng về phía ta.

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn nhưng mang theo sự ngạo nghễ bẩm sinh của một vị vương quyền vương triều vang lên, làm chấn động cả không gian:

"Bây giờ không còn ông trời nào ép được nàng nữa."

"Úy Chi Tịch."

"Có muốn cùng bản vương làm chủ thiên hạ này không?"

Ta nhìn bàn tay hắn, rồi ngước lên nhìn gương mặt người đàn ông duy nhất đã nhìn thấu ta, cùng ta nghịch thiên cải mệnh, đập nát quy luật thế giới.

Ta khẽ mỉm cười, một nụ cười rực rỡ, kiêu kỳ và ngạo mạn nhất từ trước đến nay, không vương một chút nhẫn nhịn nào của đóa hoa cúc dại.

Ta dứt khoát đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ấm áp, rộng lớn của hắn.

Hắn dùng lực từ cánh tay mạnh mẽ kéo một cái, cưỡng ép đưa ta ngồi vững vàng phía trước yên ngựa, vòng tay ôm trọn ta vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi.

Phía sau tụi ta là cung điện nguy nga đang thay đổi, là giang sơn rộng lớn trù phú vừa được hồi sinh từ trong đổ nát của kịch bản.

Phía trước tụi ta là con đường dài rộng mở, là cuộc đời tự do vĩnh hằng không một thế lực nào có thể can thiệp hay định đoạt.

Lần này, nàng không chọn làm đóa cúc nhạt nhẽo, cam chịu mọc trên nấm mồ của kẻ thù để giữ cái danh thanh cao giả tạo.

Nàng chọn làm chính mình, sống một cuộc đời rực rỡ, phô trương, nắm c.h.ặ.t lấy tay người mình yêu và làm chủ vận mệnh của chính mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bình Đạm Như Cúc - Chương 11: 11 (kết) | MonkeyD