Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 268
Cập nhật lúc: 16/03/2026 07:41
Cố Kim Thủy nghe thấy lời này của anh ta, nhíu mày cố gắng suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu, vỗ vỗ vai Lý Hưng:
“Đừng nói nữa, cậu nói có lý lắm, tôi đột nhiên nhận ra hóa ra bất lợi của chúng ta lại lớn đến thế.”
Mắt Lý Hưng bỗng tối sầm lại.
Anh ta ngửa đầu nhìn lên trần xe, chẳng biết phải nói gì cho phải nữa.
Khóe môi Cố Kim Thủy thoáng qua một tia cười, vẻ mặt rất trấn tĩnh.
Tên Fuyuhiko đúng là có lợi thế về địa lý ở đây, nhưng mấy ngày qua Cố Kim Thủy cũng đâu có ít lần chạy ra ngoài, anh cũng biết quanh đây có chợ đồ cổ ở đâu.
Phải nói đúng là oan gia ngõ hẹp.
Cố Kim Thủy và Lý Hưng vừa xuống xe thì cũng gặp đám Fuyuhiko cũng đồng thời xuống xe.
Hai bên đối mắt nhìn nhau, trong không khí như phảng phất mùi thu-ốc s-úng.
Nơi họ xuống xe đều ăn ý chọn ở gần Ginza.
Từ phố Ginza Itchome đi về phía Kyobashi cho đến khu vực Nihonbashi có hàng trăm tiệm đồ cổ, hơn nữa còn có đủ loại sạp hàng bán đồ cũ, từ đồ điện gia dụng, bộ đồ ăn cho đến các vật dụng bài trí trong nhà.
Tôn Chí Bình nhìn Cố Kim Thủy, trong mắt lộ vẻ giễu cợt.
Anh ta không tin Cố Kim Thủy ở cái nơi lạ nước lạ cái này mà còn có thể nhặt được món hời!
“Fuyuhiko-san, chúng ta đi thôi, đừng làm mất thời gian.”
Tôn Chí Bình tỏ vẻ khinh khỉnh quay đầu nói với Fuyuhiko.
Fuyuhiko nhìn thấy hai người Cố Kim Thủy thì trong mắt lại lộ vẻ kiêng dè.
Con phố này nếu không phải người bản địa thì áp căn không biết quanh đây có tiệm đồ cổ, hai người này rõ ràng là người nước ngoài, sao tin tức lại nhạy bén thế?
Mắt Fuyuhiko đảo quanh, gọi một đàn em lại, thì thầm vài câu.
Tên đàn em đó lập tức vâng dạ, lặng lẽ rời đi để bám theo nhóm Cố Kim Thủy.
Trong khuôn viên Đại học Đông Kinh.
Giáo sư Yamamoto đích thân pha trà, tiếp đãi các giáo sư nhóm Giáo sư Bạch.
Giáo sư Bạch nâng chén trà, nhấp một ngụm, ánh mắt không kìm được nhìn ra ngoài, trong lòng có chút lo lắng.
Giáo sư Yamamoto nói vài câu với phiên dịch.
Phiên dịch gật đầu, nói với Giáo sư Bạch:
“Giáo sư Bạch rất lo lắng cho anh Cố sao?”
Động tác của Giáo sư Bạch khựng lại, thản nhiên cười nói:
“Cũng có chút lo lắng, nhưng tôi tin bản lĩnh của Cố Kim Thủy chắc chắn có thể thắng.”
Mấy giáo sư người Nhật đều hiểu tiếng Trung, nghe thấy lời này thì có người cười thành tiếng, có người trên mặt đầy vẻ không cho là đúng.
Vẻ mặt nhóm Giáo sư Ôn có chút ngượng ngùng, xấu hổ.
Yamamoto lại cười như không cười bảo phiên dịch nói:
“Đây là Nhật Bản, Cố-san chưa chắc đã hiểu văn vật của Nhật Bản đâu.”
Giáo sư Bạch thản nhiên đáp:
“Cố Kim Thủy là người nỗ lực nhất mà tôi từng thấy, mấy ngày nay cậu ấy cũng đọc không ít sách về sưu tầm đồ cổ của nước các ông, bây giờ đã vội đưa ra kết luận thì e là hơi sớm quá rồi.”
Giáo sư Yamamoto nhún vai, đại ý là không mấy quan tâm.
Còn ở phía bên kia.
Lý Hưng đi theo Cố Kim Thủy cưỡi ngựa xem hoa suốt mười mấy phút, lần nào Cố Kim Thủy cũng cầm một món lên xem một chút, sau khi hỏi giá xong thì lại đặt xuống hết.
Lý Hưng sốt ruột, không nhịn được thấp giọng hỏi:
“Anh Cố, thời gian còn lại không nhiều đâu, chúng ta đi taxi về cũng mất mười lăm phút nữa, hay là chúng ta nhanh tay lên một chút, tôi thấy mấy món trước đó cũng không đắt lắm mà, sao chúng ta không lấy luôn đi?”
Cố Kim Thủy lắc đầu:
“Không được, những thứ đó tuy mua được nhưng giá trị bản thân nó cũng chỉ đến thế thôi, nếu mua mấy cái đó, chúng ta thắng không nổi Fuyuhiko đâu.”
Họ muốn thắng thì chỉ có thể nhặt món hời lớn!
“Nhưng thời gian thực sự không còn nhiều nữa rồi.”
Lý Hưng thấy mình đúng là kiểu lo hão, hồi anh thi đại học cũng không thấy căng thẳng như hôm nay.
Cố Kim Thủy tuy cũng sốt ruột nhưng lại rất vững vàng.
Ánh mắt anh quét qua, đột nhiên lướt qua một sạp hàng bán tranh vẽ và khung ảnh đối diện, bước chân Cố Kim Thủy khựng lại, lập tức đi thẳng về phía đó.
Chủ sạp là một ông lão có chút tuổi, g-ầy gò khô khốc, thấy nhóm Cố Kim Thủy đi tới liền rất nhiệt tình chào mời họ xem đồ.
Cố Kim Thủy tiện tay cầm lấy một cái khung ảnh, bên trong khung là một bức tranh vẽ nhân vật võ sĩ, bối cảnh là núi Phú Sĩ.
Nhân vật trong tranh sống động như thật, động tác tinh tế như sắp rút đao múa may, núi Phú Sĩ phía sau rực rỡ bắt mắt.
Cố Kim Thủy vừa định bảo Lý Hưng hỏi giá thì phía sau có người bất chợt đ-âm mạnh vào anh một cái, may mà anh cầm chắc, nếu không khung ảnh đã rơi xuống rồi.
Cố Kim Thủy đầy bụng lửa giận quay đầu lại, phía sau chính là đám Fuyuhiko.
Tôn Chí Bình liếc nhìn khung ảnh trong tay Cố Kim Thủy, suýt chút nữa bật cười thành tiếng, anh ta nói:
“Cố Kim Thủy, anh thật sự không tìm được cái gì khác nữa à?
Sao lại mua cái thứ này?”
Anh ta nói vài câu với mấy người Nhật kia, mấy tên người Nhật đều ôm bụng cười ngặt nghẽo, chỉ vào Cố Kim Thủy và khung ảnh trong tay anh ta nói vài câu.
Mấy câu đó ước chừng không phải lời hay ý đẹp gì, vì sắc mặt ông lão chủ sạp dần trở nên rất lúng túng.
Cố Kim Thủy nhìn Lý Hưng hỏi:
“Bọn họ nói gì?”
Lý Hưng sờ mũi, thấp giọng nói:
“Người Nhật cười anh, nói anh không có nhãn lực, lại đi mua cái loại hàng rẻ tiền chưa đến năm trăm yên này.”
Cố Kim Thủy vừa định nổi giận, nhưng quay sang thấy biểu cảm cục túc của ông lão chủ sạp, trong lòng anh khẽ động, ra hiệu cho Lý Hưng:
“Cậu mặc cả với ông ấy đi, xem xem ba trăm yên có mua được không.”
Lý Hưng thậm chí còn chẳng cần mặc cả, anh vừa mở miệng báo giá, ông lão chủ sạp không nói hai lời liền đồng ý ngay, thậm chí còn lấy một tờ giấy gói định giúp Cố Kim Thủy bọc lại.
Cố Kim Thủy trực tiếp xua tay, ra hiệu không cần.
Tôn Chí Bình và đám Fuyuhiko càng cười dữ dội hơn.
Tôn Chí Bình cười đến mức gập cả người lại, anh ta chống tay vào hông nói:
“Cố Kim Thủy, có phải anh thấy mình thua chắc rồi, thấy không còn mặt mũi nào gặp người khác nên định mua quà về nhà trước không?
Đừng nói tôi không báo trước cho anh, Fuyuhiko đã mua được một cái quạt bằng ngà voi đấy, anh ta thắng chắc rồi, các anh định dùng cái khung ảnh mua với giá ba trăm yên này để thi với anh ta sao?”
“Ba trăm yên thì đã sao?”
Cố Kim Thủy cầm khung ảnh, khóe môi lộ ra một tia giễu cợt:
“Nếu nói tiêu càng nhiều tiền thì đồ càng giá trị, thì mấy cái tượng đồng mấy trăm tệ anh mua trước kia chẳng phải làm anh lãi lớn rồi sao.”
Nhắc đến tượng đồng đó, nụ cười trên mặt Tôn Chí Bình liền đông cứng lại, ánh mắt hung ác oán độc nhìn chằm chằm Cố Kim Thủy, ngón tay chỉ vào anh:
“Chúng ta cứ chờ mà xem, anh cứ luyện trước cách làm sao để nói với người Nhật là anh không bằng anh ta đi.”
