Bộ Mặt Thật Của Tĩnh Vương - 6

Cập nhật lúc: 07/07/2026 13:04

Từ sau đêm hội hoa đăng náo loạn ấy, Tiêu phủ của ta rốt cuộc cũng lấy lại được sự thanh tịnh vốn có. 

Con bồ câu béo ú Vân Diệp không thấy lượn lờ ngoài cửa sổ nữa, đống mật thư dồn dập đòi nợ kia cũng bặt vô âm tín.

Ta nằm lỳ trên sập gụ, thong thả c.ắ.n hạt dưa, lật xem cuốn thoại bản mới mua. 

Sở Thanh mấy ngày nay cũng đóng cửa ở lỳ trong phủ Tướng quân, nghe nói là đang bận luyện roi da để khuây khỏa nỗi lòng. 

Ta không quấy rầy nàng, chỉ sai người gửi sang mấy hộp mứt ngọt loại ngon nhất.

Cuộc sống bình yên, lười biếng này chính là thứ ta hằng mong ước. 

Thế nhưng, sự bình yên ấy chỉ kéo dài được đúng ba ngày.

Sáng ngày thứ tư, nha hoàn nhỏ của ta vừa bưng chậu nước rửa mặt vào phòng, mặt mũi đã hớt hải, bộ dạng như vừa hóng được một tin động trời ngoài phố. 

Nàng đặt chậu nước xuống, vội vàng sán lại gần sập gụ của ta, hạ thấp giọng đầy phấn khích:

“Tiêu tỷ tỷ, tỷ nghe tin gì chưa? Phủ Nam An Hầu hôm qua suýt chút nữa thì bị san bằng rồi!”

Ta không thèm dời mắt khỏi trang sách, thản nhiên hỏi: “Sao thế? Nguyễn Diệp Phong bị người ta đ.á.n.h à?”

“Không chỉ là đ.á.n.h, mà là bị đ.á.n.h thừa sống thiếu chế t ấy ạ!” Nha hoàn nhỏ vỗ đùi bành bạch. 

“Người ra tay chính là vị Diêm vương mặt sắt Hạ Hầu thế t.ử của phủ Tĩnh Vương! Nghe các gia nhân bên ngoài kháo nhau, chiều hôm qua, Cố thế t.ử vác theo một thanh thần kiếm, đằng đằng sát khí xông thẳng vào đại sảnh phủ Nam An Hầu. Ngài ấy không thèm nói một lời, túm lấy cổ áo Nguyễn thế t.ử lôi ra giữa sân, đ.ấ.m thẳng vào mặt người ta một cú trời giáng!”

Ngón tay đang lật sách của ta khẽ khựng lại. 

Ta nhướng mày: “Đánh nhau? Hai người họ chẳng phải là bằng hữu nối khố, tình như thủ túc sao?”

“Ai mà biết được ạ! Nghe nói lúc đó Nguyễn thế t.ử bị đ.á.n.h tới mức mặt mũi sưng vối như cái đầu heo, chống cự không nổi.” Nha hoàn nhỏ vừa tả vừa múa may quay cuồng. 

“Trong lúc đ.á.n.h, Hạ Hầu thế t.ử còn nổi điên mắng to giữa sân. Ngài ấy mắng Nguyễn thế t.ử là đồ ngu xuẩn, mắt mù tai điếc, tự mình rước lấy rác rưởi vào nhà thì thôi đi, tại sao lại để con trà xanh Giang Dao kia làm hại ngài ấy vạ lây mất vợ! Ngài ấy còn bảo, nếu Nguyễn thế t.ử không biết quản biểu muội, ngài ấy liền sai người chôn sống cả hai ở kinh thành này luôn!”

Ta cạn lời, trong lòng thầm nghĩ: Tên sa điêu Hạ Hầu Kiêm này, ra tay dứt khoát và thô bạo thật.

“Thế còn đóa hoa trà xanh kia thì sao?” Ta hỏi tiếp.

