Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!?? - Chương 6
Cập nhật lúc: 09/08/2026 07:03
Tiểu Viễn khéo léo ngồi bên cạnh tôi còn Tạ Côn Ngọc thì ngồi đối diện.
Tạ Côn Ngọc bình tĩnh nghe tôi thuật lại sự việc nhưng hắn vẫn không tin một chút nào: “Chị gái này, chị cũng biết hiện tại tôi mới 13 tuổi, đừng nói năm 5 trước, cho dù là bây giờ bộ phận si.nh dụ.c của tôi cũng chưa phát triển hoàn thiện, càng chưa từng là chuyện ấy với con gái lần nào, sao mà có con được.”
Tôi nghiêm túc nói chuyện với hắn: “Nhưng nếu như… Tiểu Viễn đến từ tương lai thì sao?”
Tạ Côn Ngọc lại càng không tin: “Chị ơi xin chị hãy tin vào khoa học, mấy cái thứ ảo ma canada này đều là nhảm nhí.”
Tôi: “...”
Tôi đưa tấm hình Tiểu Viễn chụp cho hắn nhìn, nhưng Tạ Côn Ngọc vẫn không tin: “Hiện nay kỹ thuật photoshop phát triển lắm rồi chị gái.”
Tôi: “...”
Bây giờ tôi chỉ hận không thể chuyển máy làm xét nghiệm đến để Tiểu Viễn và hắn xét nghiệm ADN ngay lập tức.
Tôi cười nhưng lòng không cười nổi, nói: “Tạ Côn Ngọc, tôi thấy cậu và Tiểu Viễn cần xét nghiệm ADN một lần.”
Tiểu Viễn mở to đôi mắt ngập nước, đáng yêu nhìn hắn, đau lòng nói: “Bố là bố con, bố ơi, tại sao bố lại không muốn nhận con?”
Ta Côn Ngọc rất thích Tiểu Viễn, nhưng vẫn muốn giải thích rõ ràng cho nó nghe: “Tiểu Viễn, không phải anh không muốn nhận em, chỉ là tuổi này của anh còn bé lắm không thể con có được.”
Tiểu Viễn: “Nhưng bố thật sự là bố con.”
Ta Côn Ngọc không nói được gì nữa, vì để cho chúng tôi hết hy vọng, hắn đồng ý: “Vừa khéo, tôi có một người cậu đang làm xét nghiệm ADN, chúng ta đi liền đi.”
Tốc chiến tốc thắng.
Tôi dẫn theo hai đứa nhóc đến trung tâm xét nghiệm, lúc này ở đây còn chưa tan tầm, nhân viên công tác lấy tóc và rút máu của Tạ Côn Ngọc và Tiểu Viễn, nói qua mấy ngày sẽ trả kết quả.
Tạ Côn Ngọc ném tăm bông, kim lấy máu vào thùng rác, lễ phép nói: “Mặc dù không biết vì sao hai người cứ khăng khăng cho rằng tôi là bố Tiểu Viễn, nhưng nếu Tiểu Viễn cần, tôi có thể làm anh của nó.”
Miệng của Tiểu Viễn mở to thành hình chữ O, như muốn nói sao con có thể hỗn hào như thế được?
Tôi cho nó một ánh mắt thông cảm, bố con cứ kiên trì làm anh con, người mẹ đây cũng đâu còn cách nào khác, đúng không?
Nhìn cái thằng nhóc choai choai vẫn kiểu không màng thế sự, tôi thật sự muốn cuôg trên nỗi đau của khác. Cứ vui vẻ đi, qua mấy ngày nữa tôi xem cậu có thể cười được nữa không?
Trên thực tế.
Không người nào có thể bình tĩnh được khi con đứa con ngang hông lúc 13 tuổi.
Cho dù Tạ Côn Ngọc trưởng thành sớm hơn so đồng lứa cũng không thể.
Ba ngày sau.
Dựa vào địa chỉ và số điện tôi đưa, hai mắt Tạ Côn Ngọc thâm quầng, cầm theo giấy xác nghiệm ADN đến nhà tôi.
Tiểu Viễn tự ra mở cửa, trông thấy bố, trong mắt nó hiện lên sự vui sướng nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó nghiêm túc nói: “Anh?”
Tạ Côn Ngọc: “....”
Gió tấm giấy xét nghiệm trên tay Tạ Côn Ngọc bay lên, bên trên ghi con số 99%, chữ xác nhận『 Tạ côn ngọc 』 và 『 Tạ Viễn 』 có quan hệ bố con về mặt di truyền. Lúc này tiếng gọi “Anh” lại nổi bật lên, xưng hô như thế không hợp lẽ thường nhưng lại vô cùng vi diệu.
Tôi cười như không cười, nói: “Bố nó, vào đi.”
Khuôn mặt ôn nhuận của Tạ Côn Ngọc méo xẹo, chớp mặt một cái chậm rãi tiến vào nhà.
Chúng tôi ngồi trên salon.
Tạ Côn Ngọc để giấy xét nghiệm ADN ở trên bàn trà, tôi cũng mang giấy xét nghiệm của tôi và Tiểu Viễn ra.
Ánh mắt Tạ Côn Ngọc phức tạp nhìn tôi một chút: “Thì ra chị đúng thật là mẹ của Tiểu Viễn.”
Tôi vô tội nói: “Làm như cậu không phải bố của Tiểu Viễn vậy?”
Nói thật, Tạ Côn Ngọc của sau này đúng là mẫu người tôi thích, dịu dàng ấm áp, khiến cho người ta có cảm giác thoải mái.
