Bỗng Một Ngày Ta Từ Nha Hoàn Biến Thành Thế Tử Phi - Chương 2

Cập nhật lúc: 17/09/2026 15:01

"Tò mò thế giới ngoài phủ, sao ngươi không tự mình ra ngoài xem thử?"

Thế t.ử nói câu này một cách hiển nhiên, nghe mà trong lòng ta bùng lên ngọn lửa giận. Ta mà ra ngoài được thì còn cần phải ngưỡng mộ lũ chim tự do tự tại kia sao?

Ta thốt ra: "Thế t.ử đây là 'không có cơm thì sao không ăn bánh' sao?"

Thế t.ử nghẹn lời. Hắn nhíu mày, vẻ mặt hiện rõ sự không vui. Ta chợt nhận ra mình vừa mới bất kính với Thế t.ử.

Trong lòng hoảng hốt, ta vội vàng quỳ xuống run rẩy xin tha:

"Nô tỳ biết lỗi, miệng mồm không giữ kẽ đã mạo phạm Thế t.ử, xin Thế t.ử bớt giận."

Thế t.ử đưa tay đỡ lấy cánh tay ta, giọng nói trầm thấp:

"Ngày mai ta có hẹn gặp bằng hữu, bổn Thế t.ử sẽ đưa ngươi ra ngoài mở mang tầm mắt, coi như báo đáp chén trà hoa cúc ngày hôm đó ngươi đã đổi cho ta."

3

Bằng hữu mà Thế t.ử nói chính là hảo hữu chí giao của hắn - Lưu Hiền, ta đã từng gặp trong phủ. Bọn họ hẹn nhau ở Thanh Phong lâu, uống rượu vui vẻ.

Lưu Hiền là con út trong nhà, được nuông chiều từ nhỏ, xưa nay vốn phong lưu phóng đãng, đứng cạnh một Thế t.ử cao ngạo, cấm d.ụ.c như hắn, nhìn thế nào cũng không giống như sẽ là bạn bè. Cũng không biết hai người bọn họ làm sao mà trở thành tri kỷ được.

Vừa bước vào  phòng bao, Lưu công t.ử gấm vóc lụa là đang đứng bên cửa sổ, tay cầm quạt xếp hàn huyên với Thế t.ử vừa bước vào cửa.

"Văn Dung Tuyển, nghe nói mẹ ngươi đang nghe ngóng khắp nơi, muốn định hôn sự cho ngươi, cuối cùng ngươi cũng động lòng phàm rồi sao?"

Lưu Hiền tướng mạo nho nhã, giọng nói như ngọc chạm vào nhau, nghe rất êm tai.

Ta đi theo sau Thế t.ử, lặng lẽ ngẩng mắt nhìn một cái, lại vừa vặn chạm phải ánh mắt của hắn ta.

Kinh hãi đến mức ta vội vàng cúi đầu cụp mắt, không dám làm càn thêm nữa.

Thế t.ử chẳng thèm để ý đến lời trêu chọc của Lưu Hiền, đi thẳng đến ngồi xuống, tự mình rót chén trà uống. Đây vốn dĩ là việc của ta. Nhưng động tác của Thế t.ử quá nhanh, ta căn bản không kịp ngăn cản, đành lặng lẽ đứng sau lưng hắn.

Lưu Hiền lại nghiêng đầu nhìn ta một cái. Sau đó, liên tục trầm trồ.

"Văn huynh, hôm nay là lần đầu tiên thấy ngươi đưa nữ nhân ra ngoài đấy. Chậc chậc, vóc dáng dung mạo này của nàng ấy, hèn chi có thể khiến ngươi phá giới."

Thế t.ử nhíu mày, không vui liếc hắn ta một cái. Lưu Hiền vẫn không chịu im miệng, ngược lại còn lấn tới, hắn ta lắc quạt xếp đi về phía ta.

"Ngươi là tỳ nữ trong phủ Trấn Bắc Tướng quân, hay là cô nương của lầu nào?"