“Giang Dao cô nương á? Lúc đó ả ta sợ quá, chạy ra khóc lóc van xin, định dùng chiêu bài yếu ớt cũ kỹ để cầu xin Hạ Hầu thế t.ử thương tình. Ai ngờ Cố thế t.ử một chân đá văng cái bàn đá cạnh đó, chỉ thẳng mặt ả mắng: "Cút xa bản thế t.ử ra mười trượng, loại người ngoài hành vi bốc mùi trà như ngươi, nhìn một cái cũng bẩn mắt ta. Ngươi còn dám ló mặt ra ngoài làm loạn, ta lột da ngươi làm bao cát!" Đóa trà xanh kia nghe xong liền ngất xỉu ngay tại chỗ, nghe nói đến nay vẫn chưa tỉnh.”

Nha hoàn nhỏ kể xong thì ôm n.g.ự.c cười hớn hở, còn ta thì dở khóc dở cười.

Ta biết rõ tính cách của Hạ Hầu Kiêm qua mấy bức thư tự động não của hắn: thâm tình thì sến sẩm vô cùng, nhưng một khi đã giận dữ thì điên cuồng, không nể mặt ai. 

Nguyễn Diệp Phong dẫu có là bạn thân, nhưng một khi đã ngáng đường tơ hồng của hắn, hắn liền thẳng tay trở mặt thành thù.

Nghĩ đến cảnh vị Thế t.ử Tĩnh Vương quyền thế ngút trời, vác kiếm đi đ.á.n.h người chỉ vì bị ta “chu di tam tộc phe ta”, ta bỗng thấy nực cười, lại có chút áy náy dâng lên trong lòng. 

Tên này… hình như có chút đáng yêu quá mức rồi.

Chiều hôm đó, trời bỗng đổ cơn mưa rào mùa hạ, không khí mát mẻ hẳn lên. 

Ta đang định đi ngủ trưa thì bậu cửa sổ bỗng vang lên tiếng động quen thuộc.

“Cộc… cộc cộc…”

Ta quay đầu nhìn lại. Vẫn là con bồ câu béo ú Vân Diệp quen thuộc, nhưng lần này chân nó không mang theo ống trúc nào cả. 

Nó chỉ đứng đó, ngơ ngác mổ mổ vào lưới cửa sổ, bộ dạng như thể đang đi làm nhiệm vụ lén lút.

Ta đi tới mở cửa sổ, con bồ câu béo liền nhảy tót vào lòng bàn tay ta, dùng cái đầu tròn xoe dụi dụi vào tay áo ta như muốn làm nũng. 

Ta nhìn ra ngoài viện khẽ thở dài:

“Hạ Hầu Kiêm, ngươi đ.á.n.h người ta ra nông nỗi đó, rốt cuộc là muốn thế nào đây?”

Bên ngoài chỉ có tiếng mưa rơi tí tách, không có tiếng trả lời. 

Nhưng ta biết, cơn thịnh nộ của chú cún bị bỏ rơi này, e rằng vẫn chưa thể nguôi ngoai dễ dàng như vậy được.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, cái nóng oi ả của mùa hạ lùi xa, nhường chỗ cho cái lạnh thấu xương của mùa đông kinh thành.

Hôm nay là ngày tuyết đầu mùa rơi, cũng là ngày hội chùa Phổ Tế tổ chức. 

Thân thể ta dẫu lười biếng và ốm yếu, nhưng sau mấy tháng ngâm mình trong đống nhân sâm ngàn năm do một “ai đó” liên tục dùng bồ câu béo ném vào viện mỗi đêm, khí sắc của ta đã hồng nhuận hơn hẳn. 

Sở Thanh sau một thời gian dài đóng cửa luyện roi, tinh thần cũng đã phấn chấn trở lại. 

Nàng diện bộ xiêm y màu đỏ thắm, kéo ta đi dạo hội chùa để giải khuây.

“Hoàn Ninh, ngươi xem, tuyết rơi dày quá.” Sở Thanh vừa đi vừa vui vẻ hứng những bông tuyết trắng xóa rơi trên tay.

Ta quấn c.h.ặ.t chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, thong thả đi bên cạnh nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bộ Mặt Thật Của Tĩnh Vương - Chương 6: 6 | MonkeyD