Bình Đạm Như Cúc - 12 (ngoại Truyện)
Cập nhật lúc: 18/06/2026 05:50
NGOẠI TRUYỆN
Thế giới này là một vũng bùn lầy lội, dối trá và đầy rẫy những con rối vô hồn.
Ta nhìn Hoàng đế trên ngai vàng, nhìn gã Thái t.ử Chu Diệp ngạo mạn, nhìn đám đại thần khom lưng uốn gối.
Trong mắt ta, trên đỉnh đầu của bọn họ đều có một sợi dây tơ vàng quỷ dị nối thẳng lên bầu trời.
Bọn họ cười, bọn họ khóc, bọn họ mưu phản hay trung thành, tất cả đều đang diễn theo một kịch bản đã được định sẵn.
Ta biết rõ điều đó, bởi vì ta là kẻ tỉnh duy nhất ở thế giới này.
Hoặc nói đúng hơn, ta là một kẻ trùng sinh.
Kiếp trước, ta nhắm mắt xuôi tay trên giường bệnh khi đã là Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, cả đời cô độc, vô vị.
Khi linh hồn ta lìa khỏi xác, một âm thanh máy móc lạnh lẽo bỗng vang lên, ném vào đầu ta toàn bộ cuốn truyện mang tên vận mệnh này.
Hóa ra, ta chỉ là một nhân vật phụ, một công cụ quyền lực được viết ra để làm đá lót đường, làm nền cho sự đăng cơ của Chu Diệp và Lâm Nhược Vũ.
Kinh tởm hơn, kiếp trước ta còn nhìn thấy cái c.h.ế.t của Úy Chi Tịch.
Đích nữ nhà họ Úy, đóa cúc dại thanh cao bị Chu Diệp sỉ nhục, bị Lâm Nhược Vũ hãm hại, cuối cùng c.h.ế.t một cách thầm lặng trong một góc Đông Cung hoang phế.
Khi đó ta đứng ngoài cuộc, lạnh lùng nhìn nàng chìm vào cát bụi, bởi vì ta nghĩ nàng cũng như bao kẻ khác, chỉ là một con rối ngoan ngoãn phục tùng Thiên Đạo.
Sống lại một đời, ta mở mắt ra tại thời điểm năm mươi mốt tuổi lùi về năm hai mươi tuổi.
Cố Triều Hành ta từ lúc sinh ra đã không biết cúi đầu, kiếp này ta tuyệt đối không làm một nhân vật phụ lót đường cho kẻ khác.
Ta bắt đầu điên cuồng thu thập binh quyền, xây dựng mạng lưới tình báo, âm thầm lên kế hoạch nhổ tận gốc phe cánh của Thái t.ử để tự tay lật đổ cái kịch bản dơ bẩn này.
Nhưng ta không ngờ tới, kịch bản gốc lại có một biến số lớn nhất, một biến số mang tên Úy Chi Tịch.
Ngày đại yến cung đình diễn ra tại điện Kim Loan, ta ngồi ở vị trí tôn quý, lạnh lùng nhìn Chu Diệp dắt tay Lâm Nhược Vũ vào tiệc, công khai sỉ nhục vị hôn thê chính thức.
Đám quý nữ xung quanh buông lời chế giễu, Hoàng hậu gật đầu hài lòng trước sự nhẫn nhịn của nàng.
Ta khẽ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lười biếng quét qua góc bàn cô độc của Úy Chi Tịch.
Theo kịch bản kiếp trước, lúc này nàng phải cụp mi mắt, mỉm cười hiền thục chịu uất ức.
Nhưng khi ta nhìn sâu vào đôi mắt nàng, ta đột ngột khựng lại.
Đôi mắt phượng ấy đang run rẩy dữ dội, bên dưới đáy mắt không phải là sự cam chịu, nhu nhược của một đóa hoa cúc nhạt nhẽo.
Mà là sát ý.
