Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!?? - Chương 2

Cập nhật lúc: 09/08/2026 07:02

Tôi bỗng nhiên cao giọng: “Mày nói thật à?”

Nhỏ bạn thân còn nghĩ là tôi bị kích động do quá đau lòng, đập bàn một cái: “Từ Từ, lần này mày phải chuẩn bị tinh thần thật tốt, hai đứa con riêng kia về nhà để cướp bố mẹ của mày đó.”

Bạn thân của tôi giao thiệp rộng, chỗ nào cũng thấy mặt nó. Nên những tin tức được nó xác nhận đều rất ít khi là giả.

Tôi sắp xếp từ ngữ một lát, giọng điệu mang theo sự rầu rĩ: “Tao thấy là mình đã chuẩn bị tinh thần tốt rồi, ngược lại tao hy vọng tối nay bọn họ không cần phải dùng đến thuốc trợ tim.”

Nhỏ bạn thân: “?”

Dù sao tôi chỉ mới 21 tuổi thôi mà đã có con trai 5 tuổi. Vậy chẳng phải tôi sinh nó năm 16 tuổi à? 15 tuổi mang thai?

Ngẫm lại thì chuyện này cũng nghiêm trọng đến mức bị bố mẹ đánh gãy chân đó!

Ban đêm, tôi nghe thấy tiếng xe ở bên ngoài.

Bố mẹ trở về cùng lúc.

Giống như bạn thân tôi nói, mỗi người đều dẫn theo một đứa con vào nhà.

Cả hai nhìn nhau không chớp mắt, sắc mặt lạnh tanh.

Giống như không hề quen biết nhau.

Bố dẫn theo đứa con gái nhìn giống như vừa đến tuổi dậy thì.

Mẹ dắt theo thằng con trai khoảng 13 - 14 tuổi.

Quan trọng nhất là khuôn mặt của chúng nó.

Đứa con gái giống bố 5 phần.

Mặt thằng con trai thì có 7 - 8 phần hệt như mẹ.

Tôi muốn tự lừa gạt bản thân cũng không được.

Mặt bố mẹ thể hiện rõ sự hồi hộp nhưng bọn họ không hồi hộp vì đối phương hay vì hai đứa con riêng mà vì tôi.

Trong chốc lát, phòng khách im lặng như tờ.

Ánh mắt mọi người đều tập trung lên người tôi, nên không ai chú ý đến đứa bé đứa phía sau lưng tôi.

Nhìn khuôn mặt không rõ vui buồn của tôi, bố hắng giọng một cái, dùng giọng điệu cẩn thận từ li từng tí nói: “Từ Từ, đây là Ôn Nghiên, em gái của con….”

Ánh mắt Ôn Nghiên luống cuống nhìn tôi, giống như có chút sợ hãi co rúm lại, nắm chặt ống tay áo của bố, ra vẻ như sắp khóc, đọc câu thoại trà xanh kinh điển: “Bố, hình như chị không chào đón con…”

Mẹ tôi cười khẩy một cái, nhìn số tuổi của nhỏ này đã biết đây là đứa con gái riêng đã có khi bà và chồng đang mặn nồng, mẹ tôi chỉ cảm thấy buồn nôn muố.n chết, bà cắt ngang lời nói của nó: “Thì sao? Tại sao con gái tôi phải chào đón đứa con gái riêng như cô? Cô nghĩ mình là ai? Nó chưa cầm chổi chà quét cô ra khỏi nhà là may mắn rồi.”

Nói xong bà cũng mặc kệ bố đang tái xanh mặt và đứa con gái đang tức giận, kéo thằng nhóc đứng bên cạnh ra nói bằng ngữ điệu mang phần áy náy: “Từ Từ, đây là Bùi Tịch Dịch em trai của con, yên tâm, mẹ chỉ để con làm quen một chút thôi.”

Thằng nhóc này thừa hưởng toàn bộ nét đẹp của mẹ, gương mặt đẹp trai tuấn tú. Tuy nó nhìn tôi bằng ánh mắt tĩnh lặng trong veo nhưng thật ra là sự cảnh giác và lạnh lùng.

