Bình Minh Không Quay Lại Nữa - Chương 8

Cập nhật lúc: 31/08/2026 23:01

Chỉ cần đi vài bước là đã thở dốc.  

Tay chân run rẩy như không còn m.á.u chảy.  

Mỗi sáng tỉnh dậy, tôi đều cảm giác như mình vừa từ ranh giới giữa sống và c.h.ế.t quay về.  

Làn da trở nên tái nhợt.  

Xanh xao đến đáng sợ.  

Mỗi lần soi gương tôi không khỏi giật mình vì chính mình.  

Người gầy.  

Hốc mắt trũng sâu.  

Môi khô nứt.  

Ánh mắt chẳng còn chút ánh sáng nào.  

Đêm xuống tôi ho không dứt.  

Đôi khi ho ra m.á.u.  

Đôi khi là đau đến vã mồ hôi lạnh.  

Tôi lặng lẽ nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ trong căn phòng trọ.  

Nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ.  

Tôi không khóc nữa.  

Nước mắt hình như cũng chẳng còn để mà rơi.  

Chỉ có những đêm dài dằng dặc, tôi mơ thấy Trình Dục Hàn.  

Anh trong mơ vẫn cười.  

Vẫn gọi tên tôi bằng giọng trầm ấm ấy.  

Vẫn đưa tay xoa đầu tôi như thể chưa từng quên tôi là ai.  

Nhưng mỗi khi tôi định bước tới gần, anh lại tan vào màn sương.  

Như chưa từng tồn tại.  

Tôi tỉnh dậy.  

Áo ướt đẫm mồ hôi.  

Bàn tay vẫn siết c.h.ặ.t tấm ảnh nhỏ giấu dưới gối.  

Chúng tôi trong ảnh đang cười rất tươi.  

Ở một góc phố nào đó vào mùa thu năm ấy.  

Một mùa thu quá đỗi ngắn ngủi.  

Đẹp đến mức tôi không dám nhớ lại.  

Rồi cũng tới lúc tôi trút hơi thở cuối cùng.  

Đó là vào một buổi bình minh.  

Ánh sáng đầu ngày lọt qua khung cửa sổ.  

Dọi vào căn phòng nhỏ trắng toát.  

Phủ lên tấm chăn mỏng một lớp màu dịu nhẹ như sương.  

Tôi nằm yên lặng.  

Hơi thở mong manh như sợi tơ vừa chạm vào đã đứt.  

Cơ thể không còn cảm giác gì nữa.  

Mọi thứ đều nhẹ bẫng.  

Như thể tôi đã được buông khỏi trăm ngàn xiềng xích của những cơn đau.  

Của nỗi nhớ.  

Của thứ tình yêu khôn nguôi.  

Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn sang bên trái.  

Bức thư tuyệt mệnh vẫn nằm yên trên bàn.  

Bức ảnh cũ tôi và anh cũng đặt ở đó.  

Dưới chiếc cốc nước nhỏ tôi đã không còn sức nhấc lên lần cuối.  

Tôi cố mở mắt thêm một lần nữa.  

Để nhìn thấy ánh sáng của ngày.  

Để cảm nhận khoảnh khắc cuối cùng của sự sống.  

Mà tôi từng níu giữ.  

Từng khao khát được sống cùng anh dù chỉ thêm một chút.  

Nhưng Trình Dục Hàn.  

Anh không đến.  

Tôi vẫn không đợi được anh.  

Tim tôi đau một chút.  

Nhưng cũng chỉ là chút cuối cùng còn sót lại.  

Tôi khẽ thở ra một hơi thật dài.  

Bên ngoài bình minh vừa chạm tới hàng cây.  

Một buổi sớm rất đẹp.  

Rất yên bình.  

Nhưng tôi mãi mãi không thể nhìn thấy nó lần nữa.  

Buổi chiều hôm đó trời đổ mưa như trút.  

Như thể cả thiên địa cũng đang khóc thương cho một điều gì đó đã không thể cứu vãn.  

Trình Dục Hàn ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong căn phòng trọ nhỏ.  

Ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào một khung ảnh đặt lặng lẽ trên kệ.  

Từ sáng sớm đầu anh bắt đầu đau như b.úa bổ.  

Những mảnh ký ức tưởng đã bị xóa sạch bởi t.a.i n.ạ.n nay vỡ òa.  

Như thủy tinh nứt vỡ.  

Một tiếng cười khẽ.  

Một ánh mắt hoe nước.  

Một giọng nói khe khẽ gọi anh giữa đêm khuya.  

Một người con gái đứng dưới mưa vừa cười vừa khóc mà gọi anh.  

"Dục Hàn."  

Và rồi trong đầu anh vang lên tiếng thì thầm.  

"Dục Hàn, em không sao.  

Chỉ cần anh còn ở đây."  

Trong giây khắc ấy tất cả ký ức như thác lũ đổ về.  

Cuốn sạch lý trí.  

Và đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c anh như một lưỡi d.a.o bén ngọt.  

Anh đứng bật dậy.  

Hất đổ ly nước trên bàn.  

Chạy ra ngoài mặc kệ cơn mưa đang trút xuống.  

Trong đầu chỉ có một cái tên.  

Tống Tư Niệm.  

Anh chạy đến căn phòng trọ cũ.  

Cửa không khóa.  

Căn phòng lạnh lẽo.  

Trên bàn là bức thư chưa kịp gửi.  

Bên cạnh là tấm ảnh anh xoa đầu cô.  

