Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều - Chương 105: Trượng Hình
Cập nhật lúc: 29/03/2026 15:01
Chương 105: Trượng hình
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Thực ra, có thái giám nào dám thật sự ra tay với phụ thân của tân Hoàng hậu được Hoàng thượng sủng ái chứ?
Huống hồ Hoàng thượng thiên vị Tang gia gần như không có giới hạn.
Cho nên, Tang Khôn đúng là bị đ.á.n.h một trận, nhưng toàn là ngoại thương, nhìn thì m.á.u me be bét, dọa người mà thôi.
Cũng vừa đủ bịt miệng đám đại thần.
“Các ngươi đối với hình phạt này, còn ý kiến gì không?”
Ánh mắt Hạ Doanh lạnh lẽo, giọng nói mang theo uy h.i.ế.p.
Các đại thần nhìn Tang Khôn toàn thân nhuốm m.á.u, đưa mắt nhìn nhau, rất ăn ý mà im lặng.
“Thần . . . thần tự biết phạm đại tội, nguyện lấy một nửa gia sản bồi thường tổn thất cho dân chúng.”
Tang Khôn mặt mày trắng bệch, nằm sấp dưới đất, y phục nhỏ m.á.u.
Hạ Doanh gật đầu đồng ý, lại sai người đưa ông về phủ.
Còn phái hai vị ngự y đến chữa trị.
Tang phủ
Tang Khôn vừa về đến phòng, liền kêu oai oái không ngừng.
Phu nhân Lâm thị thấy ông như vậy, đau lòng đến rơi nước mắt: “Từ khi A Yên trở về, ông liên tiếp gặp họa, chẳng lẽ mệnh cách của nó—”
“Bà im miệng cho ta! Người ngoài nói thì thôi, bà cũng hùa theo, là muốn nó bị đuổi khỏi cung sao?”
Tang Khôn đau đớn, tâm trạng bực bội, lời nói cũng trở nên gay gắt.
Lâm thị vốn tính hiền hòa, bị mắng cũng không để bụng, còn nhẹ giọng dỗ dành: “Ông đừng giận, là tôi lỡ lời.”
Tang Khôn không giận bà.
Người ông đang hận là đám đại thần kia, đặc biệt là Khương Trọng Ngọc!
Đáng c.h.ế.t!
Ông đau đến mức đ.ấ.m vào gối, nghiến răng nói: “Tên Khương Trọng Ngọc đó hết lần này đến lần khác đối đầu với ta, thứ khốn kiếp, ta nhất định khiến hắn nợ m.á.u trả m.á.u!”
Lâm thị nghe xong, hoảng hốt bịt miệng ông: “Lão gia, ông điên rồi sao! Lời này không thể nói!”
Tang Khôn không hề điên.
Ngược lại, trong cơn đau, ông lại càng tỉnh táo.
Sắc mặt âm trầm, ánh mắt hung ác, ông dặn: “Bà sai người đến Long Thiền tự, đón Tang Yên về. Ta muốn gặp nó.”
Tang Yên đang ở trong phòng đọc kinh Phật.
Một tiểu sa di đến truyền lời: “Thí chủ, bên ngoài có người tự xưng là gia phó Tang gia, muốn gặp người.”
Tang Yên nghe thấy ba chữ “Tang gia phó”, đoán là hạ nhân do Tang Khôn phái đến. Nghĩ một lúc, vẫn ra ngoài gặp.
Ngoài cửa có bốn người đang đứng.
Đều còn trẻ, mặc hắc y gọn gàng, bên hông đeo kiếm, hẳn là cận vệ của Tang Khôn.
Người đứng đầu, diện mạo tuấn tú nhất, khí thế cũng mạnh nhất, bước lên một bước, hành lễ: “Thuộc hạ bái kiến đại tiểu thư.”
Tang Yên không nhận ra, liền hỏi: “Ngươi là ai?”
Người kia lập tức tự báo danh: “Thuộc hạ là cận vệ bên cạnh đại nhân, Đoạn Dương.”
Quả nhiên là cận vệ.
Tang Yên lại hỏi: “Đến đây có việc gì?”
Đoạn Dương đáp: “Đại nhân muốn gặp người, sai chúng thuộc hạ đến đón người hồi phủ.”
Tang Yên không thấy việc hồi phủ có gì tốt, liền hỏi trước: “Về phủ làm gì?”
“Thuộc hạ không rõ.”
“Phụ thân ta hiện đang làm gì?”
Vì sao Tang Khôn có việc lại không tự mình đến, mà lại gọi nàng về phủ?
Đoạn Dương suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nói thật: “Đại nhân phạm lỗi, đã chịu trượng hình.”
Tang Yên: “. . .”
Trượng hình?
Xem ra Hạ Doanh quả thật đã xử lý nghiêm rồi.
“Bị đ.á.n.h bao nhiêu trượng?”
“Năm mươi.”
Hình như . . . có hơi nhiều.
Tang Yên có chút chột dạ: “Ông ấy . . . vẫn ổn chứ?”
Đoạn Dương không rõ thương thế cụ thể, chỉ có thể đáp: “Hoàng thượng đã phái ngự y đến chẩn trị.”