Một ngọn lửa hận thù rực cháy, tàn nhẫn và điên cuồng đến mức muốn nhuộm đỏ cả đại điện Kim Loan.
Ta nhìn thấy những thớ cơ trên mặt nàng vặn vẹo một cách quỷ dị, như thể có một bàn tay vô hình đang thô bạo ép nàng phải mỉm cười.
Nàng đang giằng xé, nàng đang phản kháng lại sự khống chế của Thiên Đạo.
Nàng cũng thức tỉnh rồi.
Nhận thức này khiến một kẻ luôn cô độc, chán ghét thế giới giả tạo này như ta bỗng chốc rúng động mãnh liệt.
Một sự tò mò và hứng thú chưa từng có trỗi dậy trong lòng ta, ta muốn nhìn xem đóa hoa cúc bị ép buộc này sẽ làm thế nào để xé rách chiếc mặt nạ thánh mẫu.
Ta rời khỏi vị trí, cầm theo một tách trà lạnh, thong thả bước đến bên bàn nàng, cúi người ghé sát tai nàng nói nhỏ một câu vạch trần.
Ta muốn giúp nàng đ.á.n.h vỡ vách ngăn của hệ thống, ta muốn kéo nàng về phía ta.
Khoảnh khắc câu nói của ta thốt ra, không gian xung quanh đóng băng, ta nhìn thấy bảng điều khiển hệ thống của nàng hiện hình, rồi nứt ra một vết nhỏ.
Nàng ngước mắt nhìn ta, cái nhìn thấu suốt và tỉnh ngộ của nàng khiến ta biết, ván cờ này ta đã không còn cô độc nữa.
Từ tò mò, ta bắt đầu chuyển sang thưởng thức từng bước đi của nàng.
Nhìn nàng điềm nhiên bưng đĩa điểm tâm độc dâng cho mẫu thân Lâm Nhược Vũ, nhìn nàng dùng vẻ mặt "không trách" để ép Chu Diệp vào thế vương pháp bất dung.
Đóa hoa cúc dại này không hề yếu đuối, nàng thông minh, nhẫn nại và tàn nhẫn hơn bất kỳ ai.
Nàng hoàn toàn xứng đáng đứng bên cạnh Cố Triều Hành ta.
Trái tim băng giá suốt hai kiếp người của ta chính thức động lòng vì nàng, một thứ tình cảm chiếm hữu nguy hiểm bắt đầu bén rễ sâu trong tâm trí.
Đêm ở tàng thư các, khi ta nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, nghe nàng dứt khoát nói muốn kéo Chu Diệp xuống địa ngục, ta đã tự thề với lòng mình.
Kiếp này, ta sẽ dùng mạng sống và binh quyền của mình để làm cái khiên vững chắc nhất cho nàng.
Nhưng Thiên Đạo không dễ dàng buông tha cho kẻ phản nghịch, sự thay đổi kịch bản quá lớn đã dẫn đến cuộc thanh trừng linh hồn tàn nhẫn của ông trời lên người nàng.
Đêm mưa tầm tã ở Úy phủ, khi ta phóng ngựa xông vào khuê phòng, nhìn thấy nàng nằm trong vũng m.á.u, sinh cơ suy kiệt, cả cơ thể lạnh ngắt như một thây ma.
Nỗi kinh hoàng và hoảng loạn tột độ mà hai kiếp người ta chưa từng trải qua lập tức bóp nghẹt lấy tim ta.
Ta điên cuồng đổ nội lực vào tâm mạch nàng, nhìn nàng quằn quại giằng xé trong không gian ý thức, ta cảm giác như chính linh hồn mình cũng đang bị thiêu rụi.
Sự ích kỷ và khát vọng chiếm hữu trong ta bùng nổ đến mức cực hạn, ta không thể buông tay nàng, ta không cho phép bất kỳ ai cướp nàng đi.
