Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!?? - Chương 3
Cập nhật lúc: 09/08/2026 07:02
Thật ra tôi cảm thấy mình rất tủi thân, dù hai người bọn họ chơi bời như vậy nhưng vẫn rất quan tâm đến đứa con gái này. Khi tôi khoảng 15 tuổi, bố mẹ giống như ngày thường, mỗi tháng vẫn sẽ gọi điện nhiều lần hoặc về nhà thăm tôi, tôi m.a.n.g t.h.a.i sinh con hay không, rõ ràng đâu phải họ không biết.
Cả hai người tất nhiên cũng sẽ nghĩ thế.
Nghĩ đến đây, tôi nhếch khóe miệng, nói: “Bố mẹ, khi con 15 - 16 tuổi như thế nào cả hai người đâu phải không biết, bố mẹ hẳn phải rõ ràng chứ, còn nói thẳng ra, trước khi hai đứa em này sinh ra đời con lại là người không biết gì hết.”
Hôm nay cả bọn họ dẫn hai đứa này về cũng không bàn bạc với tôi.
Đệch, còn phải do nhỏ bạn thân nói thì mới biết đó.
Sự xấu hổ hiện rõ trên mặt hai người họ.
Bố tôi im lặng.
Mẹ ngồi xổm, xoa đầu Tiểu Viễn, nói chuyện với ngữ khí yêu thương: “Tiểu Viễn, con vừa mới nói Từ Từ không phải sinh con ra lúc 15 tuổi, vậy là bao nhiêu tuổi?”
Tiểu Viễn nói với giọng giòn tan: “Năm 28 tuổi mẹ mới sinh con!”
Tôi kinh ngạc.
Mặc dù Tiểu Viễn ở bên cạnh tôi đã ba ngày nhưng vì sợ bố mẹ biết lại lo hun hít thằng bé cả ngày nên có nhiều chuyện tôi vẫn chưa hỏi nó.
Bố mẹ hỏi thằng bé một vài chi tiết nhỏ như địa chỉ nhà chỗ ăn chơi hoặc một vài kiến trúc tiêu biểu ở thành phố, Tiểu Viễn đều trả lời rõ ràng rành mạch.
Trong lời nói của Tiểu Viễn, các kiến trúc hoặc địa điểm vui chơi đều không khác thành phố hiện tại là mấy.
Bố và mẹ liếc nhìn nhau, trong mắt lóe lên suy nghĩ sâu xa.
Lý do này rất hoang đường nhưng hiện tại trên thế giới vẫn còn rất nhiều chuyện mà khoa học chưa giải thích được. Nếu như Tiểu Viễn thật sự là con tôi lại căn cứ vào những chi tiết mà nói, rất có thể… nó xuyên không từ tương lai đến?
Mẹ lại hỏi: “Vậy khi con sinh ra, bố của con bao nhiêu tuổi?”
Tiểu Viễn giống nhưng đang nghĩ đến chuyện gì đó, nhìn tôi muốn nói lại thôi.
Nhìn ánh mắt chờ đợi của tôi, Tiểu Viễn đột nhiên ôm mặt, mặt nó đỏ bừng: “Khi con sinh ra, bố con… mới 20 tuổi.”
Tôi: “?”
Bố mẹ: “?”
Tôi suýt chút té xỉu: “Tiểu Viễn, con nói gì? Khi con sinh ra, bố con mới 20 tuổi?”
Tiểu Viễn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, hơi hồi hộp nói: “Ách… đúng là vậy!”
Móa, tôi đúng là tồi chưa kết hôn mà sinh con!
Mặc dù nói khi đó tôi 28 tuổi rồi nhưng bố Tiểu Viễn còn CHƯA ĐỦ TUỔI KẾT HÔN!
Cưới cái con mẹ gì mà cưới!
Có vết xe đổ của bố mẹ, tôi không hiểu sao mình có thể đói bụng ăn quàng như vậy!
Tiểu Viễn bổ sung thêm một câu ngay lập tức: “Mẹ à, mặc dù tuổi tác của bố con có nhỏ một chút nhưng rất yêu thương mẹ, khi ông ấy qua sinh nhật 20 tuổi lập tức đi đăng ký giấy kết hôn với mẹ liền! Thật đó!”
Cái vụ có yêu hay không tôi cũng không muốn biết, nếu như Tiểu Viễn thật sự đến từ tương lai, vậy thì… Cả người tôi muốn nổ tung: “Đó không phải chuyện mẹ quan tâm, cái mẹ để ý là mẹ lớn hơn bố con 8 tuổi, bây giờ mẹ chỉ mới 21 tuổi, vậy cậu ta năm nay chẳng phải là…”
Tôi run rẩy chỉ tay vào thằng em trai ghẻ Bùi Tịch Dịch, thút thít: “Bằng với cậu của con à? Nói không chừng còn nhỏ hơn cậu con nữa?”
