Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!?? - Chương 7

Cập nhật lúc: 09/08/2026 07:03

Tôi gặp thằng em trai nhặt được Bùi Tịch Dịch ở công ty của mẹ.

Tiểu Viễn vui vẻ vẫy tay với nó: “Cậu nhặt.”

Mặt em trai ghẻ lạnh lùng, đưa tay véo

miệng Tiểu Viễn, bực bội nói: “Mẹ nhóc lại nói bậy bạ gì với nhóc? Cậu nhặt?”

Tiểu Viễn đắc ý nói: “Bởi vì… mẹ con luôn nói là em trai nhặt được ~ Vậy là cậu là cậu nhặt của con ~ Dì cũng nhặt, nhưng dì không ở đây.”

Tôi: “....”

Đúng là con trai của mẹ.

Thằng em nhặt được bỏ tay ra, giọng điệu không vui nói: “Dì nhặt của nhóc ở chỗ ông ngoại đấy. Nhưng tôi khuyên nhóc nên tránh xa cô ta ra.”

Nó hù doạ Tiểu Viễn: “Loại trẻ con như nhóc, cô ta nuốt cái một.”

Tiểu Viễn: "!"

Tiểu Viễn ôm lấy đầu: “Thịt con ăn không ngon đâu! Thật.”

Tôi liếc Bùi Tịch Dịch một cái: “Cậu doạ nó làm gì?”

Bùi Tịch Dịch móc mỉa vài câu: “Tôi dọa cháu trai mình một chút có sao đâu? Ôi trời tôi còn tưởng là ai hóa ra là bà chị nhặt được.”

Tôi: “...”

Mẹ nói đúng, thằng em nhặt được này thù rất dai.

Tôi: “Bây giờ là 10 giờ sáng, tôi nhớ không nhớ không lầm hôm nay là thứ hai. Cậu không ở trường lo học hành mà đến chỗ mẹ tôi làm gì? Thi được hạng nhất hay sao mà ở đây chơi.

Thằng em trai nhặt được nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu: “Sao chị biết tôi thi được hạng nhất? Tôi đến bàn bạc với mẹ là khi thi xong cấp 3 có nên học nhảy lớp lên 12 để chuẩn bị năm sau thi đại học không? Dù sao tôi cũng tự học xong toàn bộ kiến thức cấp 3 rồi. Hay là nên tham gia thêm mấy cuộc thi toán hay vật lý? Như vậy chắc sẽ được cộng nhiều điểm hơn.”

Tôi: “...”

Oke, tôi mới là thằng hề.

Thằng em trai nhặt hỏi ngược lại tôi: “Bây giờ là thứ hai 10 giờ sáng, nếu tôi nhớ không lầm là còn đang trong thời gian làm việc của chị, sao chị không ở bộ phận nhân sự mà chạy đến phòng giám đốc làm gì?”

Tôi liếc mắt: “Tổng giám đốc là mẹ tôi, tôi thích đến thì đến.”

Thằng em nhặt được cười một tiếng nói: “Nói nghe tổng giám đốc không phải mẹ tôi vậy.”

Ông bà nội, ông bà ngoại rất thích Tiểu Viễn. Sau khi họ biết được lai lịch của thằng bé đầu tiên là kinh ngạc sau đó tiếp nhận rồi cảm thán thế gian quá thần kỳ.

Tạ Côn Ngọc cũng gặp được bố mẹ tôi.

Thái độ mẹ đối với Tạ Côn Ngọc thì bình thường.

Nhưng bố lại chẳng ra sao cả, ông nhìn ngang nhìn dọc thằng nhóc cướp mất con gái mình trong tương lai, chỗ nào cũng thâý ghét.

Nhưng dù sao Tạ Côn Ngọc chỉ mới 13 tuổi, bố cũng không làm khó quá mức.

Tuy Tạ Côn Ngọc thân phận của cậu không bằng với bất kỳ ai trong gia đình tôi nhưng cậu vẫn như cũ, không xu nịnh, không kiêu căng không tự ti. Nhìn qua đúng là một thiếu niên ba tốt.

Nhỉn cậu ta giống như dịu dàng nhưng thật ra rất hờ hững, chỉ khi chơi với Tiểu Viễn mới lộ ra nụ cười thật lòng

Tạ Côn Ngọc cũng không muốn giao hết việc chăm sóc con trai cho tôi, tôi không thay đổi được ý định của hắn. Thế là thường ở cùng một chỗ để nuôi bé con. (ý là ở cùng nhà ăn cơm chung chứ ko phải sống như vợ chồng nhé :))) )

Tôi còn mua cho Tiểu Viễn một cái khóa trường mệnh, ngụ ý cát tường, sống lâu trăm tuổi.