Và chiếc cốc nước đã nguội.  

" Tư Niệm?"  

Giọng anh run rẩy.  

Không có tiếng trả lời.  

Chỉ có mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt còn vương lại.  

Và sự im lặng đến đáng sợ.  

Anh lao đến bệnh viện.  

Hỏi từng y tá.  

Gọi từng số điện thoại.  

Đến khi nhận được tờ giấy báo t.ử ký tên bác sĩ.  

Tay anh buông thõng.  

"Ung thư giai đoạn cuối.  

Mất lúc 6 giờ 12 phút sáng."  

Mưa ngoài trời vẫn rơi.  

Anh ngồi sụp xuống hành lang bệnh viện.  

Hai tay ôm đầu.  

Tiếng gào bật ra từ cổ họng như một con thú bị thương.  

"TƯ NIỆM!"  

Không ai trả lời.  

Anh nhớ ra tất cả.  

Nhớ cô bé 16 tuổi đứng dưới gốc cây nhìn anh chơi bóng.  

Nhớ cô gái ngốc nghếch rớt môn để học cùng lớp với anh.  

Nhớ đêm mưa anh ôm cô và nói "Đừng biến mất".  

Nhớ những dòng chữ trong sổ hẹn ước.  

"Ngày thứ 89 yêu nhau. Cô ấy bảo giảm cân nhưng ăn hai phần mì."  

Anh nhớ hết.  

Nhưng đã quá muộn.  

Ba ngày sau tang lễ.  

Anh một mình đến nghĩa trang.  

Trên tay cầm bó hoa thạch thảo tím.  

Loài hoa cô thích nhất.  

Mộ bia mới.  

Trên đó khắc:  

"Tống Tư Niệm.  

1998 - 2026.  

Đã từng yêu rất sâu."  

Anh quỳ xuống.  

Đặt bó hoa lên.  

Ngón tay run rẩy chạm vào dòng chữ.  

"Xin lỗi."  

Anh nói.  

Giọng khàn đặc.  

"Xin lỗi vì đã quên em.  

Xin lỗi vì đã để em đi một mình."  

Gió thổi qua.  

Những cánh hoa giấy trắng rơi xuống mộ.  

Giống hệt đêm cuối cùng cô nhắm mắt.  

Từ hôm đó Trình Dục Hàn không còn cười nữa.  

Anh nghỉ việc.  

Dọn ra khỏi căn hộ tầng sáu.  

Chuyển về căn phòng trọ nhỏ của cô.  

Mỗi ngày anh pha một cốc cà phê sữa.  

Mở cửa sổ đón nắng.  

Rồi ngồi trên sofa ôm chiếc gối hình gấu.  

Giống hệt cô từng làm.  

Anh đọc lại từng trang nhật ký của cô.  

Đọc đến đâu nước mắt rơi đến đó.  

Đến trang cuối cùng anh dừng rất lâu.  

"Nếu có kiếp sau,  

Xin anh đừng gặp em sớm như vậy.  

Cũng đừng quên em muộn như vậy.  

Gặp nhau đúng lúc.  

Và nhớ nhau đến cùng."  

Anh gập sổ lại.  

Áp lên trán.  

"Được.  

Kiếp sau anh sẽ nhớ.  

Nhớ từ lần đầu gặp.  

Và nhớ đến tận cùng."  

Mỗi tối anh vẫn mở bản piano cô thích.  

Ngồi gọt táo.  

Dù cắt vào tay.  

Dù lát táo xấu xí.  

Anh vẫn ăn hết.  

"Ăn táo do người yêu mình gọt."  

Anh tự nói với không khí.  

Rồi bật cười.  

Nụ cười méo mó đầy nước mắt.  

Một năm sau.  

Trên mộ cô có thêm một cuốn sổ nhỏ.  

Là "sổ hẹn ước" anh viết tiếp.  

"Ngày thứ 400 không có em.  

Hôm nay trời nắng.  

Anh pha cà phê nhưng quên bỏ đường.  

Đắng như ngày em đi."  

"Ngày thứ 501.  

Anh mơ thấy em.  

Em cười và nói đừng khóc.  

Anh tỉnh dậy thì trời đã sáng."  

Người ta nói anh bị điên.  

Nhưng anh không quan tâm.  

Vì trong thế giới của anh.  

Tống Tư Niệm vẫn còn sống.  

Vẫn đang ngồi ở góc sofa.  

Vẫn đang chờ anh về.  

Vẫn đang nói "Em yêu anh."  

Đêm mưa cuối năm.  

Anh ngồi bên cửa sổ.  

Tay cầm bức thư cô chưa gửi.  

Đọc đi đọc lại dòng cuối.  

"Cảm ơn vì từng xuất hiện trong cuộc đời em."  

Anh nhắm mắt.  

Thì thầm vào màn mưa.  

"Tư Niệm, anh cũng cảm ơn em.  

Cảm ơn vì đã yêu anh đến tận lúc không còn sức nữa."  

Bên ngoài mưa vẫn rơi.  

Trong phòng đèn vàng nhạt.  

Một người đàn ông ôm c.h.ặ.t bức ảnh.  

Ngủ thiếp đi.  

Trong giấc mơ.  

Có một cô gái mặc áo khoác mỏng.  

Đứng dưới gốc cây hoa giấy.  

Mỉm cười vẫy tay với anh.  

"Trình Dục Hàn,  

Lâu rồi không gặp."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.