Được lắm, hai đứa em gái em trai này không phải loại lương thiện gì cho cam.

Nhưng thật sự tôi quá vui luôn đó trời, không hề khó chịu đâu!

Thật sự! Không có khó chịu một chút nào!

Tôi mừng rỡ kéo thằng bé sau lưng ra ngoài, kích động nói: “Con trai, mau chào ông bà ngoại, dì cậu đi con.”

“Ai cũng có con trai con gái sau này chúng ta đều là người một nhà.”

Thằng bé đến trước mặt bốn người nói bằng giọng đáng yêu ngọt ngào của trẻ con: “Chào ông bà ngoại, cậu, dì. Con là Tiểu Viễn.”

Bố: "?"

Mẹ: "?"

Con gái riêng: "?"

Con trai riêng: "?"

Tôi không biết hai đứa em trai em gái có sốc hay không nhưng bố mẹ tôi sốc tận óc.

“Từ Từ, con đang nói đùa phải không?”

Giọng mẹ run run, nhìn tôi một cái, lại nhìn thằng bé ngây thơ vô tội, cảm giác như bão tố nổi lên, bỗng cảm thấy như cả thế giới sụp đổ.

“Từ Từ, con nói cho bố nghe có phải con muốn cưới một người đàn ông mang theo con riêng không?”

Mặt bố tôi trắng bệch, lúc này ông đã không còn quan tâm đến Ôn Nghiên và con riêng mẹ nữa, gương mặt ông tràn ngập sự đau lòng: “Từ Từ, bố biết đã làm gương xấu cho con nhưng sao con lại gấp đi làm mẹ kế cho người ta như vậy?”

Tôi: “...”

Tôi là người không có phẩm giá như vậy sao?

Tôi cạn lời: “Bố, bố đừng có nghĩ nhiều như vậy? Từ nhỏ đến lớn, tay trai đẹp con còn chưa nắm lần nào, càng không đến mức hẹn hò với một người đàn ông cưới lần hai còn có con nhỏ.”

Bố tôi hơi bình tĩnh lại.

Sắc mặt mẹ tôi vừa sợ hãi vừa phức tạp, hỏi một câu vô lý cực kỳ: “Từ Từ, có phải con biết hôm nay chúng ta dẫn em trai, em gái về, trong lòng cảm thấy bất mãn, sợ bố mẹ không thưởng con nữa nên cố ý mang đứa ra thăm dò không?”

Không đợi tôi trả lời, bà lại giống như tự thuyết phục bản thân tin vào câu trả lời đó, tỉnh táo lại bắt đầu an ủi tôi: “Xin lỗi con nhiều lắm Từ Từ, là bố mẹ có lỗi với con, bố mẹ không suy nghĩ đến chuyện này, đây là bé con nhà nào, phụ huynh của nó chắc đang lo lắng lắm…”

Mặc dù câu này rất có lý nhưng tôi vẫn phải đưa tờ giấy xét nghiệm ADN: “Bố mẹ, xem cái này đi ạ.”

Con số 99% và dòng chữ đen trên nền trắng ghi rõ: “Xác định 『 Ôn Từ 』 và 『Tạ Viễn 』có quan hệ mẹ con về mặt di truyền, đã khiến cho mặt bố mẹ tối sầm mặt.

Ôn Nghiên và Bùi Tịch Dịch cũng không kiềm được sự tò mò, ánh mắt dừng lại ở kết quả xét nghiệm trên giấy.

Nói thật, mối quan hệ mẹ con này không được tính như cách nhau 1 thế hệ luôn đó, “chị” của họ năm nay chỉ mới 21 tuổi, thật là vi diệu.

Bố vẫn không chịu tin tưởng như cũ nói: “Từ Từ! Bố biết con giận bố như cũng không thể chà đạp bản thân như vậy!”

Cho dù mẹ vẫn ghét bố nhưng lúc này cũng đồng ý với ông: “Từ Từ! Mẹ biết với khả năng của con có thể dễ dàng làm giả giấy xác nghiệm ADN, nhưng chuyện này không đùa được đâu…”

Tôi dang tay ra, dùng giọng vô cùng chân thành tha thiết nói: “Bố mẹ, nếu không hai người có thể tự đi làm xét nghiệm thử.”