Khi nàng mở mắt ra, yếu ớt ngã vào lòng ta, ta ôm c.h.ặ.t lấy thân thể mảnh mai ấy, khàn giọng thề sẽ g.i.ế.c cả ông trời nếu ông ta dám đụng vào nàng.
Máu của Chu Diệp nhuộm đen thiên lao, bầu trời vương triều nứt vỡ thành trăm ngàn mảnh, kịch bản hoàn toàn sụp đổ.
Ta cưỡi ngựa đứng trước phủ Kính Vương, nhìn người con gái mình yêu bước ra từ trong ánh nắng mới rực rỡ, không còn một chút xiềng xích nào của hệ thống.
Ta vươn tay về phía nàng, mỉm cười hỏi nàng có muốn cùng ta làm chủ thiên hạ này không.
Nàng đặt bàn tay nhỏ nhắn vào lòng bàn tay ta, dứt khoát và tin tưởng tuyệt đối.
Hóa ra, kiếp trước ta trùng sinh không phải để cô độc xưng vương, không phải để làm một nhân vật phụ nổi loạn.
Mà là để đứng ở nơi đây, chờ đợi đóa cúc mọc trên x.á.c c.h.ế.t của ta thức tỉnh, cùng nàng ngắm nhìn giang sơn tự do này.
Lần này, ta bảo vệ được nàng rồi, Úy Chi Tịch.
------HOÀN CHÍNH VĂN------
Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
VẪN LẠC THANH KHÔNG
Thể loại: Hiện đại, thương trường, chiếm hữu độc hại, ngược tra, sảng văn, BE (giả c.h.ế.t / Kim thiền thoát xác).
[VĂN ÁN]
Năm Bạch gia phá sản, cha nhảy lầu tự sát, mẹ hóa điên, Phó Cận Ngôn xuất hiện như một đấng cứu thế.
Anh ta ném trước mặt tôi một bản hợp đồng, đổi lại sự an toàn của mẹ tôi bằng tự do của tôi. Anh ta tịch thu điện thoại, cài chip định vị vào lắc chân của tôi, lắp camera giám sát mọi ngóc ngách, muốn tôi biến thành một chú chim bạch yến hoàn toàn phụ thuộc vào anh ta.
Mỗi đêm, anh ta bóp cằm tôi, ánh mắt đỏ ngầu đầy sự chiếm hữu vặn vẹo: "Dao Dao, 5 năm trước em chê tôi nghèo hèn, hủy bỏ hôn ước. Giờ đây, ngoài tôi ra, em không còn ai cả. Có c.h.ế.t em cũng phải làm con ma của một mình tôi."
Tôi không khóc, không nháo, ngoan ngoãn dâng lên sự phục tùng tuyệt đối khiến anh ta mê muội, ngỡ rằng bản thân đã thuần hóa được con mồi.
Cho đến ngày Phó thị bị thanh tra toàn diện, cảnh sát kinh tế bao vây tòa nhà 80 tầng.
Tôi diện chiếc váy cưới trắng muốt do chính tay anh ta thiết kế, đứng bên rìa sân thượng lộng gió. Phó Cận Ngôn phát điên quỳ sụp dưới chân tôi, khóc nghẹn cầu xin tôi bước vào.
Tôi ném trả lại chiếc nhẫn, mỉm cười nói: "Phó Cận Ngôn, anh tự tay lập mưu bức t.ử cha tôi, giam cầm tôi. Hôm nay, tôi dùng mạng sống này để táng tận Phó thị, đóng đinh anh vào cột trụ hối hận vĩnh viễn. Hãy sống tiếp và chịu sự t.r.a t.ấ.n này đi."
Khi anh ta lao ra, tất cả những gì nắm được chỉ là một vạt áo cưới rách mướp.
Áng mây rực rỡ từ trời cao rơi rụng, tìm lại bầu trời tự do tự tại. Còn kẻ điên kia chính thức bước vào địa ngục trần gian không ngày mãn hạn.