Thế t.ử lạnh lùng đáp: "Ngươi không muốn giữ đôi mắt đó nữa thì cứ việc nói thẳng."

Lưu Hiền lắc đầu, đôi mắt phượng tràn đầy tình tứ nhìn chằm chằm vào ta.

"Đôi mắt này hôm nay thật sự muốn mọc trên người cô nương đây rồi. Nhìn mãi không chán mà."

Ta c.ắ.n môi, vùi đầu xuống thấp nhất có thể, trong lòng không kìm được mà trào dâng sự quẫn bách và phẫn nộ.

Tuy là nô tỳ, nhưng trong phủ Tướng quân không có tên sai vặt hay hộ vệ nào dám công khai trêu ghẹo ta như vậy. Lưu Hiền là bạn thân của Thế t.ử, lại là tiểu nhi t.ử được Lưu Thượng thư sủng ái nhất, nếu hắn ta nhất quyết muốn ta, e rằng Thế t.ử cũng sẽ không phản đối. Ta chẳng qua chỉ là một nô tỳ gia sinh, hèn mọn như kiến cỏ, khế ước bán thân của cả nhà ta đều nằm trong tay phủ Tướng quân.

"Văn huynh, tuyệt sắc thế này, hay là tặng cho. . ."

Lời chưa dứt, Lưu Hiền đã bị một miếng bánh làm nghẹn họng, sặc đến mức ho sặc sụa.

Trong tay Thế t.ử vẫn đang cầm nửa miếng bánh còn lại, giọng nói lạnh như băng: "Nàng ấy là người của bổn Thế t.ử."

Lưu Hiền thu quạt xếp lại, lùi về sau nửa bước.

"Hóa ra Văn huynh đang lúc cao hứng, là ta không đúng, qua một thời gian nữa chúng ta lại trò chuyện tiếp."

Thế t.ử vốn dĩ hỉ nộ không lộ ra mặt, đột nhiên sa sầm mặt mũi, giận dữ nói:

"Lưu Hiền, nếu ngươi còn dám nói lời càn rỡ với người của ta một lần nữa, đừng trách bổn Thế t.ử trở mặt vô tình."

Thấy Thế t.ử thực sự nổi giận, Lưu Hiền vội vàng thu lại dáng vẻ lãng t.ử, chắp tay hành lễ cười nói:

"Ôi chao, cái miệng thối này của ta thật không biết nói chuyện, tự phạt ba ly được không?"

Lưu Hiền tự rót tự uống ba ly rượu, chuyện này mới coi như qua đi.

Thế t.ử vốn đầy hứng khởi đến dự hẹn, nhưng sau khúc nhạc đệm này, hắn rõ ràng không còn tâm trạng, chỉ ngồi một lát rồi tìm cớ cáo từ.

4

Bước ra khỏi Thanh Phong lâu, Thế t.ử nhận lấy áo choàng từ tay tên sai vặt. Hắn xoay tay choàng ngay lên người ta.

Việc này thực sự không hợp lễ nghi. Ta giơ tay muốn ngăn cản nhưng lại bị Thế t.ử nắm lấy.

"Đừng động, choàng cho t.ử tế vào."

Giọng hắn bình thản nhưng không cho phép ta cự tuyệt.

Áo choàng rộng lớn che khuất thân hình ta, mấy gã nam nhân đi ngang qua đành hậm hực thu lại ánh mắt đang dòm ngó thèm thuồng.

Ta choàng áo của Thế t.ử trở về phủ Tướng quân. Vừa vào phủ, tất cả người hầu đều nhìn ta với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ. Chỉ có lòng ta tự hiểu, bọn họ đều hiểu lầm rồi. Thế t.ử căn bản chưa từng chạm vào ta.

Trở về Tùng Đào viện, ta tháo áo choàng cất gọn, hành lễ cảm ơn Thế t.ử.

"Hôm nay đa tạ Thế t.ử đã nói giúp ta."

Thế t.ử quay lưng về phía ta, không lên tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.