Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu - Chương 242
Cập nhật lúc: 25/01/2026 20:04
Lại là một buổi sáng, Yến Thu Thù theo lệ giờ Mão quá nửa ngồi vào bàn ăn.
Yến Thu Thù vừa ăn vừa cân nhắc hôm nay chiêu đãi khách thế nào, trước đó mấy lần khách tới, đều đã rất có quy luật rồi.
du lịch sinh thái trọng điểm ở hưởng thụ cuộc sống, cô ở đây cái khác không có, nhưng đất nhiều, phong cảnh cũng khá tốt, đám đạt quan quý nhân này muốn trải nghiệm các loại thủ công ví dụ như xay đậu hũ vân vân hoàn toàn có thể.
Nhưng nhiều hơn chút nữa thì không có, nguyên nhân vị trí địa lý, gần đây không có suối nước nóng, không có núi, may mà Yến Thu Thù bây giờ cũng không thiếu tiền, có thể kiếm chút đỉnh, đã là tốt rồi, cho nên cũng không cần quá bận tâm.
Có điều mỗi lần tiếp đãi khách, Yến Thu Thù vẫn sẽ căng thẳng một chút, kiếp trước cô làm livestream, mỗi ngày livestream dẫn một đám cư dân mạng xem cuộc sống nông gia nhàn nhã của cô là được rồi, còn thật sự chưa từng đích thân chiêu đãi khách.
“Nói là giờ Tỵ tới phải không?” Yến Thu Thù hỏi lại một tiếng.
Cổ quản sự cười híp mắt gật đầu: “Đúng vậy, cô nương yên tâm, đều đã chuẩn bị xong rồi, ngài chỉ cần tiếp đãi một chút là được.”
Yến Thu Thù: “Ừm, chỉ có một người, đơn giản hơn nhiều so với những lúc khác.”
Đang nói chuyện, cuối con đường này hiện ra một chấm đen, từ từ mở rộng.
Đây chắc là khách rồi.
Chỉ là…
Yến Thu Thù nhíu mày: “Một người?”
Cổ quản sự cũng do dự, người đến đặt trước vừa nhìn là biết gã sai vặt của nhà giàu, khách cư nhiên là một người tới?
Rất nhanh người nọ đến gần, cưỡi ngựa, vóc dáng cao lớn, nhìn kỹ lại, đây không phải Ninh Trác từng gặp trên tiệc sinh nhật Tiêu phu nhân hai hôm trước sao?
“Hương Quân!” Ninh Trác đến trước mặt, nhanh ch.óng xuống ngựa, chắp tay chào hỏi: “Hương Quân sắc mặt cực tốt, nghĩ đến là nghe thấy tin tức rồi.”
“Tin tức gì?” Yến Thu Thù buồn bực hỏi một tiếng.
Ninh Trác trả lời: “Hôm kia Trấn Quốc công tâu Tuyên Vương điện hạ thân thể thương thế đã khỏi nhưng vẫn ở lại kinh đô, có hiềm nghi vi phạm thánh ý bệ hạ, bị bệ hạ đích thân hạ lệnh lập tức đi tới đất phong.”
Yến Thu Thù gật đầu, không đ.á.n.h giá quá nhiều, không thoải mái với người này, cô gật đầu: “Hóa ra là vậy, Ninh công t.ử là vị khách đặt trước hôm nay?”
Ninh Trác thấy cô không trả lời lời kia, cũng không để ý, cười nói: “Đúng, ngũ tiểu thư đang ở chỗ cô?”
“Đang ở.” Yến Thu Thù gật đầu, cong môi cười một tiếng: “Ninh công t.ử, tôi dẫn anh đi xem chỗ ở của anh nhé.”
“Được.” Ninh Trác giao ngựa cho người hầu trang viên, đi theo Yến Thu Thù và Cổ quản sự về phía trước, chỉ là miệng lại không dừng: “Ngũ tiểu thư ở có quen không?”
Yến Thu Thù cười nói: “Ninh công t.ử có thể trực tiếp đi hỏi cô ấy.”
Ninh Trác bĩu môi, thở dài nói: “Haizz, cô không hổ là người Tiêu gia, miệng kín thật.”
Yến Thu Thù trừng hắn một cái, nhìn thấy nơi hắn sắp ở, lập tức nói: “Đến rồi, anh xem có thiếu gì không, lát nữa nói với Cổ quản sự, tôi sẽ không tiếp đãi mãi, ngoại trừ nội viện, những nơi khác anh có thể tùy ý đi, muốn ăn gì cũng nói với người trong trang viên, bất cứ lúc nào cũng có thể làm đồ ăn cho anh…”
“Ấy ——” Ninh Trác còn muốn nói gì đó.
Nhưng Yến Thu Thù đã chạy mất rồi.
