Bốn Năm Để Bản Thân Buông Bỏ Được Anh - 2

Cập nhật lúc: 26/06/2026 05:00

Sau một hồi im lặng, anh đột nhiên hỏi:

- Em ăn chưa?

Tôi khẽ gật đầu nhưng không hỏi lại anh đã ăn hay chưa. Đến khi anh gọi tôi dậy, tôi mới phát hiện mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Anh cau mày nhìn tôi:

- Dạo này em mệt lắm sao? Nếu mệt thì nghỉ ngơi đi. Không đi làm nữa cũng được, anh nuôi em.

Tôi không lên tiếng. Bởi vì trước đây…người hỏi câu này luôn là tôi. Khi ấy, công việc của anh đang phát triển thuận lợi còn tôi ngày nào cũng kiệt sức. Đấu đá trong công ty khiến tôi mệt mỏi vô cùng. Có lần tan làm về nhà, tôi ôm lấy eo anh, nũng nịu hỏi:

- Hay là em nghỉ việc, đến giúp anh nhé?

Anh chỉ cười lảng sang chuyện khác rồi xoa đầu tôi rồi nói:

- Tiểu Hy à, cố lên nhé.

Kể từ đó, tôi không bao giờ hỏi những câu ngốc nghếch như vậy nữa. Giờ nghe anh nhắc lại, tôi chỉ ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười không nói gì. Vẫn giống như trước đây tôi từng yêu anh đến phát điên, yêu đến mức bạn bè xung quanh đều kinh ngạc nửa đùa nửa thật khuyên tôi:

- Vương Hy, đừng lún quá sâu.

Nhưng tôi giống như con thiêu thân lao vào lửa. Ngay từ cái nhìn đầu tiên…tôi đã biết mình nhất định sẽ rơi vào tay người đàn ông này. Tôi gặp Tống Đại Ngôn vào năm hai đại học. Trước đó, tôi chỉ nghe qua tên anh. Anh là nhân vật nổi tiếng của Đại học A, ngoại hình điển trai, tính cách ngang ngược, bất cần đời, là nam thần trong mắt vô số nữ sinh. Nghe nói bạn gái anh nhiều đến mức chẳng đếm xuể. Mà cuối cùng…người đ.á.n.h bại vô số đối thủ, trở thành bạn gái chính thức của anh…lại là tôi.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi chỉ có thể quy hết cho hai chữ…duyên phận. Ông trời đưa anh đến bên tôi vào thời điểm khốn khó nhất của cuộc đời anh. Ông trời khiến anh thu lại tính khí nóng nảy trong khoảng thời gian ấy, cũng để anh cả đời không gặp được một kẻ ngốc nào đối xử với anh tốt như tôi. Vì thế, tôi trở thành bạn gái của anh và chúng tôi dây dưa suốt bảy năm. Hợp rồi tan, tan rồi lại hợp đến mức ngay cả bạn bè anh cũng cảm thấy không thể tin nổi. 

Theo lời một người bạn của anh…chúng tôi vốn thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Tôi là kiểu người mục tiêu rõ ràng, học hành xuất sắc, mỗi bước đi trong cuộc đời đều được lên kế hoạch cẩn thận. Còn anh…là người sống tùy hứng, không để tâm đến bất cứ điều gì. Tôi chưa từng thấy anh thật sự coi trọng thứ gì. Anh vừa vô tâm, vừa phong lưu, đi qua muôn hoa mà chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại. Nhưng nghĩ kỹ…có một người ngoại lệ.

Khi tôi gặp Tống Đại Ngôn, anh vừa chia tay mối tình trước. Suốt bảy năm bên nhau, cái tên duy nhất khiến tôi cảm thấy như gặp phải đại địch…chính là Cố San San. Tôi nghĩ…đó là cô gái duy nhất anh từng yêu thật lòng. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tống Đại Ngôn là trong một hoạt động của câu lạc bộ. Anh dựa vào khung cửa, cúi đầu nhìn điện thoại. Gương mặt sắc nét đến mức khiến người khác không thể rời mắt. Tôi lén nhìn thêm vài lần, một nữ sinh bên cạnh vừa hâm mộ vừa ghen tị nói:

- Là Tống Đại Ngôn đấy. Chắc anh ấy đang chờ bạn gái.

Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ. Một cô gái cao ráo, tóc dài uốn xoăn đang đứng ở đằng xa.  Không nhìn rõ mặt nhưng chắc hẳn là một cô gái rất xinh đẹp. Lần thứ hai gặp anh…là một đêm mưa lớn. Khi ấy, tôi vừa đại diện trường tham gia cuộc thi ở Bắc Kinh, vội vã bắt chuyến xe đêm trở về. Lúc xuống taxi, trời mưa như trút nước, tôi chạy thật nhanh vào cổng trường và rồi nhìn thấy anh. Ban đầu, tôi còn tưởng đó là một bóng đen nào đó. Có người đang dựa vào góc tường trong sân trường. Tôi do dự một chút, bật đèn điện thoại lên rồi bước tới. Người đó chính là Tống Đại Nghiên. Anh đã bất tỉnh. Mái tóc bị nước mưa làm ướt sũng, bết lại trên trán khiến anh không còn vẻ ngang ngược, bất cần thường ngày. Ngược lại, trông anh ấy lại vô cùng đáng thương. 

Có lẽ tôi đã bị sắc đẹp làm mờ mắt. Khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, tôi không hề do dự. Tôi lập tức gọi taxi, đưa anh đến bệnh viện. Anh uống quá nhiều rượu lại dầm mưa lớn nên phát sốt cao. Sau này, tôi thường đùa rằng mình đã cứu mạng anh nhưng tôi không biết mình có thật sự cứu mạng anh hay không. Điều duy nhất tôi biết là...tôi suýt chút nữa đã mất mạng vì anh. Ngày hôm đó, tôi ở lại bệnh viện chăm sóc anh đến tận khi anh tỉnh lại. Ánh mắt anh vẫn còn mơ màng. Tôi đứng cạnh giường bệnh, cười nói:

- Chào anh Tống. Em là Vương Hi. Tổng viện phí tối qua là 2.456 tệ, tiền taxi 147 tệ. Anh chuyển khoản WeChat cho em nhé?

Sau khi hoàn toàn tỉnh táo, anh nheo mắt cười. Vẻ lười biếng, bất cần quen thuộc lại trở về. Chỉ một nụ cười ấy thôi… đã khiến trái tim tôi đập loạn như tiếng trống. Anh nằm viện bảy ngày. Bảy ngày ấy, ngày nào tôi cũng mang canh gà đến cho anh. Mãi đến ngày xuất viện, anh mới nhớ được tên tôi rồi cười hỏi:

- Vương Hi, em đang theo đuổi anh à?

Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ, những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không trung. Tôi giả vờ bình tĩnh, hỏi ngược lại:

- Đến giờ anh mới nhận ra sao?

Tôi theo đuổi Tống Đại Nghiên suốt sáu tháng ba ngày. Đến ngày thứ tư của tháng thứ sáu, hôm đó là Giáng Sinh, chúng tôi cùng ăn tối ở một nhà hàng ngoài trường. Tôi đang cúi đầu chăm chú bóc tôm cho anh thì nghe thấy anh đột nhiên nói:

- Vương Hi, chúng ta ở bên nhau đi.

Động tác bóc tôm của tôi khựng lại. Rất lâu sau tôi không ngẩng đầu lên, tiếp tục bóc vỏ tôm, nhẹ nhàng đáp:

- Được thôi.

Đó thực sự là một khởi đầu bình thường đến mức chẳng đáng nhắc tới. Anh không nói thích tôi, không nói yêu tôi, chỉ thản nhiên nói một câu:

- Chúng ta ở bên nhau đi.

Vậy mà tôi lại vui vẻ chạy về phía anh. Khi ấy, tôi thật sự rất hạnh phúc. Ăn xong bữa cơm, tôi tự mình bắt taxi đến bệnh viện truyền nước, truyền suốt một tiếng đồng hồ. Bởi vì...tôi bị dị ứng hải sản. Nhưng khi đó, tôi vẫn vui đến mức chẳng hề thấy đau. Chỉ cần được ở bên anh dường như mọi thứ đều đáng giá.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bốn Năm Để Bản Thân Buông Bỏ Được Anh - Chương 2: 2 | MonkeyD