Cá Mặn Được Cả Nhà Nghe Thấy Tiếng Lòng [thập Niên 80] - Chương 277

Cập nhật lúc: 16/03/2026 08:38

“Tấm ảnh được chụp cạnh một cái cây khô, người đứng ngoài cùng có thể nhận ra là Yamamoto lúc trẻ khoảng chừng hai mươi tuổi, nhưng người đàn ông đứng ở giữa với tướng mạo nho nhã thư sinh, mặc bộ đồ Trung Sơn, nụ cười hòa nhã, bất cứ người Trung Quốc nào cũng sẽ không quên người đàn ông này là ai.”

“Ông…

ông đang nói đến Thủ tướng Z sao?”

Môi Cố Kim Thủy run rẩy.

Yamamoto khẽ gật đầu:

“Đúng vậy, người đó là một vị lãnh tụ vĩ đại.

Dù chỉ tiếp xúc với chúng tôi vài ngày nhưng chúng tôi đều rất quý mến người đó, chỉ tiếc là người đó ra đi quá sớm.”

Sự kinh ngạc trên mặt Cố Kim Thủy hoàn toàn không thể kiểm soát nổi.

Ban đầu anh cứ ngỡ Yamamoto chỉ là một giáo sư người Nhật dựa vào việc mình có tiền mà không coi ai ra gì, nhưng bây giờ nhìn tấm ảnh này, anh lờ mờ nhận ra dường như có điều gì đó không đúng.

“Anh xem mặt sau đi, phía sau là những mẩu tin cắt từ báo mà tôi lưu lại.”

Yamamoto lại ho một tiếng.

Cố Kim Thủy cẩn thận lật qua tấm ảnh đầu tiên, lần lượt xem những tài liệu phía sau.

Mỗi một chiếc túi tài liệu nilon mỏng đều chứa ít nhiều những tấm ảnh, bài báo cắt từ trên báo chí.

【Báo Akahata (Cờ Đỏ) —— “Thư gửi công nhân, nông dân, binh sĩ toàn quốc"】

【Các bài báo phản chiến, ảnh phim.】

【Ảnh các đảng viên Đảng Cộng sản Nhật Bản bị bắt giữ.】

……

Những bài báo, hình ảnh này tuy có một số là tiếng Nhật, nhưng nhìn những chữ Hán trên đó cộng với suy đoán, anh cũng có thể đoán ra ý nghĩa đại khái.

“Những thứ này là sự đàn áp của đất nước chúng tôi đối với chúng tôi trong những năm qua.”

Yamamoto hít sâu một hơi, phổi của ông như một cái ống bễ hỏng, mỗi lần thở đều là đang tăng thêm gánh nặng cho c-ơ th-ể:

“Đảng Cộng sản trong nước chúng tôi từ lâu đã dần biến chất, những người bên trong bây giờ đều không còn là những người luôn nghĩ đến nhân dân như trước kia chúng tôi mong muốn nữa.”

“Ông…

ông là người của Đảng Cộng sản sao?”

Sự sửng sốt của Cố Kim Thủy gần như không thể kìm nén được.

Trong mơ anh cũng không ngờ được sự việc lại diễn biến theo hướng này.

Yamamoto cười nói:

“Trông tôi không giống sao?

Điều này chứng tỏ tôi ngụy trang rất tốt, nếu không tôi đã bị đặc vụ Tokko bắt vào tù giống như những bậc tiền bối của mình từ lâu rồi.

Anh có biết Tokko là gì không?

Đó là bộ phận trong nước chúng tôi trước đây chuyên săn lùng những người như chúng tôi.”

Cố Kim Thủy há hốc mồm.

“Đã ông là người của Đảng Cộng sản, vậy ông muốn gặp tôi là có chuyện gì?”

“Những năm qua tôi luôn không dám lộ diện, tôi quá sợ hãi.

Tôi biết bản thân mình không chịu được khổ, không chịu được nhục nên tôi không dám hy sinh bản thân như những người khác.”

Yamamoto nhìn lên trần nhà, ánh mắt hư ảo, dường như đang nhìn về một nơi xa xăm nào đó không xác định:

“Nhưng tôi lại thấy hổ thẹn với lương tâm.

Tôi biết đất nước mình đã gây ra những tội ác không thể dung thứ cho đất nước các anh, nên những năm qua tôi luôn âm thầm thu thập cổ vật của đất nước các anh.

Tôi đã nghĩ có một ngày tôi sẽ trả lại chúng cho các anh, coi như đó là lúc tôi thực sự phát huy tác dụng của mình.”

“Nhưng tôi không ngờ đầu năm ngoái mình lại phát hiện bị u-ng th-ư, hơn nữa căn bệnh này vừa phát hiện đã bắt đầu chuyển biến xấu.