Thời gian chầm chậm trôi.

Khi tôi bận việc hắn đi đón con, khi hắn bận học thì tôi đi đón bé.

Cuối tuần, Tiểu Viễn ở trong nhà xếp gỗ, tôi ngồi bên cạnh xem văn kiện, Tạ Côn Ngọc cày đề thi.

Cạnh tay tôi đặt một ly trà nóng Tạ Côn Ngọc pha, trên bàn Tạ Côn Ngọc có ly sữa bò tôi rót cho hắn.

Bầu không khí tĩnh lặng ấm áp, bất giác tôi hốt hoảng vì cảm thấy bây giờ giống như mình đã có “nhà”.

Em gái em trai nhặt được thường xuyên đến nhà tôi chơi.

Hôm nay Tạ Côn Ngọc đang nấu cơm ở phòng bếp, Tiểu Viễn rót rén như mèo chạy ra, hai má phồng lên giống như con chuột hamter ăn vụng.

Tôi sờ mặt nó nhìn thằng bé đang lén lút: “Tiểu Viễn con lại ăn vụng cái gì?”

Tiểu Viễn chột dạ, đảo mắt tròn xoe: “Mẹ, con không có ăn cánh gà chiên đâu, thật đó.”

Tôi: “...”

Lúc này chuông cửa vang lên.

Tiểu Viễn nói: “Có khách đến, để con ra mở cửa.”

Nó nhảy thoắt một cái đã chạy đến cửa.

Được lắm, lại là hai đứa em nhặt được đến nữa.

Tiểu Viễn nghi ngờ nói: “Cậu nhặt, dì nhặt sao hai người lại đến đây.”

Thế là tôi có thể nhìn được hai đứa em tái mặt.

Bùi Tịch Dịch: “Tạ Tiểu Viễn! Cậu nói bao nhiêu lần rồi, nhóc phải bỏ hai chữ "nhặt được" đi!”

Ôn Nghiên cười lạnh: “Còn không phải do mẹ nó dạy giỏi quá mà.”

Bùi Tịch Dịch nhếch miệng: “Thằng nhãi này ranh ma lắm, rất biết thời thế, ở ngoài gọi Tạ Côn Ngọc là “anh” về đến nhà thì kêu “ba”, khi cần đến tôi thì kêu cậu ơi cậu à, không cần thì cậu nhặt được.

Tiểu Viễn nhấp nháy mắt, không nói lời nào.

Bùi Tịch Dịch không nhịn được, bóp bóp khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Viễn.

Tôi tự thấy mình không thân thiết với bọn họ lắm, nên hỏi: “Hai người cứ đến nhà tôi làm gì thế?’

Ôn Nghiên cũng không biết xấu hổ nói

Ấm nghiên chẳng biết xấu hổ: "Bởi vì chúng tôi nghe nói hôm nay Tạ Côn Ngọc sẽ đến nhà chị.”

Tôi: "?"

Bùi Tịch Dịch: "Tổng kết lại, chúng tôi tới ăn chực."

Tôi: “...”

Mặc dù Tạ Côn Ngọc nấu ăn rất ngon nhưng không đến nỗi khiến mấy người từ xa chạy đến nhà tôi chứ?

Tạ Côn Ngọc nấu xong món cuối cùng, cởi tạp dề, nhìn thấy phòng khách có hai người đến, không hề ngạc nhiên tí nào: “Đến rồi à, đến rồi thì ăn cơm đi.”

“Ok, anh rể.” Ôn Nghiên mừng rỡ khắp khởi kéo ghế ra.

Tôi trợn to mắt, nhìn một đóa bạch liên hoa biến thành người tham ăn.

Trước đó, Ôn Nghiên rất ghét tôi, thường hay nói móc mỉa, trong tối ngoài sáng nói xấu với bố, bị Tạ Côn Ngọc bắt gặp nhiều lần.

Tôi cũng không thèm quan tâm.

Nếu nó có thể ly gián thành công thì mười mấy năm qua bố cũng không yêu thương tôi như vậy.

Nhưng, Ôn Nghiên lại có một nhược điểm trí mạng, đó là nó cực kỳ đam mê ăn ngon, cơm của Tạ Côn Ngọc nấu đã chạm đến được đáy lòng của nó. =)))

Dù cho nó không biết quen biết tôi cũng muốn đến ăn chực.

Thế là có một lần Tạ Côn Ngọc mời nó ra ngoài, nói không có phần cho nó.

Ôn Nghiên như muốn tan vỡ.

Sau đó, nó xin lỗi tôi và cam kết về sau không quậy nữa, cũng thường mang đồ chơi cho Tiểu Viễn nên Tạ Côn Ngọc mới cho nó lên bàn ăn.

Mắt Ôn Nghiên sáng lên nhìn chằm chằm vào cánh gà chiên, đầu cá hấp ớt, tôm phù dung, sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu…

Mới đầu tôi còn chưa hiểu tại sao Tạ Côn Ngọc lại làm nhiều món ăn như vậy, hắn chỉ cười nói đợi chút nữa chị sẽ biết.

Thì ra hắn đã sớm biết có người đến ăn chực!

Lúc này, chuông cửa lại vang lên.

Tiểu Viễn tiếp tục mở cửa

Tôi thấy mặt bố mẹ, trên đầu có thêm mấy dấu chấm hỏi: “Sao hai người cũng đến vậy?”

Bố tôi vô cùng bình tĩnh nói: “Đến thăm con và Tiểu Viễn.”

Bùi Tịch Dịch vạch trần ngay lập tức: “Họ cũng đến ăn chực.”

Bố mẹ: “...”

Tạ Côn Ngọc bật cười: “Cô chú đã đến, ngồi xuống ăn cơm đi.”

Bố mẹ giả vờ như không nghe thấy lời Bùi Tịch Dịch nói, bước đến ngồi xuống bắt đầu vui vẻ hòa thuận ăn cơm.

Được, tôi cũng cảm thấy Tạ Côn Ngọc nấu ăn số 1, cái chân giò này béo mà không ngán, trơn mềm ngon miệng, thật là đmm thơm quá!”

Tạ Côn Ngọc chu đáo đặt nước ấm và khăn giấy ở cạnh tôi và Tiểu Viễn.

“Dì nhỏ! Không được cướp chân gà của con!”

“Bùi! Tịch! Dịch! Cậu để miếng thịt kho tàu cuối cùng xuống cho tôi!”

“Ôn Nghiên, lấy đũa của cô ra khỏi đĩa tôm phù dung mau!”

…..

Sau bữa ăn, tôi tiếc nuối lau miệng trong đầu hiện lên hình ảnh Ôn Nghiên vênh váo bỏ con tôm cuối cùng vào miệng, sau đó nhướng mắt khiêu khích tôi.

Vốn là mỗi người một con tôm phù dung nhưng Ôn Nghiên lại ăn đến hai con, tôi đứa xui xẻo duy nhất không được con nào.

Lúc này bỗng dưng trước mặt có thêm một đĩa tôm phù dung.

Tạ Côn Ngọc xuất hiện trước mặt tôi, cười nhẹ nhàng.

Qua mấy năm, vóc dáng anh chàng này lớn thật là anh, 17 tuổi đã cao 1m85.

Ánh mắt tôi nhìn hắn từ cũng  biến thành .

Đôi mắt phượng xinh đẹp của chàng trai trẻ dịu dàng hơi híp lại, trong mắt chứa đựng tình cảm rõ ràng giống như được bao phủ bởi mật ngọt: “Chị à, tôi cố tình làm thêm một phần. Lần sau chúng mình đến Nguyệt Sơn Trang ở được không? Tôi chỉ nấu cơm cho mình chị thôi.”

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn.

Trong lòng có một loại tình cảm nào đó đang sinh sôi nảy nở, ngay từ đầu tôi đối với bố thằng bé chỉ đơn giản là hiếu kỳ sau đó tán thưởng hắn, nhưng trong khoảng thời gần đây tôi thấy mình có khả năng làm trâu già gặm cỏ non.

Dáng vẻ đẹp trai, tính cách dịu dàng, tài năng hơn người, tài nghệ nấu nướng lại tốt như thế, tôi cũng không phải thánh nhân, rất dễ động lòng đó.

Tôi khẽ gật đầu: “Được!”

Ánh mặt của Tạ Côn Ngọc từ từ nóng rực lên, giống như những tia lửa nhảy múa.

Mặt tôi hơi đỏ lên một chút.

Hắn tiến lên một bước, cúi đầu.

Trịnh trọng hôn vào khóe miệng tôi.

Ngoài cửa hoa đào nở hồng phấn nở nộ, một cơn gió thổi qua nhẹ đưa cánh hoa rơi đầy đất.

“Chị, còn một tháng nữa anh đã sẽ tròn 18 tuổi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bố Tôi Có Con Rơi, Mẹ Tôi Có Con Rơi, Tôi Cũng Có Con Rơi!!?? - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD