Bỗng Một Ngày Ta Từ Nha Hoàn Biến Thành Thế Tử Phi - Chương 1

Cập nhật lúc: 17/09/2026 15:01

Thế t.ử vốn là người đoan chính nghiêm túc, một lòng chỉ vùi đầu vào công vụ, nhất quyết không chịu cưới thê nạp thiếp. Quận chúa sốt ruột đến mức bắt ta bưng chén trà đặc có pha t.h.u.ố.c đến cho Thế t.ử.

Ta sợ bản thân không chống đỡ nổi con mãnh hổ là Thế t.ử này nên đã lén đổ chén trà đó đi, đổi thành trà hoa cúc.

Ta lặng lẽ đứng vào góc thư phòng, len lén ngắm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Thế t.ử đột nhiên ghé sát vào ta: "Ngươi nhìn thấy gì mà ngay cả tiếng ta gọi mài mực cũng không nghe thấy vậy?"

Ta lập tức giật mình hoàn hồn, theo bản năng đáp: "Tướng quân vừa mới đi qua ạ."

"Cha ta quả thực vẫn còn phong độ lắm, ngươi muốn làm thông phòng của ông ấy sao?"

1

Quận chúa bị lời đồn "Thế t.ử không thích nữ nhân" hành hạ đến mức ăn không ngon, ngủ không yên. Bà ấy suy đi tính lại, quyết định dùng biện pháp mạnh.

Quận chúa sai ma ma tâm phúc, cũng chính là mẹ ta, đến thanh lâu mua loại t.h.u.ố.c mạnh nhất. Nghe nói loại t.h.u.ố.c mạnh này chỉ dùng để đối phó với những hạng nữ t.ử bướng bỉnh, khó bảo nhất. Dù có là liệt nữ trinh tiết, chỉ cần uống một ngụm cũng sẽ biến thành mãnh hổ trên giường.

Quận chúa ánh mắt đầy mong đợi nhìn về phía ta:

"Ngươi là nữ nhi của Ôn ma ma, cứ việc đi thử xem. Nếu thành công, ta bảo đảm cho ngươi vị trí quý thiếp. Nếu không muốn làm thiếp cũng có thể thả ngươi ra khỏi phủ gả chồng, ta sẽ cho của hồi môn gấp đôi."

Thuốc được hạ vào trong trà đặc. Ta bấm bụng bưng trà đến ngoài thư phòng, trong lòng đắn đo không quyết.

Loại t.h.u.ố.c đến cả liệt nữ trinh tiết cũng không chống đỡ nổi, nếu thực sự để Thế t.ử uống vào, liệu ta có chịu đựng nổi con mãnh hổ là hắn không?

Huống hồ, trước đây cũng có nha hoàn muốn bò lên giường hắn, sau khi bị hắn nhìn thấu thì trực tiếp bị ném ra khỏi phủ, vô cùng chật vật.

Suy tính kỹ càng, cuối cùng ta đổ chén trà đó đi, đổi thành một chén trà hoa cúc.

Thế t.ử đang phê duyệt công văn, ta lặng lẽ dâng trà hoa cúc lên, sau đó lui về góc thư phòng len lén ngắm nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ. Gạch xám tường trắng, ánh hoàng hôn buông xuống, bóng cây loang lổ trên tường, chim mỏi về tổ, đúng là một khung cảnh yên bình hòa hợp.

Chẳng biết từ lúc nào, Thế t.ử đã ghé sát vào bên cạnh ta.

"Ngươi nhìn thấy gì mà ngay cả tiếng ta gọi mài mực cũng không nghe thấy vậy?"

Một giọng nói đột ngột vang lên khiến ta giật mình hoàn hồn, theo bản năng đáp: "Tướng quân vừa mới đi qua ạ."

