Bốn Năm Để Bản Thân Buông Bỏ Được Anh - 1
Cập nhật lúc: 26/06/2026 05:00
Đối thủ không đội trời chung của tôi, Cố San San, đột nhiên đăng một bài viết trên Weibo kèm theo hai bức ảnh. Bức ảnh đầu tiên là ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện WeChat.
Đó là tin nhắn dài mà tôi đã gửi cho Tống Đại Ngôn sau khi chúng tôi chia tay, van xin anh quay lại. Từng câu từng chữ, từng dấu chấm dấu phẩy đều phơi bày sự hèn mọn của tôi, như thể tôi đang tự tay giẫm nát lòng tự trọng và nhân phẩm của chính mình.
Bức ảnh thứ hai là cảnh Tống Đại Ngôn cúi đầu bóc tôm cho cô ta. Dòng trạng thái phía dưới chỉ vỏn vẹn:
“hhhhhh, thì ra đây chính là người đàn ông mà mấy cô gái khác ngày đêm mơ tưởng.”
Phía sau còn kèm thêm một biểu tượng cảm xúc nhỏ đầy vẻ đắc ý.
Thế giới của tôi sụp đổ ngay trong khoảnh khắc ấy.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cũng chính vào lúc đó, tôi bỗng nhận ra…mình không còn yêu anh nữa. Đó là một cảm giác rất kỳ lạ. Giống như người đàn ông từng ngủ bên cạnh mình ngày này qua ngày khác, người mà chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến trái tim mình rung động, bỗng nhiên trở thành một người xa lạ. Những hành động nhỏ nhặt từng khiến tôi đỏ mặt, từng làm tôi vui vẻ cả ngày…giờ đây lại chẳng thể khiến trái tim tôi gợn lên một chút sóng nào.
Tôi nhìn anh giống như nhìn một người qua đường bất kỳ nhưng tôi không hề biểu lộ ra ngoài. Tôi vẫn chăm sóc anh chu đáo như trước. Bảy giờ sáng, tôi chuẩn bị bữa sáng rồi đặt lên bàn ăn. Trên tủ đầu giường là một cốc nước ấm vừa đủ nhiệt độ. Trong phòng tắm, bàn chải đ.á.n.h răng đã được bóp sẵn kem. Trước khi ra khỏi nhà, tôi còn cầm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa lên thêm một chút. Sau đó, tôi đứng trước cửa phòng ngủ, nhẹ giọng nói:
- Em đi làm đây.
Anh vùi mặt trong chiếc chăn trắng như tuyết, mơ màng đáp lại một tiếng:
- Ừm…
Tôi xoay người rời đi. Gần đây, công ty nhận được một dự án mới, cả tổ đội bận đến mức quay cuồng. Đến khi hoàn thành xong những chi tiết đầu tiên của phương án và ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã gần một giờ sáng. Lúc ấy, tôi mới đột nhiên phát hiện…suốt cả ngày hôm nay, tôi thậm chí còn chưa từng nhớ đến anh lấy một lần. Điều này thật không bình thường. Tôi nhớ năm mới tốt nghiệp, khi còn tham gia dự án với một đàn anh khóa trên. Khi ấy, tôi cũng thường xuyên tăng ca đến tận đêm khuya. Nhưng cứ mỗi tiếng đồng hồ, tôi lại nhắn cho Tống Đại Ngôn một tin, báo cho anh biết mình đang làm gì. Nếu sau sáu giờ tối vẫn chưa xong việc, tôi sẽ báo trước cho anh thời gian mình bận, bảo anh đừng chờ. Ngay cả khi đã ở bên nhau rất lâu, chỉ cần tối đó tôi bận, tôi vẫn luôn chủ động báo với anh. Nhưng hôm nay…tôi hoàn toàn không nghĩ đến anh. Mở WeChat lên, tôi mới nhìn thấy tin nhắn anh gửi từ rất lâu trước đó:
“Bao giờ em mới xong?”
Thế mà tôi lại không nhìn thấy. Trước đây, tôi chưa từng trả lời tin nhắn của anh chậm quá ba phút. Tôi cầm điện thoại nghịch ngợm một lúc, do dự hồi lâu…cuối cùng vẫn không trả lời. Vừa bước ra khỏi cổng công ty, tôi đã nhìn thấy anh. Tống Đại Ngôn đang dựa vào chiếc Mercedes G- Class. Bóng dáng cao lớn nổi bật giữa màn đêm. Anh cúi đầu nhìn điện thoại, đầu ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c đang lập lòe ánh đỏ. Anh lại hút t.h.u.ố.c. Thật ra, tôi rất ghét việc anh hút t.h.u.ố.c.
Bố anh mất vì u.n.g t.h.ư gan. Khi mới quen nhau, tôi luôn tìm mọi cách khuyên anh bỏ t.h.u.ố.c. Lần nào anh cũng chỉ nhướng mày, cười nhạt, rồi tiếp tục hút. Tôi biết…mình không thể quản được anh. Trong tình yêu, người yêu nhiều hơn luôn là người ở thế yếu. Ngay từ đầu, mối quan hệ này đã mất cân bằng. Chính tôi đã hạ mình quá thấp cho nên tôi chẳng có tư cách quản anh. Tôi chậm rãi bước đến. Anh dường như đang thất thần, đến mức tôi đứng trước mặt mà anh vẫn không phát hiện. Tôi nhẹ giọng hỏi:
- Anh đến đây làm gì?
Anh giật mình tỉnh lại, vội vàng lấy điếu t.h.u.ố.c trên môi xuống, dập mạnh dưới đất. Lúc ấy tôi mới phát hiện…dưới chân toàn là đầu lọc t.h.u.ố.c lá. Không biết anh đã hút bao nhiêu điếu. Theo bản năng, tôi muốn nhắc anh hút ít lại nhưng cuối cùng chỉ mím môi không nói gì cả. Tôi tuyệt vọng nhận ra…mình đã chẳng còn muốn quan tâm đến anh nữa. Anh nhìn tôi thật lâu giống như đang chờ đợi điều gì đó. Đôi mắt ấy dường như từng sáng lên trong màn đêm, nhưng rất nhanh lại chìm xuống. Hút quá nhiều t.h.u.ố.c khiến giọng anh hơi khàn. Anh thấp giọng nói:
- Anh đến đón em.
Ngừng lại một chút, như mang theo chút áy náy, anh nói tiếp:
- Em không trả lời tin nhắn của anh.
Tôi giả vờ lấy điện thoại ra nhìn một cái rồi đáp:
- Bận quá, em không nhìn thấy.
Anh không nói gì nữa chỉ lặng lẽ mở cửa xe cho tôi. Đó là một hành động quan tâm mà trước đây anh chưa từng làm. Bởi vì đối với anh…tôi quá dễ có được. Tình yêu của tôi quá mức hèn mọn. Có lẽ điều khiến anh chắc chắn nhất chính là…tôi sẽ không bao giờ rời xa anh. Cho nên anh luôn đến khi được gọi, rời đi khi muốn. Ngoại trừ những lúc cảm thấy áy náy, anh gần như chưa từng chủ động đến đón tôi lúc nửa đêm sau giờ tăng ca. Tôi ngồi trên xe, tựa đầu vào cửa kính, lặng lẽ nhìn những ánh đèn vụt qua bên ngoài. Trong xe yên tĩnh đến đáng sợ, tôi nhớ lại quá khứ. Thật ra, Tống Đại Ngôn là người rất lạnh lùng. Trước đây, mỗi khi chỉ có hai chúng tôi ở bên nhau, luôn là tôi tìm đủ mọi chủ đề để nói chuyện. Còn anh, phần lớn chỉ đáp lại bằng một tiếng ừm. Nhưng bây giờ…tôi mệt rồi.