Tang Yên nghe đến đây, đoán rằng nếu về phủ thì không tránh khỏi bị trách mắng hoặc nghe lải nhải, liền nói: “Ta đang lễ Phật, cần đủ bốn mươi chín ngày, trong thời gian đó không được rời Long Thiền tự, nếu không sẽ công cốc. Các ngươi về đi. Nếu có việc gấp, cứ sai người đến truyền lời.”
Đoạn Dương cũng biết chuyện nàng lễ Phật, nghe vậy liền chần chừ một chút rồi cáo lui: “Vậy thuộc hạ về phục mệnh.”
Bốn người nhanh ch.óng rời đi.
Tang Yên quay về phòng, chép kinh Phật để tĩnh tâm.
Hôm sau
Nàng đang làm khóa sáng.
Mẫu thân của nguyên chủ, Lâm thị đến.
Bà mang theo vài món điểm tâm mà nguyên chủ thích, nhưng vừa gặp nàng đã rơi nước mắt trước.
Tang Yên không quen nhìn người khác khóc, liền lên tiếng trước: “Con đã biết chuyện phụ thân bị thương, cũng tin rằng khi Hoàng thượng xử phạt đã có chừng mực. Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình, mẫu thân đừng quá đau lòng.”
Lâm thị vừa lau nước mắt vừa nói: “Phu thê vốn là một thể, phụ thân con liên tiếp gặp nạn, làm sao ta không xót xa cho được?”
Tang Yên vốn không có thiện cảm với Tang Khôn, lạnh nhạt đáp: “Người xót xa, vậy những bách tính bị chiếm ruộng nước thì không xót sao? Những thửa ruộng đó là chỗ dựa để họ sống tiếp đấy!”
“Phụ thân con đã lấy một nửa gia sản bồi thường cho họ rồi.”
“Đã biết vậy, sao từ đầu còn làm?”
Một câu hỏi khiến Lâm thị cứng họng.
Bà mím môi, không biết nói gì.
Tang Yên tiếp lời: “Người nói phu thê một thể, vậy trước khi phụ thân làm những chuyện đó, người đã từng khuyên can chưa? Đừng nói ông ấy không nghe, người đã từng thử khuyên chưa? Đã từng nói rõ suy nghĩ của mình chưa? Mẫu thân, người nên mạnh mẽ hơn. Nếu phụ thân nổi nóng với người, hãy nói với con, con sẽ đứng về phía người. Người hiểu ý con không?”
Nàng đang ám chỉ, nàng sẽ bảo vệ bà.
Muốn cho bà thêm dũng khí, sống “thoáng” hơn một chút.
Lâm thị mềm yếu cả đời, lúng túng đáp: “Ta . . . ta cái gì cũng không hiểu.”
“Không hiểu thì có thể học. Đúng sai phải trái, một người có phẩm hạnh bình thường đều có thể tự phân định.”
“Ta . . . ta . . .”
“Người đến đây, hẳn là phụ thân đã nói gì đó. Vậy thì người thay con truyền lại mấy lời. Đừng nhân danh con mà làm những việc thiên vị, lạm quyền, trái pháp luật nữa. Con không phải ô dù của ông ấy. Nếu còn lần sau, con sẽ xin Hoàng thượng ban cho ông ấy một chức quan nhàn tản.”
Lời nói của nàng sắc bén, không hề nể tình.
Lâm thị từ lâu đã có phần sợ nàng, cũng không dám nói thêm, đặt lại điểm tâm rồi xuống núi.
Tang Yên tiễn bà đến chân núi, nhìn theo bà lên xe ngựa.
Hôm nay trời nắng đẹp.
Huyết vũ đã ngừng, nhưng nỗi sợ vẫn chưa tan.
Rất nhiều người đến dâng hương lễ Phật.
Tang Yên cũng theo dòng người lên núi.
Đột nhiên, một nam nhân gầy gò mặc áo vải thô ngồi thụp xuống, ôm bụng, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra.
“Ơ, ngươi sao vậy?”
“Tiểu t.ử, có phải ăn trúng gì không?”
“Chắc chắn là ăn hỏng bụng rồi, nhìn cái bụng kia kìa, to như phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ấy.”
“Ha ha ha, tiểu huynh đệ, mấy tháng rồi?”
. . .
Người vây quanh rất đông.
Có người lo lắng, cũng có người trêu chọc.
Chàng trai bị vây giữa đám đông, vốn đã đau đến tái mét, giờ mặt đỏ bừng, trong mắt đầy vẻ hoảng loạn.
“Tránh ra! Tất cả tránh ra!”
Hắn khom lưng, một tay ôm bụng, một tay che mặt, chạy lên núi.
Đám đông dần tản đi.
Tang Yên cũng không để tâm, tiếp tục đi vào chùa.
Thu Chi lặng lẽ theo bên, nhịn không được nói: “Tiểu thư, người có thấy không? Bụng người đó thật sự rất to, giống như m.a.n.g t.h.a.i vậy.”
Tang Yên đã quen thấy “bụng bia” của đàn ông thời hiện đại, liền thuận miệng nói: “Có người nhà giàu, ăn uống tốt, mỡ tích đầy bụng thôi. Có gì lạ đâu?”
Thu Chi cũng thấy đàn ông bụng to không hiếm, nhưng người kia lại có cảm giác . . . rất kỳ quái.
“Nhưng nhìn y phục hắn, cũng không giống người có tiền, hơn nữa ngoài cái bụng ra, trên người cũng chẳng có bao nhiêu thịt . . .”