Tướng quân đi tuần doanh, đã ra ngoài gần một tháng rồi, hôm nay cuối cùng cũng về phủ. Chút tiểu xảo này của Quận chúa không thể ép Thế t.ử vào khuôn khổ được, không biết Tướng quân có cách nào tốt hơn không.

Ta đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, bất thình lình lại nghe thấy giọng nói của Thế t.ử:

"Cha ta quả thực vẫn còn phong độ lắm, ngươi muốn làm thông phòng cho ông ấy sao? Cho dù ngươi không chê ông ấy lớn tuổi lại hay ngáy, thì cửa ải của mẹ ta e là cũng không dễ qua đâu."

Ta sợ hãi vội vàng quỳ xuống, giọng nói không tự chủ được mà mang theo tiếng khóc nghẹn: "Thế t.ử gia, nô tỳ không có ý nghĩ đó."

2

Liên tiếp mấy ngày, Thế t.ử chỉ đích danh ta hầu hạ trong thư phòng. Ta chỉ cần pha trà, mài mực cho hắn. Thời gian còn lại, ta liền lặng lẽ lui về vị trí cũ ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Thế t.ử thường ngồi trong thư phòng một mạch mấy canh giờ, ta thường đứng đến mức bủn rủn cả chân.

Hôm đó, ta chợt phát hiện ở góc tường bỗng dưng đặt một chiếc ghế gỗ. Rõ ràng là chuẩn bị cho ta. Ta theo bản năng nhìn về phía Thế t.ử, hắn vẫn đang chú tâm phê duyệt công văn. Những ngón tay thon dài rõ đốt cầm b.út lông, chữ của hắn viết cực kỳ đẹp.

Ta ngồi trên ghế gỗ, thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ. Trong lòng thầm nhủ, Thế t.ử chỉ đích danh ta hầu hạ, có lẽ chính vì ta không tranh không giành, không dùng thủ đoạn, hắn có thể được yên tĩnh đôi chút.

Ta lặng lẽ thở dài. Ta nào phải người thanh cao như hoa cúc, không muốn dùng thủ đoạn. Rõ ràng là ta không biết phải dùng thủ đoạn thế nào để không bị hắn từ chối mà thôi.

Đang mải mê suy nghĩ, chẳng biết Thế t.ử lại lặng lẽ ghé sát vào ta từ lúc nào.

"Ngoài cửa sổ rốt cuộc có gì thu hút ngươi thế? Nhìn mấy ngày liền cũng không chán."

Ta nhìn thoáng qua những chú chim nhỏ đang bay lượn trên ngọn cây.

"Ta chỉ tò mò không biết những chú chim nhỏ nhìn thấy thế giới bên ngoài phủ sẽ như thế nào."

Từ nhỏ ta đã sống trong phủ, một năm hiếm khi có cơ hội ra ngoài. Những lúc không phải trực, mẹ ta sẽ ép ta đọc sách tính toán, học theo những người lớn tuổi trong phủ chút tài nghệ. Cầm kỳ thi họa ta tuy không tinh thông, nhưng cũng biết đôi chút. Bà ấy luôn nói, sau này sẽ xin Quận chúa một ân điển, giúp ta thoát khỏi nô tịch, gả ta cho gia đình t.ử tế làm chính thê.

Quận chúa muốn ta làm thông phòng, làm thiếp cho Thế t.ử, trong lòng mẹ ta là không bằng lòng, chỉ là không dám công khai cãi lệnh.

Ta cũng không muốn làm thiếp. Tính mạng của thiếp thất bị nắm giữ trong tay Thế t.ử phi tương lai, sống quá uất ức. Nhưng người như trích tiên như Thế t.ử, nếu có thể ở bên hắn một thời gian, ta cũng bằng lòng. Huống hồ, sau đó còn có thể cầm số hồi môn gấp đôi Quận chúa cho để ra khỏi phủ, gả cho người bình dân làm chính thê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bỗng Một Ngày Ta Từ Nha Hoàn Biến Thành Thế Tử Phi - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD