Bình Minh Không Quay Lại Nữa - Chương 9 Hoàn
Cập nhật lúc: 31/08/2026 23:01
Anh khụy xuống sàn.
Cả người run lên.
Trái tim co rút như bị ai xé toạc.
Những hình ảnh xưa cũ lần lượt hiện về.
Khoảnh khắc anh lạnh lùng quay lưng.
Ánh mắt tôi đỏ hoe.
Đôi tay níu lấy anh trong tuyệt vọng.
Và lời anh nói ra như d.a.o cứa.
"Cô điên rồi à? Tránh xa tôi ra."
"Tống Tư Niệm.
Là em.
Là em suốt những năm tháng đó.
Là em đã yêu anh đến điên cuồng.
Là em đã vì anh mà chống chọi với cả thế giới."
Trình Dục Hàn bật dậy lao ra khỏi phòng như kẻ mất trí.
Anh không cần ô.
Không mặc áo mưa.
Để mặc cơn mưa xối xả tạt vào mặt.
Ướt sũng cả người.
Chiếc áo sơ mi trắng dính c.h.ặ.t vào da thịt lạnh buốt.
Nhưng tim anh nóng rực.
Đau như có ai đang thiêu cháy từng thớ thịt.
Anh xông vào bệnh viện.
Đôi mắt hoảng loạn đảo khắp hành lang.
"Tống Tư Niệm! Cô ấy đâu rồi?
Nói tôi biết cô ấy đâu?"
Không một ai trả lời.
Những ánh mắt thương hại e dè dõi theo anh.
Như thể sự thật tàn nhẫn đến mức không ai dám nói thành lời.
Cuối cùng một y tá khẽ kéo tay anh lại.
Run rẩy đưa một mảnh giấy nhỏ.
"Cô ấy đã mất cách đây hai ngày.
Đây là thứ cô ấy để lại cho anh."
Tim anh như ngừng đập.
Anh giật lấy phong thư.
Lao về phòng bệnh số 200.
Nhưng nơi đó đã trống trơn.
Chỉ còn lại chiếc bàn đầu giường.
Nơi đặt một hũ tro cốt trắng nhỏ.
Một khung ảnh đã ố màu.
Và một bức thư.
Mép giấy còn vương nước mưa đã nhòe đi vài chữ.
Anh bước đến.
Chân run như thể chỉ cần thêm một bước nữa.
Cả thế giới trước mặt sẽ sụp đổ.
Bức thư là chữ viết tay của tôi.
Nét chữ mềm mại.
Dịu dàng.
Quen thuộc như hơi thở.
"Dục Hàn à,
Nếu một ngày anh đọc được lá thư này,
Có lẽ em không còn nữa.
Em không trách anh đâu, thật sự không.
Em chỉ mong kiếp sau nếu em có ba mẹ,
Có một mái nhà bình thường,
Em vẫn sẽ yêu anh thêm một lần nữa.
Chỉ là lần sau xin anh đừng quên em."
Tay anh run rẩy buông bức thư rơi xuống sàn.
Hai đầu gối anh khuỵu xuống.
Cả người đổ rạp trên nền nhà lạnh.
Anh ôm lấy hũ tro cốt.
Như thể đang cố níu lại chút hơi ấm cuối cùng từ tôi.
"Tư Niệm, em tha thứ cho anh chưa?
Em có đang ở đâu đó không?
Nghe thấy tiếng anh gọi tên em không?
Anh nhớ em đến phát điên rồi.
Anh sai rồi.
Sai đến không thể tha thứ."
Tiếng nấc nghẹn vỡ ra thành tiếng gào.
Anh úp mặt vào hũ tro cốt.
Nước mắt nóng hổi rơi xuống không ngừng.
Chảy dài qua gò má.
Thấm đẫm vào áo.
Bờ vai rộng năm xưa từng là nơi che chắn cho tôi.
Giờ đây lại run rẩy như một đứa trẻ.
Mưa bên ngoài vẫn rơi.
Từng giọt như đ.â.m xuyên qua tim gan.
Người đàn ông ấy cuối cùng cũng sụp đổ.
Chỉ tiếc rằng tất cả ăn năn.
Tất cả hồi ức.
Tất cả yêu thương.
Đều đến sau khi tôi đã nhắm mắt.
Và nấm mồ kia sẽ là nơi chôn vùi tất cả điều anh chưa kịp nói.
Căn phòng nhỏ tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Trên bàn gỗ cũ giữa ánh đèn vàng vọt.
