Bữa Tiệc Sinh Nhật Của Mẹ - Chương 5
Cập nhật lúc: 20/09/2026 11:01
Tôi chợt nhớ tới một bài đăng từng đọc được.
[Con gái đi làm ở thành phố lớn, thu nhập cũng khá. Làm thế nào để nó tự nguyện mua nhà cho em gái?]
Ở phần bình luận có người trả lời:
[Đơn giản thôi, cứ để nó tự mua một căn, nói rằng sau này còn có chỗ quay về. Nhưng nó làm việc ở nơi khác mà, căn nhà bỏ không chẳng phải lãng phí sao? Cứ cho em gái ở tạm trước, lâu dần sẽ biến thành nhà của em gái. Sau vài chục năm chị gái chắc chắn chẳng quay lại, đến lúc muốn đuổi em mình đi cũng không dễ nữa.]
Khi đọc lúc ấy, tôi còn thấy buồn cười, không tin trên đời thật sự có bố mẹ lại tính toán con gái ruột đến mức như vậy.
Nhưng đến khi nhìn bức ảnh chụp màn hình mà bạn gửi, xác nhận căn nhà em gái đăng lên đúng là của tôi,
Tôi đột nhiên tỉnh ngộ.
Có khi bài viết kia…
Chính là do mẹ tôi đăng.
Tôi lần theo tài khoản chủ bài, sau đó còn phát hiện ảnh người đó từng đăng đều chụp quanh khu vực nhà tôi.
Cũng chính bởi vậy nên trước lúc rời quê, tôi mới gấp gáp bán căn nhà đi.
Trong điện thoại, mẹ vẫn đang hết lời mềm mỏng khuyên nhủ.
Nhưng thấy tôi nhất quyết không đồng ý, bà cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
“Chỉ là một căn nhà thôi, cho em gái mượn ở thì có làm sao? Từ nhỏ con đã ích kỷ, chẳng trách thầy bói bảo con duyên mỏng với lục thân. Mẹ thấy con đúng là loại vong ân bội nghĩa, bao nhiêu năm mẹ thương con coi như đổ sông đổ biển.”
Tôi hít sâu, cố ép cảm giác chua xót nơi sống mũi xuống rồi chậm rãi nói:
“Mẹ nói nhầm rồi. Bao năm nay mẹ vẫn tiếc rẻ tình thương dành cho con, chưa bao giờ thật lòng đối tốt.
Bởi vì mẹ sợ, sợ rằng con là người duyên mỏng, sau này lớn lên sẽ chẳng hiếu thuận với bố mẹ.
Bây giờ thì tốt rồi, điều mẹ lo sợ cuối cùng cũng thành sự thật.
Mẹ còn gì phải không hài lòng nữa?”
12
Chuyện căn nhà còn chưa hoàn toàn kết thúc, em gái lại gây ra chuyện khác.
Vài hôm sau, một người bạn học cũ tìm tới tôi với vẻ mặt khó xử:
“Em gái cậu gần đây gây chuyện khá lớn, tớ đang tính cho nó nghỉ.”
Khi đó tôi còn đang tăng ca, nghe vậy lập tức đáp:
“Cứ xử lý công bằng theo quy định, tớ nói từ trước rồi, chuyện công việc của nó không cần nể mặt tớ.”
Bạn tôi thở dài:
“Tớ chỉ cảm thấy nên báo cậu một tiếng. Thật ra năng lực của nó vốn chẳng tốt, lúc đầu cũng vì nghĩ là em cậu, chắc ít nhiều có vài phần giống cậu nên tớ mới nhận. Ai ngờ cuối cùng lại gây ra phiền phức lớn như thế.”
Đêm đó, sau khi tăng ca trở về nhà, tôi nhận được cuộc gọi của em gái.
