Bốn Năm Để Bản Thân Buông Bỏ Được Anh - 6

Cập nhật lúc: 26/06/2026 05:01

Cho đến một lần tôi bị cảm sốt. Tôi nằm trên giường, đầu óc choáng váng. Lúc tỉnh lúc mê, cả căn phòng yên tĩnh đến lạ. Tôi dựa vào tường, chậm rãi bước ra ngoài. Khi ra phòng khách lấy nước uống, tôi nhìn thấy anh đang nấu cháo trong bếp. Thân hình cao lớn hơi cúi xuống trước chiếc nồi đất. Anh vừa canh lửa vừa lẩm bẩm:

- Thêm muối...Thêm nước...Đun nhỏ lửa trong ba mươi phút...

Tôi uống một ngụm nước rồi lặng lẽ quay trở lại phòng ngủ. Không biết đã qua bao lâu, anh bước vào gọi tôi dậy. Trên bàn là một hộp cháo mua bên ngoài mà tôi đã quá quen thuộc. Tôi không hỏi đó là cháo gì. Sau khi ăn xong, anh có chút vụng về khi dọn dẹp hộp đựng. Không biết anh đụng phải thứ gì, chỉ nghe một tiếng xuýt khe khẽ. Tôi lập tức ngẩng đầu:

- Anh sao vậy?

Anh khựng lại một chút, sau đó hơi cau mày, đưa tay đến trước mặt tôi. Trên mu bàn tay nổi lên một vết phồng rộp màu trắng nhạt, có lẽ là bị bỏng. Anh nhỏ giọng nói với tôi:

- Anh vốn định tự nấu cháo...

- Thế cháo đâu rồi?

Anh dừng một chút rồi đáp:

- Nấu xong không ăn được nên anh vứt đi rồi. Anh đúng là không có năng khiếu nấu nướng.

Có lẽ anh đang cố tỏ ra đáng thương. Ngày trước, vì Cố San San mà anh từng đ.á.n.h nhau với người khác đến gãy xương cũng không kêu lấy một tiếng. Một vết bỏng nhỏ như vậy vốn chẳng đáng là gì. Nhưng kỳ lạ thay trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi lại mềm xuống. Có thể do thói quen nên cơ thể tôi phản ứng còn nhanh hơn lý trí. Tôi kéo tay anh lại, nhẹ nhàng thổi lên vết thương rồi hỏi:

- Anh đã bôi t.h.u.ố.c chưa?

Bàn tay anh lập tức cứng đờ trong lòng bàn tay tôi. Trước khi tôi kịp phản ứng, anh đã kéo tôi vào lòng thật c.h.ặ.t, cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi. Cái ôm ấy hơi đau nhưng tôi vẫn đứng yên, mặc cho anh ôm lấy mình. Một lúc rất lâu sau tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh nhẹ đến mức như sợ đ.á.n.h thức thứ gì đó.

- Hy Hy…cứ như thế này được không? Đừng trở thành một người mà anh không còn nhận ra nữa.

Tôi im lặng không trả lời. Dường như mọi thứ lại trở về như cũ. Tôi rất giỏi che giấu cảm xúc của mình. Trong những lần ở cạnh nhau sau đó, tôi cũng không còn phân biệt được tôi đang là anh hay là chính tôi nữa. Rốt cuộc đây là tình yêu đã lắng xuống? Hay chỉ còn lại thói quen? Hay tôi chỉ đang chờ đợi một điểm bùng nổ nào đó? Tôi không ngờ mọi chuyện lại xảy ra nhanh như vậy. Sau khi kết thúc dự án quý hai, cả nhóm quyết định tổ chức một bữa liên hoan để thư giãn. Trước khi rời công ty, tôi đã nhắn tin cho anh. Gần đây, mỗi khi rảnh rỗi, anh đều đến đón tôi tan làm. Tin nhắn trả lời đến rất nhanh. Anh nói:

“Được, anh đợi em ở nhà.”

Nhìn dòng chữ ấy, tôi khẽ mỉm cười, mím môi lại. Gần mười một giờ đêm, buổi liên hoan mới kết thúc. Vì người trong nhóm quá đông nên chúng tôi đặt một phòng riêng. Sau khi ra khỏi phòng, lúc đi ngang qua đại sảnh, tôi vô tình nhìn sang và bắt gặp Cố San San. Cố San San vẫn luôn là cơn ác mộng của tôi. Người phụ nữ ấy có thể không quá xuất sắc nhưng mỗi lần cô ta xuất hiện, toàn bộ phòng tuyến tâm lý của tôi đều sụp đổ. Tôi sẽ vô thức thừa nhận thất bại, vô thức cảm thấy mình thấp kém hơn. Đó là cái bóng tâm lý được tạo nên từ những tổn thương sâu sắc của tuổi trẻ.

Khoảnh khắc ấy, tôi thấy hơi khó thở. Ánh đèn khách sạn rực rỡ ch.ói mắt. Cô ta vẫn mang theo nụ cười vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ. Tôi khẽ nghiêng đầu rồi nhìn thấy người đàn ông ngồi đối diện cô ta. Tôi hiểu Tống Đại Nghiên đến mức, dù cách nhau năm mét, chỉ cần cảm nhận hơi thở của anh thôi, tôi cũng có thể nhận ra. Huống hồ là chỉ nhìn thấy bóng lưng. Vài tiếng trước, anh còn nhắn tin nói đang đợi tôi ở nhà.

Có lẽ cú sốc ấy chỉ tồn tại trong nháy mắt. Sau khi nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, đầu óc tôi bỗng nhiên trở nên tỉnh táo lạ thường. Tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng đều biến mất. Cố San San ngẩng đầu nhìn thấy tôi. Cô ta hơi khựng lại sau đó khẽ gật đầu, nở một nụ cười khách sáo. Tôi cũng mỉm cười rồi bước tới. Sắc mặt Tống Đại Nghiên hơi tái đi. Gần như theo bản năng, anh lập tức nói:

- Anh không lừa em.

Tôi bình tĩnh đáp:

- Bạn cũ gặp nhau thì có gì sai đâu? Cô Cố hiếm khi trở về, anh làm chủ nhà tiếp đãi cũng là chuyện bình thường mà.

Vẻ mặt anh trở nên kỳ lạ như thể hoàn toàn không ngờ tới phản ứng của tôi. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét tôi lại bình thản mỉm cười:

- Anh có mang chìa khóa nhà không? Em quên mang theo rồi.

Theo phản xạ, anh lập tức đứng dậy, cầm áo khoác phía sau ghế.

- Anh đưa em về.

Tôi lắc đầu:

- Không cần đâu. Đang ăn giữa chừng mà bỏ đi thì kỳ lắm. Mọi người cứ tiếp tục đi, em về trước đây.

Tôi cũng không biết lúc ấy vẻ mặt mình tự nhiên và bình tĩnh đến mức nào. Thật kỳ lạ. Người phụ nữ mà vài năm trước, chỉ cần nghe thấy tên thôi tôi cũng căng thẳng đề phòng vậy mà giờ đây, khi nhìn thấy Tống Đại Nghiên cùng ăn tối với cô ta…trong lòng tôi lại chẳng có chút gợn sóng nào. Đầu óc tôi hoàn toàn yên tĩnh. Tôi thậm chí còn đi tắm rồi chẳng biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bốn Năm Để Bản Thân Buông Bỏ Được Anh - Chương 6: 6 | MonkeyD