Nói xong, tôi lấy bứt mấy sợi tóc của mình rồi xin con trai thêm mấy sợi tóc ngay trước mặt bọn họ, sau đó bỏ vào 4 cái túi nhựa ——

Bố một phần, mẹ một phần.

Ôn Nghiên nhỏ giọng nói: “Chị và bé này rất giống nhau…”

Bố mẹ vừa bị tôi kích thích đến đầu óc trống rỗng, họ không màng gì nữa chỉ muốn chứng minh tôi đang đùa cho nên còn chưa xem kỹ khuôn mặt của Tiểu Viễn.

Khi xem xét kỹ càng.

Toàn thân họ như muốn nứt ra.

Mắt của Tiểu Viễn là thụy phượng, trong khi tôi thừa hưởng đôi mắt đào hoa từ bố. Nhưng trừ điểm đó thì chỗ nào cũng giống với tôi.

Nhìn là biết con ruột.

Ôn Nghiên tiếp tục đổ dầu vào lửa: “Năm nay chị mới 21 tuổi, vậy mà thằng bé này nhìn qua đã 5 - 6 tuổi”. Nó giả vờ ngạc nhiên la một tiếng: “Vậy không phải chị có t.h.a.i khi chỉ mới 14 - 15 tuổi sao?”

Nói vậy khác gì nói tôi ăn chơi đàm đúm bên ngoài đâu!

Tôi nhướng mắt, cứ nghĩ nó đang đ.á.n.h rắm cho rồi.

Tiểu Viễn rất nhạy cảm với những lời ác ý, thằng bé đứng chặn trước tôi, không vui nói: “Dì đừng có nói bậy bạ! Mẹ con không phải sinh con lúc 15 tuổi đâu!”

Mẹ tôi hận nhất là mấy người thích diễn chiêu trò trà xanh như thế này, đương nhiên bà ghét nhất vẫn là bố tôi, mẹ quay người hét to với ông: “Giữ đứa con gái bạch liên hoa này của ông cho kỹ! Nó nói thêm câu nào tôi đuổi cổ cả hai ra ngoài!”

Ôn Nghiên tủi thân hít mũi một cái, lại như sắp khóc đến nơi nhìn bố tôi với ánh mắt cầu xin.

Có thể thấy được bình thường bố cũng rất thương nó, nếu không nó cũng sẽ không tìm bố giúp đỡ.

Nhưng bố lại thấp giọng nói: “Ôn Nghiên, Từ Từ là chị của con, con cũng rõ cái gì nên nói và không nói.”

Ôn Nghiên lau nước mắt, dáng vẻ điềm đạp đáng yêu, nhưng bố lại không có phản ứng gì cho nên nhỏ cũng chỉ có thể tủi thân đứng sang một bên.

Mẹ cố nén giận hỏi tôi: “Từ Từ, bố của Tiểu Viễn là ai vậy con?”

Có thể hỏi được đến vấn đề này là quá tốt!

Bởi vì tôi cũng không biết!

Tôi nhăn nhó nói: “Con cũng không biết, con nghe Tiểu Viễn nói, anh ta tên Tạ Côn Ngọc.

Bởi vì bố là tổng giám đốc, mẹ cũng là tổng giám đốc nên thường tôi sẽ nghĩ mình cũng trên khá nhiều người(*). Thế là tôi vô ý mà nghĩ đến nhà họ Tạ cùng tầng lớp với gia đình mình.

(*) Đoạn này không phải nữ chính khinh người mà ý của bả là gia đình bả đều làm giám đốc nên thường bả sẽ cưới con giám đốc hoặc những người cùng tầng lớp á. Tại đa số người giàu, chủ tịch tập đoàn đều như vậy.

Toàn bộ thủ đô chỉ có duy nhất một nhà họ Tạ, nhưng cùng thế hệ với tôi thì chỉ một cô tiểu thư thôi.

Mà người của nhà họ Tạ cũng không mắt thụy phượng như Tiểu Viễn.

Càng không có ai tên là Tạ Côn Ngọc!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.