“Chị, chị có cần phải làm tuyệt tình như vậy không? Chị đang trả thù ai? Chẳng lẽ vì mẹ không thích chị nên chị đem hết tức giận trút lên em? Chị cũng nên tự soi lại mình đi, tại sao từ bé tới lớn chẳng ai thích chị!”
Nghe xong tôi bật cười:
“Xin lỗi nhé, người thích chị nhiều lắm. Bạn bè của chị ít hơn em chắc? Hay công việc của chị kém em?”
Nó lập tức khó chịu:
“Nhưng rõ ràng chị ghen vì mẹ thương em hơn, chẳng thương chị.”
Nếu là trước kia, tôi quả thật từng ghen tị.
Thậm chí còn từng vô cùng khát khao.
Nhưng hiện tại tôi lấy đâu ra thời gian để ghen nữa?
Ngày nào công việc cũng bận đến mức thở không nổi, chỉ hận một ngày không thể có thêm hai mươi tư tiếng.
Thấy tôi im lặng, em gái lập tức cho rằng mình đã nói trúng.
Nó tiếp tục:
“Thật ra nhiều năm như vậy cũng qua rồi, chị còn so đo làm gì. Sau này em sẽ nhắc mẹ chú ý hơn, chị quay về xin lỗi mẹ đi rồi chuyển cho em số tiền lần trước. Em sẽ giúp chị nói mấy câu tốt đẹp, chuyện coi như xong.
Còn bên chỗ bạn chị, chị bảo cô ấy cho em quay lại làm đi. Chẳng qua em chỉ viết nhầm một con số thôi, có gì nghiêm trọng đâu.”
13
Đúng là đã trải qua rất nhiều năm.
Nếu không phải lần này tôi đột nhiên đổ bệnh, có lẽ tôi cũng chẳng bao giờ muốn tính toán lại.
Khi ấy tôi nằm trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, chờ tới lượt làm ca phẫu thuật tiếp theo.
Trong đầu vẫn vang lên cuộc trò chuyện với mẹ cách đó chỉ mười phút.
“Mẹ, con sắp phải phẫu thuật, nếu như…”
Bà không kiên nhẫn ngắt lời:
“Phẫu thuật thì cứ làm thôi, có gì mà ghê gớm. Hôm nay em gái con về ăn cơm, mẹ đang bận nấu.”
Sau đó điện thoại bị cúp.
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, phải mất rất lâu mới lấy lại tinh thần.
“Ca phẫu thuật phía trước xảy ra chút vấn đề, có thể cô phải chờ thêm một lúc.”
Y tá thấy tôi ngồi quá lâu nên nhẹ nhàng tới thông báo.
Trong khoảnh khắc sống mũi tôi cay xè.
Tôi nghĩ đến việc bên ngoài phòng mổ của mình chẳng có người thân nào đợi, chỉ có duy nhất một người bạn.
Nếu thật sự xảy ra việc ngoài ý muốn, thậm chí người ký giấy thay tôi cũng không có.
Tôi lại nghĩ đến số tiền tiết kiệm trong tài khoản.
Nếu tôi thật sự có chuyện, liệu có ai biết để xử lý số tiền ấy?
Tôi còn từng mua bảo hiểm.
Nhưng nếu đến lúc đó, ai sẽ là người đứng ra nhận?
Tôi nhớ tới chuyện hồi nhỏ, có lần tan học tôi cùng em gái đi về.
Nó cứ nhất quyết đòi ra bờ sông nghịch nước, tôi khuyên không nổi nên chỉ có thể đi cùng.
Không ngờ bờ sông rất trơn, em gái trượt chân ngã thẳng xuống.
Dù sau đó được người qua đường cứu lên, nó lại một mực khẳng định chính tôi đẩy nó.
“Đồ có lòng dạ độc ác! Sao tao lại sinh ra thứ như mày!
Đúng rồi, mày chỉ mong cả nhà c.h.ế.t sạch chứ gì, đấy chính là cái số của mày, tao đáng lẽ không nên sinh ra mày!”