Yến Thu Thù mới không muốn làm ống truyền tin giữa hai người này, nhỡ xảy ra chuyện gì, chính là tội lỗi của cô.
Chuyện tình cảm, là phiền phức nhất.
Cô trở lại nội viện, liền nhìn thấy Tiêu Hoài Nhã đang chơi nhảy lò cò, trò chơi nhỏ cô buồn chán vẽ ra, cô nương này chơi say sưa ngon lành, thấy cô tới mới dừng lại, nói: “Tiếp đãi xong rồi? Lần này tới là ai a?”
Yến Thu Thù gật đầu, nói: “Là Ninh Trác, hắn còn hỏi thăm cô đấy.”
Lông mày lá liễu của Tiêu Hoài Nhã cau lại: “Hỏi tôi làm gì?”
Yến Thu Thù ngậm cười nhìn cô ấy, nhìn đến mức gò má trắng nõn của Tiêu Hoài Nhã hơi đỏ lên, hờn dỗi trừng cô một cái: “Cô nhìn tôi làm gì?! Không nói gì chứ?”
“Không có, tôi bảo hắn tới hỏi cô.”
Tiêu Hoài Nhã thở phào nhẹ nhõm: “Vậy hôm nay tôi không ra ngoài chơi nữa, đợi hắn đi rồi tính tiếp.”
Yến Thu Thù khoanh tay chậm rãi nói: “Thật a? Vốn dĩ tôi còn đang nghĩ hôm nay dẫn cô đi làm gà ăn mày cơ~”
Hôm qua các cô ra ngoài chơi, nhìn thấy một con thỏ rừng, cũng không biết sao lại chạy vào trong ruộng, bị động tĩnh của các cô dọa chạy mất, Triệu Thục Hồng nhìn đến chảy nước miếng, ầm ĩ muốn ăn thỏ.
Yến Thu Thù cảm thấy thịt thỏ bình thường, còn không ngon bằng ếch đồng.
Ếch đồng chính là ếch trâu, có điều những người khác đều không hiểu, Tiêu Hoài Nhã tưởng cô muốn ăn gà rừng, liền vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Tôi biết săn b.ắ.n! Hôm khác dẫn cô đi săn gà rừng!”
Yến Thu Thù cũng nói: “Không cần gà rừng, ngày mai tôi làm gà ăn mày cho cô, siêu ngon luôn!”
Tiêu Hoài Nhã tự nhiên động lòng, đã nói xong hôm nay đợi tiếp đãi khách, các cô sẽ đi, ai ngờ khách tới hôm nay là Ninh Trác, cô ấy lùi bước rồi.
Yến Thu Thù luôn cảm thấy cô nương này biết ý tứ của Ninh Trác, cho nên mới tránh không gặp, liền cố ý trêu chọc một câu.
Tiêu Hoài Nhã cuống lên: “A!”
Triệu Thục Hồng nhìn cô ấy bị trêu đến sắp nhảy dựng lên, bật cười: “Không ra ngoài, cũng có thể làm gà ăn mày, đúng không?”
Tiêu Hoài Nhã hoài nghi nhìn người phụ nữ trước mắt.
Yến Thu Thù mím môi cười, vô cùng ngoan ngoãn: “Đúng vậy, tôi cũng đâu nói nhất định phải ra cửa.”
Tiêu Hoài Nhã: “...”
Cô ấy bĩu môi, kéo Yến Thu Thù đi về phía nhà bếp: “Mau đi mau đi, chúng ta làm đồ ăn!”
Yến Thu Thù nín cười đi theo cô ấy qua đó.
Gà tự nhiên là đã xử lý xong, gà lúc này, thật sự là gà đi bộ ngon nhất, thớ thịt gà béo ngậy, chỉ nhìn thôi cũng có thể tưởng tượng ra sự mỹ vị sau khi nó được làm chín rồi.
Yến Thu Thù chọn gà, hỏi: “Các cô có thể ăn bao nhiêu? Tôi cảm thấy tôi có thể ăn cả một con!”
Gà ăn mày khẩu vị không nặng, hơn nữa ăn không ngấy, ăn cái này, lại uống chút trà sữa, căn bản không cần ăn cơm, bụng đã no căng rồi.
Tiêu Hoài Nhã là người đầu tiên giơ tay: “Vậy tôi cũng ăn cả một con!”
Triệu Thục Hồng và Thủy Muội cũng nhao nhao tỏ vẻ ăn một con!
Ăn thịt miếng lớn sướng biết bao a!
Cùng lắm thì buổi tối ăn ít đi chút giảm béo.
Các bước làm gà ăn mày cũng rất đơn giản, đầu tiên mát-xa cho gà, cũng chính là ướp gia vị, Yến Thu Thù từng pha chế rất nhiều loại nước sốt, dùng để ướp chẳng qua là một trong số đó, cô vừa mở miệng, Thủy Muội có thể làm ra được.