Bố mẹ: “...”
Bùi Tịch Dịch: “...”
Tuy rằng hiện nay tôi 21 tuổi nhưng ở cấp 2 cấp 3 đều học nhảy lớn nên cũng đã tốt nghiệp đại học từ lâu. Hiện nay đã vào công ty của mẹ thực tập chuẩn bị kế thừa sự nghiệp của ba, làm một viên công ty chính thức.”
Vậy mà giờ con trai lại nói cho tôi biết rất có thể bố của nó đang học cấp 2? Nếu cậu ta chậm một chút là học giáo d.ụ.c bắt buộc 9 năm vậy chẳng phải còn đang ở tiểu học?
Tôi vẫn muốn tìm người đàn ông kia để chia sẻ một nửa gánh nặng, trách nhiệm nuôi con, mà bây giờ làm sao tìm đây?
Tìm được rồi biết nói sao bây giờ?
Chẳng lẽ lại nói: “Hello, anh bạn nhỏ, đây là con của cậu nè, năm nay nó 5 tuổi.”
Người ta sẽ nghĩ tôi bị điên!
Cho dù cậu ta không thể chống chế được nếu như đưa giấy xét nghiệm ADN ra nhưng sao tôi lại có thể để một đứa nhóc 13 tuổi gánh vác trách nhiệm làm cha?
Chỉ từ tuổi tác đã nói, bố thằng bé cũng còn nhỏ!
Vụ này làm bố mẹ tôi sốc thêm lần nữa.
Bùi Tịch Dịch cũng im lặng.
Ôn Nghiên cũng không có diễn trò nữa, sau khi hít drama hấp dẫn như vậy nó nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
Tiểu Viễn nhìn tới nhìn lui, nó là một đứa trẻ rất thông minh nên đã nghĩ ngay đến một vài chuyện vô lý, lập lúc ôm lấy tôi vùi đầu vào n.g.ự.c.
Tôi khó khăn mở miệng: “Tiểu Viễn, con… con có thể chấp nhận người bố chỉ lớn hơn mình 8 tuổi trong thế giới này không….? Là xêm xêm tuổi với cậu con đó.”
Tiểu Viễn vội vàng gật đầu nói: “Dù cho bố có ít hay nhiều tuổi vẫn là bố con.”
Tôi thở nhẹ một cái, con cái đối với bố mẹ luôn như vậy, cũng không biết khi thằng nhỏ 13 tuổi biết mình thành bố lại bị sốc tâm lý như thế nào nữa.”
Mẹ tôi hỏi Tiểu Viễn: “Bố con là người như thế nào?
Tiểu Viễn vô cùng hào hứng trả lời: “Bố con rất dịu dàng quan tâm người khác, con và mẹ rất yêu bố.”
Tôi: “...”
Nói rồi, Tiểu Viễn cẩn thận gỡ một sợi mặt dây chuyền bầu d.ụ.c trên cổ xuống, nó gảy lên đó mấy lần, mặt dây chuyền mở ra có một bức ảnh bên trong.
Con ngươi tôi bỗng co rụt lại.
Chỉ thấy trên tấm ảnh là một đàn ông cực kỳ đẹp trai và một người phụ nữ như hoa như ngọc.
Người đàn ông có đôi mắt thụy phượng cực kỳ đẹp khiến cho hắn trở nên quyến rũ hơn nhưng khi cười lại vô cùng diệu dàng, đè ép sự quyến rũ xuống. Nhìn cả gương mặt bừng sáng, trở thành một người tuấn tú ưa nhìn.
Người phụ nữa là tôi, nói đúng hơn là tôi lớn hơn bây giờ vài tuổi. Dung mạo càng thêm mặn mà, tràn ngập khí chất trưởng thành.
Nhóc con chỉ vào người đàn ông nói: “Đây là bố.”
Chỉ vào người phụ nữ: “Đây là mẹ.”
Bố mẹ và hai đứa em trai em gái ghẻ vây quanh, bố cười nghiến răng nghiến lợi: “Tôi lại muốn xem thằng ranh nào dám bắt con cóc con gái tôi.”
Ôn Nghiên, không kiềm được la lên: “Đẹp trai quá!”
Sau khi nhìn người trong tấm ảnh, bố bình luận: “Nhìn như dạng chó hình người.”
Mẹ liếc nhìn ông, chế nhạo: “Dạng chó hình người cũng còn hơn ông!”
Bố bị nghẹn không nói nên lời.
Tôi xem ảnh chụp, lại nhìn con trai, phải thừa nhận rằng cặp mắt kia của nó là di truyền từ người đàn ông này.
Tôi lặng lẽ thở dài một hơi, người đàn ông này đẹp trai nên thôi cũng được đi, còn nếu xấu quá chắc tôi khóc không ra nước mắt.
