Bộ Mặt Thật Của Tĩnh Vương - 7
Cập nhật lúc: 07/07/2026 13:05
Sau khi dâng hương xong, hai chúng ta bước ra khỏi chính điện, định đi vòng qua lối hậu viện để ngắm hoa mạn đà la.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân vào khuôn viên rợp bóng những gốc mận già, bước chân của ta và Sở Thanh đồng loạt khựng lại.
Giữa trời tuyết rơi trắng xóa, dưới một gốc mận cổ thụ, có một bóng người cao lớn đang đứng im lìm như tượng đá.
Hắn mặc một bộ hắc y thêu chỉ bạc, không hề che ô, trên bả vai và mái tóc đen nhánh đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Ngũ quan góc cạnh, sắc sảo như điêu khắc kia bấy giờ vì lạnh mà có chút tái đi, nhưng đôi mắt chim ưng sắc bén ấy thì lại đang nhìn chằm chằm về phía ta, vừa uất ức vừa mang theo một ngọn lửa rực cháy.
Hạ Hầu Kiêm.
“Khụ… Hoàn Ninh, ta nhớ ra ta còn phải đi mua mấy xâu kẹo hồ lô ở cổng chùa. Ngươi cứ tự nhiên nhé!”
Sở Thanh là người rất biết nhìn nhận thời thế, nàng nháy mắt với ta một cái đầy ẩn ý, rồi nhấc váy chuồn mất hút, tốc độ nhanh như một làn khói.
Trong hậu viện trống trải chỉ còn lại ta và hắn, cùng tiếng tuyết rơi nhè nhẹ.
Ta thở dài một tiếng, thong thả bước tới trước mặt hắn, nhướng mày: “Hạ Hầu thế t.ử, ngài đứng đây làm vương làm tướng cái gì thế? Trời lạnh như thế này, ngài không sợ bị đông cứng thành đá sao?”
Nghe thấy giọng nói của ta, đôi mắt vốn đang cố tỏ ra lạnh lùng, kiêu ngạo của Hạ Hầu Kiêm bỗng chốc đỏ hoe lên.
Hắn khẽ mím môi, bộ dạng giống hệt như một chú ch.ó lớn trung thành bị chủ nhân bỏ rơi ngoài cửa suốt mấy tháng trời, vừa thấy chủ về liền muốn xông vào ăn vạ.
“Tiêu Hoàn Ninh, nàng là đồ má u lạnh.” Hắn mở miệng, giọng nói khàn khàn vì đứng dưới tuyết lạnh suốt mấy canh giờ.
“Tên khốn họ Nguyễn kia làm tổn thương khuê mật của nàng, ta đã vác kiếm tới đ.á.n.h hắn thành đầu heo, ta cũng đã mắng ả trà xanh kia đến mức không dám ngẩng đầu lên rồi. Lỗi là của phe tụi nó, sao nàng lại chu di tam tộc luôn cả phe ta? Bắt ta chịu tội chung là thế nào? Thế này không công bằng với ta!”
Ta suýt chút nữa thì bật cười trước cái lý luận “chu di tam tộc” mà hắn nhai đi nhai lại từ mùa hạ đến mùa đông này.
“Hạ Hầu thế t.ử, ngài là người nắm binh quyền thiên hạ, sao lại có thể đứng đây nói lời vô lý như thế?” Ta khoanh tay trước n.g.ự.c, lười biếng nhìn hắn. “Ta đã bảo rồi, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã…”
“Ta không cùng phe với hắn nữa!” Hạ Hầu Kiêm lập tức cắt ngang, hắn dứt khoát tiến lên một bước lớn, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Một luồng sát khí và hơi ấm quen thuộc ập đến, hắn không thèm màng đến lễ nghi khuê các gì nữa, vươn hai bàn tay to lớn, thô ráp bọc lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đang giấu trong ống tay áo của ta.