Tôi biết mình không còn nhiều thời gian nữa, trong nước tôi không tìm được người tiếp quản số đồ cổ này, những người đó tôi cũng không tin tưởng được.

Vì vậy tôi đã đến Trung Quốc, và thật tình cờ tôi đã gặp được anh.”

“Tôi ư?!”

Cố Kim Thủy không thể tin nổi mà chỉ vào mình.

Yamamoto gật đầu:

“Đúng vậy, chính là anh.

Thân thế của anh đơn giản, trong sạch, anh đến Nhật Bản thì người bên này sẽ không nghi ngờ anh là người của Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhưng tương tự, khi anh rời đi người Nhật cũng sẽ không nghi ngờ anh có điểm gì bất thường.

Những ngày qua tôi đã nhiều lần thử thách, biểu hiện của anh khiến tôi rất bất ngờ.”

Đến lúc này Cố Kim Thủy đã hiểu ra mọi chuyện.

“Việc ông nói nhận con nuôi là giả, thử thách tôi mới là thật.”

“Đúng.”

Yamamoto nói:

“Nếu anh thực sự động lòng thì chứng tỏ tôi đã nhìn lầm người rồi.”

Ông nghiêng đầu, nở một nụ cười nhìn Cố Kim Thủy:

“Kết quả cuối cùng khiến tôi rất vui, anh thực sự là một người tốt hiếm có.”

Cố Kim Thủy dở khóc dở cười.

Anh bực mình suốt bao nhiêu lâu nay, hóa ra chỉ là một bài thử thách.

Nhưng anh cũng không thể không khâm phục, Yamamoto này thực sự là người gan dạ lại cẩn thận.

“Anh xem tập tài liệu bên dưới đi, bên trong đều là ảnh chụp những món đồ cổ mà tôi thu thập được những năm qua.”

Yamamoto cố gắng ngồi dậy nhưng hễ cử động là khắp người đau đớn đến biến sắc mặt, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên mặt.

Cố Kim Thủy vội đứng dậy ấn ông nằm xuống:

“Ông cứ nằm đi, có gì ông cứ dặn bảo là được.”

Yamamoto mỉm cười, nằm trở lại:

“Bây giờ thái độ của anh đối với tôi đã khách sáo hơn nhiều rồi đấy.”

Cố Kim Thủy sờ sờ mũi:

“Chuyện này ông không thể trách tôi được.”

Anh cầm lấy tập tài liệu bên dưới:

“Lúc trước ông bày ra những chuyện đó, nếu không phải đang ở Nhật thì tôi đã đ-ánh người rồi, lại còn con nuôi nữa chứ, đừng nói cho mấy chục triệu, kể cả cho mấy trăm triệu cũng không được.”

Khóe môi Yamamoto lộ ra chút ý cười:

“Anh nghĩ như vậy, nhưng người khác lại không nghĩ như thế.”

“Cái gì cơ?”

Mắt Cố Kim Thủy dán vào những món đồ cổ tinh xảo tuyệt mỹ trong tập tài liệu, có chút thẫn thờ hỏi lại.

“Không có gì.”

Yamamoto lắc đầu.

Những món đồ cổ mà Yamamoto thu thập bấy lâu nay đều là trân phẩm, trong tập tài liệu này có không ít món đủ trình độ để được gọi là quốc bảo.

Ngay cả một người từng trải như Cố Kim Thủy cũng không khỏi nhìn đến tim đ-ập thình thịch.

Anh gấp tập tài liệu lại, ướm hỏi:

“Ông định trả lại hết những thứ này cho chúng tôi sao?

Những thứ này đáng giá rất nhiều tiền đấy.”

Yamamoto lắc đầu:

“Tôi thân cô thế cô, tiền bạc hay đồ cổ đối với tôi đều không còn ý nghĩa gì nữa.

Tôi chỉ hy vọng trước khi mình ch-ết, số đồ vật này có thể được vận chuyển về đất nước của các anh, coi như hoàn thành tâm nguyện của tôi.”

Cố Kim Thủy há hốc mồm.

Lúc này anh nhìn Yamamoto mà có chút cảm giác tự ti mặc cảm.

Số đồ cổ này cộng lại đủ để mở một viện bảo tàng rồi, Yamamoto lại dành cả đời để thu thập, vậy mà lại sẵn sàng trả lại cho đất nước của họ.

“Tôi thay mặt tổ quốc cảm ơn ông, cảm ơn ông đã vất vả bao nhiêu năm qua để giúp chúng tôi tìm lại những cổ vật bị thất lạc này.”

Cố Kim Thủy đứng dậy, cúi chào Yamamoto một cái, thần sắc vô cùng kính trọng.

Bên ngoài.

Nhóm Lý Hưng nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng nhưng lại không nghe rõ họ đang nói cái gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.