Hũ tro cốt sứ trắng nằm im lìm.
Lạnh lẽo đến gai người.
Rồi anh cúi đầu.
Cả cơ thể đổ rạp xuống đất.
Ôm c.h.ặ.t hũ tro vào lòng.
"Anh đến rồi.
Nhưng muộn quá.
Anh xin lỗi em.
Tư Niệm, Tư Niệm.
Anh đến để đón em về nhà."
Giọng anh nghẹn lại như bị ai xiết cổ.
Không phải tiếng khóc của một người đàn ông.
Mà là tiếng than gào của một linh hồn bị xé nát.
Trong khoảnh khắc đó thời gian như ngừng lại.
Cả thế giới co rút lại trong một vòng tay.
Đang giữ lấy thứ cuối cùng còn sót lại của người con gái anh yêu.
Chỉ là cái ôm ấy mãi mãi không còn ai đáp lại.
Sau tang lễ anh không về nhà.
Anh chuyển hết đồ đạc của tôi đến căn hộ tầng sáu.
Đặt hũ tro cốt lên kệ cạnh cửa sổ.
Nơi có nắng sớm chiếu vào mỗi sáng.
Anh vẫn pha hai cốc cà phê.
Một cốc để đó cho nguội.
Một cốc anh uống.
Đắng nghẹn.
Anh mở "sổ hẹn ước" ra viết tiếp.
Nhưng không còn dán ảnh nữa.
Chỉ còn chữ.
"Ngày thứ 3 không có em.
Ngoài trời mưa.
Anh đứng dưới hiên rất lâu.
Chờ em chạy đến ôm anh từ phía sau."
"Ngày thứ 100.
Anh đi qua quán cà phê cũ.
Gọi một ly ca cao nóng.
Uống một mình."
"Ngày thứ 365.
Anh đến thăm em.
Hoa thạch thảo vẫn nở.
Anh kể cho em nghe hôm nay anh nhớ em nhiều lắm."
Người ta nói anh bị trầm cảm.
Anh không phản bác.
Chỉ mỗi đêm đều ngồi bên cửa sổ.
Nói chuyện với hũ tro cốt.
"Tư Niệm, hôm nay anh mơ thấy em.
Em bảo anh phải sống tốt.
Nhưng không có em, sống tốt để làm gì?"
Mùa đông năm đó anh bị sốt cao.
Nằm một mình trong căn hộ.
Bên cạnh là bức thư của tôi.
Đã được anh ép plastic cẩn thận.
Trước khi thiếp đi anh thì thầm.
"Nếu có kiếp sau...
Gặp nhau sớm hơn một chút nhé.
Đừng để anh quên em nữa."
Anh không tỉnh lại.
Người ta tìm thấy anh vào sáng hôm sau.
Tay vẫn ôm c.h.ặ.t bức thư.
Miệng vẫn mỉm cười.
Như đang mơ thấy ai đó.
Trên bàn là cuốn sổ cuối cùng.
Trang cuối chỉ có một dòng chữ.
"Trình Dục Hàn, 1997 - 2027.
Đi tìm Tống Tư Niệm."
Hai nấm mồ nằm cạnh nhau.
Một cái đề tên tôi.
Một cái đề tên anh.
Giữa hai ngôi mộ là một chậu thạch thảo tím.
Gió thu vẫn thổi.
Bình minh vẫn lên.
Có người đi ngang sẽ thấy.
Hai tấm ảnh đặt đối diện nhau.
Trong ảnh một người cười.
Một người nhìn người kia cười.
Kiếp này tôi dùng cả sinh mệnh để yêu một người.
Yêu đến tan xương nát thịt.
Yêu đến chẳng còn đường lui.
Thế nhưng ông trời trêu ngươi.
Để chúng tôi trở thành hai đường thẳng song song.
Mãi mãi nhìn nhau qua một khoảng cách.
Mà chẳng thể kề bên.
Nếu đã biết trước ngày ấy sẽ là sinh ly t.ử biệt.
Vậy thì thà rằng chúng tôi chưa từng gặp gỡ.
Nhưng nếu được chọn lại.
Tôi vẫn sẽ chọn gặp anh.
Dù biết kết cục là đau.
Vì có những người.
Gặp một lần thôi.
Cũng đủ để yêu cả đời.
Mưa lại rơi.
Rơi trên hai nấm mộ.
Rơi trên cuốn sổ mở ra.
Và rơi trên câu chữ cuối cùng chưa kịp khép.
"Kiếp sau,
Đừng bỏ lỡ nhau nữa nhé."