Nhưng hiện tại…
Thiếu niên mới 13 tuổi, mặc dù đã có dần hiện ra dáng vẻ sau khi trưởng thành nhưng vẫn còn ngây ngô, non nớt.
Bởi vậy tôi đối với hắn chỉ đơn giản hiếu kỳ, về phần tình yêu là một chuyện, tôi không có cầm thú đến mức ra tay với một đứa nhỏ 13 tuổi.
Bạn nhỏ Tiểu Viễn reo lên một tiếng, chen vào giữa tôi và Tạ Côn Ngọc, vui vẻ cầm lại tôi, lại cầm tay Tạ Côn Ngọc đặt chung một chỗ, nói chuyện bằng giọng trẻ con đáng yêu: “Đây là mẹ, đây bố, muốn bố mẹ vĩnh viễn ở cùng nhau.”
Mặc dù tay của tôi mảnh mai nhưng cũng lớn hơn so với tay của Tạ Côn Ngọc, như vậy lại có một loại hài hòa ngoài ý muốn.
Mặt tôi và Tạ Côn Ngọc hiện lên sự xấu hổ.
Chết tiệt, nhưng mà bây giờ bố mẹ không chỉ không thể kết hôn mà còn không biết rõ về nhau.
Tạ Côn Ngọc: “Chuyện đã xảy ra rồi, chi bằng bàn về vấn đề nuôi dưỡng Tiểu Viễn?”
Hắn khó khăn tiếp nhận sự thật mình 13 tuổi đã có con trai —— Dù cho rất có thể đứa con này đến từ tương lai.
Nhìn mặt Tạ Côn Ngọc vô cùng nghiêm túc giống như thật sự muốn nuôi Tiểu Viễn như con trai, thật tình một đứa nhóc 13 tuổi nói chuyện như vậy nhìn rất quái lạ.
Tôi rất hứng thú, xem thằng nhóc này có thể nói những lời hoa mỹ gì: “Vậy cậu nói xem nên làm thế nào bây giờ?”
Ta Côn Ngọc hỏi thăm tình huống Tiểu Viễn, trầm ngâm nói: “Bây giờ tôi còn đang học lớp 9, nhưng trường cách nhà tôi tương đối gần nên tôi học ngoại trú, mà trường tôi cũng khá gần nhà trẻ nên tôi có thể đưa đón Tiểu Viễn đi học mỗi ngày.”
“Tôi cũng có thể dành hết thời gian cuối tuần chăm sóc Tiểu Viễn.” Hắn áy náy nói: “Nhưng mà khi tôi sắp thi cấp 3 sẽ bận hơn một chút, khi đó làm phiền chị.”
Hắn còn nói chi tiết kế hoạch của mình, như là đã tự học kiến thức cấp ba, thi đại học trước 15 tuổi đồng thời trong lúc học đại học thì lập nghiệp để kiếm tiền nuôi con trai.
Tôi nghe xong, khóe miệng co rút.
Không phải chứ, chàng trai, cậu nói thật à?
Tôi biết cậu là thiên tài nhưng cũng không cần trâu bò như vậy chứ?
Ánh mắt Tạ Côn Ngọc dịu dàng, ôm Tiểu Viễn lên đùi hắn. Cả người phát ra vầng hào quang vĩ đại của người cha.
Cậu nhập vai nhanh vậy luôn?
Khi hai chúng tôi trao đổi webchat hắn chuyển luôn cho tôi 10 vạn, nói là phí nuôi dưỡng Tiểu Viễn.
Tâm trạng tôi càng rối hơn, nói: “Cái này Tạ Côn Ngọc… cậu thấy đó, nhà tôi cũng không thiếu tiền mà.”
Chân cậu đang đứng trên biệt thự lớn đấy nhé!
Tạ Côn Ngọc cười cười: “Chị cũng nói tôi là bố Tiểu Viễn, vậy thì nên gách vác trách nhiệm làm bố.”
Tôi nghi ngờ: “Cậu thật sự 13 tuổi à?”
Tạ Côn Ngọc hào phóng nói: “Cần tôi cho chị xem căn cước không?”
Tôi quay đầu: “Không cần đâu.”
Nếu bố đứa nhỏ có trách nhiệm và là người trưởng thành, dù chỉ 18 tuổi tôi cũng sẽn yên tâm thoải mái chia sẻ trách nhiệm nuôi dạy con cái.
Nhưng hiện tại bố nó… chỉ có 13 tuổi đó trời!
Dựa theo cuộc đời của người bình thường thì bây giờ còn mới vào cấp 2.
Nuôi con cái quần gì, bản thân hắn đã là một đứa trẻ rồi.
Trong lòng tôi cảm thấy như mình đang phạm phải tội ác, tôi không muốn một đứa nhóc 13 tuổi phải nuôi thằng bé 5 tuổi đâu. Tôi nói: “Cậu vẫn nên chú trọng đến việc học đi, con trai để tôi nuôi, nếu cuối tuần rảnh rỗi cậu có thể đến dẫn Tiểu Viễn đi chơi một lát.
Tạ Côn Ngọc không đồng ý, nhìn tôi: “Chị gái, dù chị không phải học sinh nhưng chắc chắc sẽ rất bận rộn.”
Tôi tức giận nói: “Bận thế nào tôi cũng là người trưởng thành, cậu chỉ là một thằng nhóc 13 tuổi, lo học cho giỏi đi.”
Tạ Côn Ngọc: “Thật ra tôi cảm thấy…”
Tôi: “Cậu cảm thấy nên học cho giỏi, ngày càng tiến bộ.”
Tạ Côn Ngọc: “...”