Tay hắn lạnh ngắt như băng, nhưng khi chạm vào tay ta, hắn lại lập tức áp c.h.ặ.t đôi bàn tay ta lên gò má góc cạnh của mình, thấp giọng nài nỉ:
“Nàng nhìn xem, mặt ta lạnh lắm rồi này. Ta tuyệt giao với Nguyễn Diệp Phong rồi, từ nay ta chỉ có một phe duy nhất là phe của Tiêu Hoàn Ninh nàng thôi. Nàng xích bồ câu béo lại, không cho nó mang thư sang, ta liền tự mình cưỡi ngựa đứng canh trước cửa phủ Thượng thư của nàng mỗi đêm, nàng có biết không hả?”
Nhìn vị Thế t.ử Tĩnh Vương lừng lẫy, người mà cả kinh thành nghe tên đều phải khiếp sợ, bấy giờ lại đang mặt dày nắm tay ta áp lên má để sưởi ấm, trong lòng ta khẽ mềm xuống một góc lớn.
Đống nhân sâm ngàn năm hắn gửi, trận đòn hắn trút xuống đầu Nguyễn Diệp Phong, và cả sự chờ đợi ngốc nghếch dưới trời tuyết này… tất cả chứng minh tên sa điêu này thực sự đã đổ ta đến mức không còn t.h.u.ố.c chữa.
Ta khẽ rút một tay ra, thò vào trong áo choàng lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ, nhẹ nhàng lau đi lớp tuyết mỏng bám trên mi mắt và bờ vai hắn.
“Hạ Hầu Kiêm, ngài thật là phiền phức.” Ta nhàn nhạt lên tiếng, nhưng khóe môi lại khẽ nhướng lên. “Ta vốn rất lười, lười dỗ dành người khác, cũng lười yêu đương.”
Hạ Hầu Kiêm thấy hành động lau tuyết của ta, đôi mắt diều hâu lập tức sáng rực lên như đèn pha.
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y ta, vứt sạch chút uy nghiêm cuối cùng của vương phủ vào sọt rác, cười hớn hở:
“Không cần nàng dỗ, ta tự ngoan! Nàng lười thì cứ nằm đó, mọi việc cứ để ta lo. Từ việc dọn dẹp trà xanh cho đến việc dâng sớ xin cưới, một mình Hạ Hầu Kiêm ta gánh vác hết!”
Dưới gốc mận già tuyết phủ trắng xóa, tiếng cười khàn ấm áp của nam chính hòa cùng tiếng gió đông, khiến trái tim ta lần đầu tiên cảm nhận được cái gọi là tơ hồng quấn quýt.
Xem ra, kiếp sống lười biếng này của ta, từ nay về sau phải gánh thêm một chú cún bám người rớt liêm sỉ này rồi.
Sau màn "ăn vạ" chấn động dưới gốc mận của Hạ Hầu Kiêm, mối quan hệ giữa ta và hắn coi như đã được danh chính ngôn thuận bước ra ánh sáng.
Nghĩ lại cũng nực cười, ta vốn là một kẻ lười chảy thây, vậy mà lại bị một tên Thế t.ử "tự động não" dùng trăm phương ngàn kế dắt mũi đi vào quỹ đạo của hắn.
Trong khi phủ Tĩnh Vương của hắn đang rục rịch chuẩn bị sính lễ để sang Tiêu phủ dạm ngõ, thì phủ Nam An Hầu bên kia lại triệt để chìm vào một trận chê cười của kinh thành.
Nguyễn Diệp Phong sau trận đòn lôi đình của Hạ Hầu Kiêm thì dường như đã hoàn toàn bừng tỉnh.
Nam nhân dẫu có nhu nhược đến đâu, nhưng khi bị bằng hữu nối khố vạch trần bộ mặt thật, lại tận mắt chứng kiến Lục Sở Thanh dứt khoát ném thẳng túi thơm vào sọt rác, hắn rốt cuộc cũng biết sợ.
Hắn rốt cuộc cũng nhận ra, đóa "hoa lê đái vũ" Giang Dao mà hắn luôn che chở bấy lâu nay, thực chất là một liều t.h.u.ố.c độc bẻ gãy tiền đồ và các mối quan hệ của hắn.
